Trưởng công tử hôm nay hỏa tá tràng sao? - Chương 13
Cập nhật lúc: 2026-03-21 08:43:38
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chiếc khăn voan đỏ đính trân châu rơi xuống đất, Từ Doanh lảo đảo dậy khỏi giường, băng qua bức bình phong đẩy cửa chạy ngoài, tà áo cưới nặng trề kéo lê mặt đất.
Tiểu Trản đuổi theo nàng dọc hành lang dài, cả hai chặn ngay cổng Trạch Chi Viện. Những mũi thương sắc lạnh dừng ngay mặt Từ Doanh, hàng châu ngọc hoa lệ đầu va loảng xoảng, đập mặt nàng đau nhói. Từ Doanh nén tiếng nấc: "Tránh ."
Thị vệ vẫn thẳng về phía xa, như hề thấy, binh khí trong tay chẳng hề suy chuyển. Từ Doanh đỏ hoe mắt, gắt lên: "Ta bảo các ngươi tránh !"
Thị vệ vẫn bất động như cũ. Tiểu Trản định tiến lên điều đình nhưng Từ Doanh ngăn . Nàng chằm chằm gã vệ sĩ cứng nhắc, một tay siết c.h.ặ.t cổ tay Tiểu Trản, tay đột ngột rút phắt thanh bội kiếm bên hông , kề thẳng cổ đối phương, nghiến răng lạnh lùng: "Ta nhắc nữa, tránh . Ta cần ngươi nhận lệnh của ai, nếu còn mở cửa, liền mà c.h.ế.t ."
Gã thị vệ nheo mắt, định xoay tay đoạt kiếm, nhưng Từ Doanh dứt khoát xoay ngang lưỡi kiếm c.h.é.m xuống, gã thị vệ còn vội vàng kéo bạn , nhường lối.
Từ Doanh chẳng còn tâm trí so đo, nàng ném thanh kiếm xuống chân họ vội vã chạy về phía viện của phu nhân. Dọc đường, những kẻ hầu thấy nàng đều quỳ lạy. Những dải lụa hồng treo dọc hành lang vẫn kịp tháo xuống, thấp thoáng đó nàng vẫn thấy tiếng của khách khứa từ xa vọng .
Nàng chặn nữa cửa Thanh Sương Uyển. Chưa bước sân, Từ Doanh thấy tiếng t.h.ả.m thiết bên trong. Nàng lùi một bước, hai gã thị vệ lạ mặt đang canh cửa với vẻ vô hồn.
Khi nàng định lặp hành động cũ thì một bàn tay từ phía giữ lấy nàng. Từ Doanh xoay giãy giụa, đập mắt là một bóng hình cũng đang vận sắc đỏ tươi. Cảm giác đầu tiên là giọng , mà là lạnh từ lòng bàn tay đối phương truyền sang.
Giọng mang một vẻ dịu dàng và hối mà Từ Doanh từng : "Phía các trưởng lão gần đây chút náo loạn, mới sai canh giữ các viện. Đại hôn xảy chuyện , xin ." Nói đoạn, Tạ Hoài Cẩn phân phó: "Chúc Nhất, Chúc Nhị, tránh ."
Thị vệ lập tức dạt sang hai bên.
Từ Doanh chạy bay trong, tà áo cưới đỏ rực tung bay trong gió như ngọn lửa bùng cháy. Chúc Nhất cúi : "Công t.ử, Nhị trưởng lão hỏi cần hủy bỏ hôn ước ."
Tạ Hoài Cẩn khinh khỉnh lau tay . Giữa sân đầy tiếng tang, vị thanh niên mặc hồng y thẳng, nhẹ nhàng xoay chiếc nhẫn ngọc ban chỉ ngón tay, đạm mạc đáp: "Tại hủy?"
Chúc Nhất cúi đầu. Trên đỉnh đầu, chiếc đèn l.ồ.ng đỏ vẫn tỏa ánh quang dầu. Gió thổi qua, đèn l.ồ.ng đung đưa, cách một cánh cửa, bên trong bắt đầu treo vải trắng, nhưng vẫn còn đó những mảnh giấy dán hỷ màu đỏ kịp gỡ sạch.
Chờ tiếng bên trong dịu bớt, Tạ Hoài Cẩn mới bước . Chàng đến , quỳ rạp đến đó. Cửa phòng Từ Doanh đẩy vẫn còn mở toang, hai nô bộc quỳ đất đang thút thít.
Tạ Hoài Cẩn về phía đám đông đang tụ , Từ Doanh lặng ngắt t.h.i t.h.ể. Giữa căn phòng phủ trắng vải tang, nàng là sắc đỏ duy nhất, ch.ói mắt đến đau lòng.
