TRƯỜNG CUNG TỰ SỰ: NHẤT THẾ BÌNH AN - CHƯƠNG 2

Cập nhật lúc: 2026-01-13 16:45:17
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AUniPXQN9I

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kể từ ngày chuyển tới Thanh Tiêu Điện, bầu trời kinh kỳ dường như một ngày hửng nắng. Tuyết hết đợt đến đợt khác phủ kín những lối lát đá xanh, biến cả hoàng cung thành một khối ngọc trắng lạnh lẽo và tàn khốc. Ta thức dậy từ lúc canh tư, khi sương giá còn đọng thành những lớp băng mỏng bậu cửa sổ.

 

Trong gian phòng nhỏ dành cho cung nữ cận, lẳng lặng vấn tóc, cài một chiếc trâm gỗ đơn giản nhất. Ta soi gương, thấy gương mặt vẫn bình thản như mặt nước giếng sâu. Sự bình thản bẩm sinh, mà là kết quả của bốn năm rèn giũa ở ty nước, nơi mà một tiếng thở dài sai chỗ cũng thể dẫn đến một trận roi vọt.

 

Ta bước gian bếp nhỏ của Thanh Tiêu Điện. Đám nô tài phụ trách bếp núc vẫn còn đang ngái ngủ, thấy , bọn chúng chỉ uể oải hành lễ cho lấy lệ. Ta một lời nào, tự tay kiểm tra từng hũ gạo, từng vò nước. Ở chốn , chỉ tin đôi mắt và đôi tay của chính . Ta nhóm lửa, tiếng củi nổ lách tách trong lò sưởi ấm đôi bàn tay đang tê cứng vì lạnh. Ta bắt đầu nấu bát cháo hạt sen cho Mộ Dung Diễn. Từng hạt gạo chọn lọc kỹ càng, hạt sen bỏ tâm để đắng. Ta đó, khuấy nhẹ nồi cháo, khói bốc lên mờ ảo, che khuất ánh mắt trầm mặc của .

 

Khi trời bắt đầu hửng sáng, bưng khay nước nóng tẩm cung của Tam hoàng t.ử. Mộ Dung Diễn vẫn còn đang chìm trong giấc ngủ, nhưng chân mày khẽ nhíu , đôi bàn tay nhỏ bé nắm c.h.ặ.t mép chăn lông cáo. Người thường xuyên gặp ác mộng kể từ khi Hoàng hậu lâm bệnh nặng. Ta đ.á.n.h thức ngay, mà lặng lẽ bên cạnh, chờ đợi.

 

"Mẫu hậu... đừng bỏ nhi thần..."

 

Tiếng lầm bầm trong cơn mê của đứa trẻ năm tuổi khiến căn phòng vốn lạnh lẽo càng thêm u uất. Ta tiến gần, đặt lòng bàn tay lên trán . Một cơn sốt nhẹ. Ta vắt khăn ấm, nhẹ nhàng lau mồ hôi trán và cổ . Động tác của vô cùng cẩn trọng, thừa một nhịp, cũng mang theo quá nhiều cảm xúc cá nhân. Với , đây là sự chăm sóc cần thiết cho một chủ t.ử đang yếu ớt.

 

Mộ Dung Diễn giật tỉnh dậy, đôi mắt mở to, đầy sự cảnh giác. Khi thấy là , sự căng cứng trong cơ thể mới dần giãn , nhưng giọng vẫn còn mang theo sự run rẩy:

 

"Thanh Nhàn... Ngươi đó từ khi nào?"

 

"Nô tỳ mới tới. Điện hạ gặp ác mộng ? Người phong hàn nhẹ, nô tỳ chuẩn cháo và nước gừng, hãy dùng khi còn nóng."

 

Ta đỡ dậy, lót thêm một chiếc gối mềm lưng. Mộ Dung Diễn bát cháo bốc khói, cầm thìa ngay mà đôi bàn tay của . Những vết chai mỏng do việc nặng hiện rõ ánh đèn dầu leo lắt.

 

"Hôm qua... Cô thấy đám thái giám ngươi phạt tên tiểu t.ử ở phòng than. Ngươi sợ của Trịnh Quý phi cài ?"

 

Ta múc một thìa cháo, thổi nhẹ cho bớt nóng đưa đến bên môi , giọng vẫn điềm tĩnh như chuyện gì xảy :

 

"Điện hạ, nô tỳ quan tâm của ai. Ở Thanh Tiêu Điện, nô tỳ chỉ một vị chủ t.ử là . Quy tắc cung đình định rõ, nô tài sai thì phạt. Nếu nô tỳ vì sợ hãi mà nể nang, thì kẻ chịu thiệt thòi đầu tiên chính là . Người hãy dùng cháo ."