Sự tĩnh lặng bao trùm giữa những tiếng nấc. Từ Doanh cúi xuống, vén một góc vải trắng. Ngọc Sanh bên cạnh lặng lẽ rơi lệ. Khi tay Từ Doanh chạm đuôi mắt lạnh lẽo của phu nhân, nàng suy sụp quỳ sụp xuống. Trong cơn choáng váng, mắt nàng chợt hiện lên bóng dáng mờ ảo của tiểu thư.
Có một thời gian tiểu thư thích cùng nàng tưởng tượng về tương lai. Câu tiểu thư nhiều nhất là: "Nếu chúng đều là chim trời thì mấy, tường cao sẽ chẳng còn là tường cao. Xuân bay về, đông bay , chúng cứ tự do mà di chuyển theo quy luật tự nhiên. Từ Doanh, ngươi xem... nếu phụ qua đời, thể mang mẫu và ngươi gả về phương Nam ?"
Từ Doanh che mặt, nước mắt tuôn rơi lã chã.
Nàng dường như cuối cùng cũng đến độ tuổi thể trả lời câu hỏi của tiểu thư, nhưng câu chuyện một đáp án thể vãn hồi. Thiếu nữ mặc áo cưới quỳ gục bên mép giường, cả dần lịm .
Ngọc Sanh cô cô lặng lẽ lau nước mắt, tiến lên đắp vải trắng cho Lâm Lan. Rồi trong tiếng kinh hô của , bà lao đầu đập mạnh góc giường.
Rầm! Theo tiếng thét của đám đông, Từ Doanh chậm chạp ngẩng đầu, trân trối Ngọc Sanh cô cô giãy giụa ngã xuống ngay cạnh t.h.i t.h.ể phu nhân. Trong ánh nắng hòa cùng ánh nến lập lờ, tầm mắt Từ Doanh nhuộm đỏ bởi dòng m.á.u từ trán Ngọc Sanh chảy .
Từ Doanh lảo đảo lao lên đỡ lấy bà, giọng run rẩy: "Cô cô, cô cô... Đại phu! Đi tìm đại phu! Tiểu Trản, Tiểu Trản !"
trong lòng nàng ngừng thở, thậm chí chẳng để cho nàng một lời từ biệt. Khi Từ Doanh loạn xạ dùng ống tay áo cưới lau m.á.u thái dương bà, nàng nhận biểu cảm cuối cùng của Ngọc Sanh mang vài phần giải thoát. Giống như... bà vẫn luôn cố gắng cầm cự chỉ để đợi nàng đến.
Tiểu Trản đỡ lấy vị tiểu thư đang lung lay sắp đổ, nhưng Từ Doanh còn thấy gì nữa. Tâm trí nàng mắc kẹt trong những ký ức gần đây: cái lắc đầu của Ngọc Sanh khi phu nhân nghỉ ngơi, những lời dặn dò đêm qua của phu nhân, và khóe miệng cứng đờ của cô cô lúc chải đầu cho nàng sáng nay.
Từ Doanh đổ sụp xuống cạnh t.h.i t.h.ể Ngọc Sanh, nước mắt rơi dứt. Đau đớn như từng nhịp tim rụng rời ngày hôm qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/truong-cong-tu-hom-nay-hoa-ta-trang-sao/chuong-13.html.]
Cộp! Hết tiếng đến tiếng khác, trong cơn hoảng hốt, Từ Doanh cảm thấy trán cũng chảy xuống dòng m.á.u ấm nóng. Sờ lên mới thấy , đó chỉ là chiếc trâm ngọc đính đầy hồng bảo thạch nóng cơ thể cho ấm lên, đỏ rực như bộ áo cưới nhuốm m.á.u nàng đang mặc.
Linh hồn nàng gào thét trong đau đớn nhưng cổ họng nàng tê dại thốt nên lời. Nàng gượng dậy, lên trong bộ áo cưới lộng lẫy giờ đầy những nếp nhăn nhúm và vết bẩn.
Nàng , phát hiện nô bộc trong phòng rời từ lúc nào.
Tạ Hoài Cẩn tiến , dùng khăn tay dắt nàng xuống ghế, nhẹ nhàng lau những vệt m.á.u tay nàng.
Giọng ôn hòa: "Ta bảo họ ngoài . Dì khi còn sống sắp xếp xong xuôi. Những nha đến tuổi sẽ xóa nô tịch, mỗi nhận mười lượng phí an trí của phủ cùng mười lượng dì ban thêm, đủ để họ lấy chồng sinh sống. Còn những kẻ nhỏ tuổi hoặc rời , sẽ chuyển họ sang danh nghĩa của nàng, khế ước nô tỳ ba ngày nữa quản gia sẽ mang đến phòng nàng."
Từ Doanh khẽ rùng , và Tạ Hoài Cẩn nhận điều đó. Chàng để tâm, thần sắc vẫn ôn nhu, buông tay đưa chiếc khăn tay nàng: "Dính m.á.u , nàng lau . Tỳ nữ trong viện về lấy y phục cho nàng. Khách khứa hôm nay giải tán, tuy kịp hành lễ nhưng chúng là phu thê. Dì mới tạ thế, lễ nghi giản lược, lẽ để nàng chịu thiệt thòi ."
Từ Doanh vội lắc đầu, siết c.h.ặ.t chiếc khăn.
Nàng vị thanh niên mặt, trái tim ngâm trong đau thương bỗng xé thành hai nửa mâu thuẫn.
Nàng và đều đang mặc hỷ phục đại hôn, nhưng trâm cài mũ phượng của nàng tan tác, áo cưới vấy bẩn nhơ nhuốc. Ngược , Tạ Hoài Cẩn vẫn thanh khiết tinh tươm, bộ hỷ bào đỏ rực khiến trông càng thêm ôn nhuận như ngọc.
Từ Doanh do dự. Hay đúng hơn, nàng do dự từ cái ngày Thưởng Hoa Yến .
Nghe tin phu nhân mất, nàng từng nghĩ đến tương lai của . Cho đến khi Ngọc Sanh cô cô c.h.ế.t ngay mắt, dòng m.á.u ấm nóng chảy xuống tay nàng, thế gian chẳng còn lấy một quen thuộc ngoại trừ Như Trinh đang biệt tích.
Nàng Tạ phủ từ năm sáu tuổi, nương theo đôi mắt tiểu thư mà thấu bao cuộc đấu đá, giả tạo giữa các thế gia. Nếu bảo nàng hiểu sự thâm sâu của họ thì thật dối lòng.
Từ khoảnh khắc Tạ Hoài Cẩn nắm lấy tay , Từ Doanh dù phu nhân mất ngay ngày đại hôn, Tạ gia cũng sẽ huỷ hôn.
Người trong mộng của nàng vẫn luôn ôn hòa lễ, thậm chí còn gạt bỏ vẻ xa cách thường ngày. Trước mặt , trao cho nàng sự tôn trọng của một tân thê.
Chàng quá . Tốt đến mức khiến nàng tự hỏi: Nàng thực sự thể trở thành thê t.ử của Trưởng công t.ử Tạ gia ?
Liệu nàng nên tiếp tục dùng hôn ước đổi bằng mạng sống của phu nhân để ép buộc thương?
Tiểu Trản vẫn . Trong sự chần chừ, Từ Doanh thấy vết m.á.u lạnh áo cưới của . Sắc m.á.u sẫm hơn sắc áo, che lấp đôi mắt của phượng hoàng thêu bằng chỉ vàng.
Rất nhiều năm về , Từ Doanh thường cảm thấy ngày thật ngây thơ. Khi nàng lầm tưởng rằng: con bé tỳ nữ tên Từ Doanh , vị thiếu phu nhân Tạ gia , thực sự quyền lựa chọn khoảnh khắc trai như hoa mùa xuân đưa cho nàng chiếc khăn sạch sẽ.
Càng ngây thơ hơn khi nàng mắt Tạ Hoài Cẩn và nuốt hết sự do dự lòng. Áo cưới nàng nhuốm m.á.u, nàng bao nhiêu đẩy đến cái nơi mà thuở thiếu thời hằng mơ ước, nàng cơ hội đổi đời lớn nhất đời . Nàng còn là con bé cha ruột bán lầu xanh giá mười lượng bạc nữa.
Từ Doanh nghĩ, nàng nên nhận lấy món quà đẫm m.á.u nhưng chứa đầy yêu thương .
như lời phu nhân .
Nàng thích mặt , dù rằng tình cảm giờ đây còn thuần khiết, nhưng nàng vẫn thích . Đôi mắt phượng hoàng m.á.u lấp kín áo cưới dường như đang rên rỉ, chỉ vàng lấp lánh trong ánh hoàng hôn, phía là hai t.h.i t.h.ể đang mỉm nàng.
Cánh cửa mở , linh đường chắc bắt đầu dựng quan tài. Nàng cần vô hoa trắng cho tang lễ, nên Từ Doanh chậm rãi tháo những đóa châu hoa đỏ rực đầu xuống. Chiếc kim trâm va bàn phát tiếng động khẽ khàng, ngọn nến thắp từ ban sáng đột ngột tắt lịm. Dẫu vẫn còn ánh chiều tà, căn phòng bỗng chốc tối sầm .
Tạ Hoài Cẩn giơ tay lau nước mắt gò má Từ Doanh. Đôi lông mi thiếu nữ run rẩy, nàng chủ động dắt lấy tay .