 

Mộ Dung Diễn im lặng ăn hết bát cháo. Người dường như đang suy ngẫm về những lời . Một đứa trẻ năm tuổi, nhưng sống trong sự ruồng bỏ của phụ hoàng và sự cạnh tranh của các , nên sớm học cách hiểu lòng . Tuy nhiên, với , dường như vẫn luôn cảm thấy một sự bế tắc. Ta nịnh nợ bằng những lời ngon ngọt, cũng tỏ thương hại . Ta đối xử với bằng một sự kỷ luật và tận tụy rạch ròi.

 

Những ngày đó, Hoàng hậu nương nương chính thức băng thệ.

 

Cả hoàng cung chìm trong sắc trắng tang thương. Tiếng chuông tang vang vọng khắp các ngõ ngách, như tiếng của những linh hồn giam cầm. Ta khoác lên bộ đồ tang thô ráp, lưng Mộ Dung Diễn khi quỳ linh cữu mẫu hậu tại điện Phượng Nghi.

 

Người quỳ đó suốt ba ngày ba đêm, ăn uống, cũng rơi một giọt nước mắt nào. Đám phi tần và hoàng t.ử khác ngang qua đều xì xào, bảo là kẻ m.á.u lạnh, vô tình. Ngay cả vị Hoàng đế cao cao tại thượng khi xuống đứa con trai , ánh mắt cũng đầy sự chán ghét và xa cách.

 

Chỉ , khi ở góc tối của điện thờ, mới thấy đôi vai nhỏ bé của đang run lên từng hồi lớp áo tang đại thụ. Khi màn đêm buông xuống, lúc những tiếng mướn của cung nữ vơi dần, tiến gần, đưa cho một mẩu bánh nhỏ giấu trong tay áo.

 

"Điện hạ, ăn. Nếu ngã xuống ở đây, tâm nguyện của Hoàng hậu nương nương sẽ ai thực hiện."

 

Mộ Dung Diễn miếng bánh, ngước mắt lên bức chân dung của Hoàng hậu, giọng khàn đặc:

 

"Thanh Nhàn, họ đúng. Cô là một kẻ khắc , là một đứa trẻ mang điềm gở. Phụ hoàng thậm chí còn mặt Cô."

 

Ta quỳ xuống bên cạnh , để an ủi, mà để thẳng mắt với một sự nghiêm khắc hiếm hoi:

 

"Điện hạ, là hoàng t.ử. Số mệnh của do nắm giữ, do lời của kẻ khác. Nương nương chọn nô tỳ hầu hạ là để nô tỳ thấy trưởng thành, chứ để thấy gục ngã những lời đồn thổi vô căn cứ. Nếu tin những lời đó, thua ngay từ lúc ."

 

Mộ Dung Diễn trân trân. Có lẽ trong cả hoàng cung , là kẻ duy nhất dám với những lời khô khốc và thực tế đến . Người chậm rãi nhận lấy mẩu bánh, đưa miệng nhai một cách khó khăn, nhưng ánh mắt lấy một chút tiêu cự.

 

Tang kỳ kết thúc, cuộc chiến tranh giành ngôi vị Thái t.ử chính thức bùng nổ. Trịnh Quý phi dùng thủ đoạn để đưa Nhị hoàng t.ử lên ngôi, nhưng các lão thần trung quân kịch liệt phản đối, họ cho rằng Tam hoàng t.ử Mộ Dung Diễn mới là đích t.ử, là danh chính ngôn thuận nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/truong-cung-tu-su-nhat-the-binh-an/chuong-2.html.]

 

Trong những tháng ngày đầy biến động , Thanh Tiêu Điện trở thành một ốc đảo yên tĩnh đến lạ kỳ. Ta vẫn duy trì thói quen cũ: sáng sớm đun nước pha , buổi trưa giám sát đầu bếp, buổi tối thắp đèn cho Mộ Dung Diễn sách. Ta cho phép bất kỳ tin đồn nào từ bên ngoài lọt tai . Ta học cách tập trung việc học tại thư đường, học cách che giấu cảm xúc thật của lớp mặt nạ điềm tĩnh.

 

Một buổi chiều cuối đông, khi tuyết bắt đầu tan, Mộ Dung Diễn trở về từ thư đường với một vết bầm khóe mắt. Người gì, lẳng lặng thẳng phòng đóng cửa . Ta vội vã chạy hỏi han, mà lấy một chậu nước ấm và dầu t.h.u.ố.c, đó mới gõ cửa.

 

"Vào ."

 

Ta bước , thấy đang kỷ , tay nắm c.h.ặ.t quyển binh pháp. Ta đặt chậu nước xuống, thấm khăn ấm đưa lên khóe mắt . Người né tránh một chút, nhưng giữ lấy cằm bằng một lực đủ.

 

"Là Nhị hoàng t.ử ạ?" - Ta hỏi, giọng hề chút phẫn nộ, chỉ đơn thuần là xác nhận thông tin.

 

"Huynh Cô là đứa trẻ mồ côi ai dạy bảo. Cô đ.á.n.h trả." - Người , đôi mắt bùng lên ngọn lửa giận dữ.

 

"Người đ.á.n.h trả là đúng, nhưng để vết bầm mặt là sai. Điện hạ, học cách đ.á.n.h trả cho kẻ thù đau nhất mà trông thanh sạch nhất. Để khác thấy vết thương , chỉ nhận sự thương hại hoặc sự chê về tính khí nóng nảy. Đó là cách của một bậc quân vương tương lai."

 

Ta nhẹ nhàng xoa dầu t.h.u.ố.c cho . Mùi dầu hắc nồng nặc lan tỏa trong gian. Mộ Dung Diễn , đột ngột hỏi một câu khiến sững sờ:

 

"Thanh Nhàn, ngươi bao nhiêu tuổi ?"

 

"Nô tỳ mười lăm."

 

"Ngươi hơn Cô mười tuổi. Tại lúc nào ngươi cũng những lời già dặn như một bà lão ? Ngươi ?"

 

Ta khựng một nhịp, thu dọn đồ đạc, dậy cúi :

 

"Điện hạ, nô tỳ mười tuổi cung, học cách x.á.c c.h.ế.t cung nữ lôi khỏi giếng, học cách chịu nhịn đói để dành phần cơm cho ma ma quản sự. Ở chốn , nụ là thứ xa xỉ nhất và cũng nguy hiểm nhất. Nô tỳ già dặn là để bảo vệ mạng sống của chính , và bây giờ là để bảo vệ . Điện hạ hãy nghỉ ngơi ."

 

Ta bước ngoài, để Mộ Dung Diễn lặng lẽ trong căn phòng tối. Ta cho thấy sự xao động nhỏ nhoi trong lòng . Mười lăm tuổi, vốn dĩ đang ở độ tuổi nhất của một thiếu nữ, nhưng tâm hồn sớm chai sạn như lớp vỏ cây già. Ta cần nụ , chỉ cần sự an .

 

Mùa xuân năm , giữa lúc ngờ tới nhất, một đạo thánh chỉ ban xuống: Sắc phong Tam hoàng t.ử Mộ Dung Diễn Thái t.ử.

 

Cả hoàng cung chấn động. Thanh Tiêu Điện vốn vắng lặng nay bỗng chốc trở thành trung tâm của sự chú ý. Những kẻ từng khinh bỉ nay quỳ rạp chân , tung hô vạn tuế. Ta ở hành lang xa xa, khoác lên bộ hoàng bào lộng lẫy màu vàng rực rỡ, đội mũ triều thiên, gương mặt nhỏ nhắn bỗng chốc trở nên uy nghiêm lạ thường.

 

Người bước giữa đám đông, lướt qua những lời tung hô nịnh hót. Khi ánh mắt chạm , thấy một sự kiêu hãnh bùng cháy. Người thấy đạt những gì. chỉ khẽ cúi đầu, giữ đúng cách của một nô tỳ. Với , đây mới thực sự là lúc nguy hiểm nhất bắt đầu.

 

Tối hôm đó, Mộ Dung Diễn ngủ sớm. Người gọi , đưa cho một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ mun khảm trai.

 

"Mẫu hậu khi mất để cái . Người khi Cô lên Thái t.ử, hãy giao nó cho ngươi."

 

Ta mở chiếc hộp . Bên trong là một chiếc vòng ngọc phỉ thúy xanh mướt, nước ngọc trong veo một chút tì vết. Đây là món đồ quý giá, thứ mà một cung nữ thể mang.

 

"Điện hạ, thứ quá cao quý, nô tỳ dám nhận."

 

"Đây là mệnh lệnh. Ngươi mang nó, nhưng hãy giấu kín bên trong lớp áo. Thanh Nhàn, ngươi đúng, đây mới chỉ là bắt đầu. Ngươi ở bên Cô, cho đến khi Cô tất cả ."

 

Ta chiếc vòng ngọc, đứa trẻ bảy tuổi đang mặt . Trong mắt , thấy một sự chấp niệm đang hình thành, một sự chiếm hữu mà , với sự tỉnh táo của , lờ mờ cảm nhận một mối đe dọa thầm lặng.

 

"Nô tỳ tuân mệnh."

 

Ta đeo chiếc vòng cổ tay, lạnh của ngọc thấm da thịt. Ta , kể từ hôm nay, công việc của sẽ càng thêm nặng nề. Thái t.ử bảy tuổi, cung nữ mười sáu tuổi. Chúng bắt đầu dời sang Đông cung hoa lệ, nơi mà mỗi bước đều hàng ngàn đôi mắt dõi theo, nơi mà một tách cũng thể mang theo t.ử vong.

Loading...