Trưởng Công Chúa - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:20:38
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Rượu say ánh mắt m.ô.n.g lung, dường như thấy Thẩm Thúc Ngân đang với ánh mắt hận rèn sắt thành thép, vẫy tay với , hô to: “Ta say với Miên khanh...”

Cô nãi nãi ơi, Trưởng công chúa, Yến Yến.

Thẩm Thúc Ngân gọi tên bằng đủ cách, cho đến khi ánh mắt tỉnh táo hơn một chút mới thở một .

“Ta cầu xin ngàn đừng chọc Vương Ta, thì .”

“Người , năm ngoái tiểu Hãn Vương của Bắc Yến là tâm can bảo bối của Thái Hậu, chỉ đích danh cầu hôn trưởng công chúa Văn Huệ, bệ hạ và Thái Hậu hao tổn bao nhiêu tâm tư mới thể khiến Bắc Yến từ bỏ ý định . Vương Ta là ai chứ? Vương Ta cũng giống như tổ phụ Vương đô hộ của đều thâm thù với Bắc Yến, hai nước kết quan hệ hữu nghị, nhưng thù hằn của Vương thị với Bắc Yến thì thể nào tan biến ."

Nếu bây giờ gả cho Vương Ta, Thẩm Thúc Ngân thở dài một xa xăm, quả thật là đ.á.n.h thẳng mặt mũi của Bắc Yến.

Ta xong tức giận thể kìm nổi. Đều tại Thẩm Thúc Ngân nhà ngươi chuyện cứ úp úp mở mở, hại lo lắng bấy lâu nay!

Nếu lo lắng chuyện hòa , nghĩ cách sớm ngày tiễn Diêm vương Vương Ta trấn thủ Tây Bắc thì bản cung cũng đến nỗi bất cẩn mà động lòng với !

tiếc là rượu no bụng căng, đang mở miệng liền ngừng ợ rượu, nước mắt cũng sắp chảy đến nơi.

Mặc dù hồ đồ nhiều năm, nhưng quốc gia đại nghĩa cũng coi là hiểu , cũng Thẩm Thúc Ngân phân tích đạo lý. Thẩm Thúc Ngân né sang một bên mặt đầy ghét bỏ, nhưng vẫn miễn cưỡng đưa cho một chiếc khăn sạch.

Ta thành tiếng chất vấn : “Làm đây Thẩm Thúc Ngân, bản cung như …” Sụt sịt nửa buổi c.ắ.n răng : “Ngươi giúp tìm một lang quân mới như ý.”

Thẩm Thúc Ngân vốn dĩ nửa ẩn nửa hiện đồng tình với lập tức thấy bóng dáng nữa, ánh mắt đảo nửa vòng: “Nghe Văn trạng nguyên là nhân tài xuất chúng, ôn nhã khiêm nhường, thần sẽ vì trói mang đến đây.”

Ta sắc mặt Thẩm Thúc Ngân cũng chút nguôi giận, nín .

trong lòng hiểu rõ, suốt 18 năm qua thấy vô đốt pháo hoa ở kinh thành, cũng ánh pháo hoa sáng ch.ói, qua nhiều lang quân chi lan ngọc thụ. Vương Ta, từng động lòng với ai bao giờ.

Vạn tuế nở hoa khó, khó ở chỗ nở hoa nữa.

Ta cũng thể thực sự đóng cửa tự kiểm điểm quá lâu.

Mười mấy ngày , trời mưa gió não nề khung cảnh mùa thu mờ ảo làn mưa, thái giám cận bên Thái Hậu vui mừng đến phủ trưởng công chúa, truyền rằng Thái Hậu tuyên triệu công chúa tiến cung.

Làm gì ? Ta mặt nhưng lòng về phía tên thái giám.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/truong-cong-chua-vjhr/chuong-7.html.]

Ngay khi chuẩn dậy mắt liền đen thui, dường như hận thể bệnh ngay lập tức .

Ba ngày đó Thái Hậu nhốt trong cung, bắt ép xem lý lịch của mười mấy vị lang quân trẻ tuổi tuấn, thậm chí Thẩm Thúc Ngân cũng trong đó.

Có lẽ từ khi Thái Hậu thủ góa, cô đơn vắng lặng quá nên đối với gia thế, phẩm hạnh của mấy hiểu rõ như lòng bàn tay.

Ví dụ như chỉ ba chữ Thẩm Thúc Ngân, thể rủ rỉ kể chuyện năm 3 tuổi nhà ngói sành, năm 6 tuổi thư đồng cho hoàng t.ử, năm 9 tuổi chơi nổ pháo tre hãy mất răng cửa, kể rõ ràng sai chút nào.

Ta ăn hạt dẻ nướng, trong lòng tiếc nuối ước gì ngoại nam tiến cung. Nếu Thẩm Thúc Ngân thể trực tiếp mấy lời quở trách của Thái Hậu chắc chắn sẽ hổ thẹn đến mức đ.â.m đầu cột tự t.ử luôn. Triều thêm một vị trung thần m.áu chảy đầu rơi.

Do mưa móc trải đều, giữ thái độ thế nào cũng , ngoại trừ dựng mắt nhíu mày với Thẩm Thúc Ngân, còn đều keo kiệt mà khen ngợi những khác, khiến Thái Hậu quên mất bản nên thiên vị ai, chỉ thể phân tích suy nghĩ một nữa.

Với kết quả thể kéo dài thêm một ngày, tương đối hài lòng.

Trong gió chiều hoàng hôn, lòng thỏa ý xe ngựa hồi phủ, tuy nhiên xe đột nhiên dừng cửa cung.

Sao ? Khi đang nổi cáu thì giọng sợ hãi yếu ớt của ma ma truyền tới: “Là… là… là…”

“Là cái gì mà là?!”

Không thấy ai trả lời dứt khoát vén rèm , lập tức bốn mắt với lưng ngựa.

“Là Ta.”

Đây quả thật là khách mời mà tới.

Vương Ta lưng ngựa, lưng là hàng dãy cung điện trùng điệp khắc hình thụy thú. Ánh chiều tàn đỏ rực phủ lên , giống với khí chất đượm buồn công t.ử đa tình của Thẩm Thúc Ngân, ánh chiều tà chiếu rọi, Vương Ta vẫn mang theo gió lạnh của vùng An Tây.

Ta đột nhiên nhớ tới ngày đó ở vườn Ngự Uyển, khi áp sát dường như mang theo mùi cát vàng. Tim hẫng một nhịp, nhưng may vẫn thể nhanh mồm nhanh miệng năng lưu loát: “Ngươi từ tới?”

“Càn Thanh cung.” Vương Ta ngừng một lát, ánh mắt tại lộ rõ vẻ cực kỳ ảm đạm “Mấy ngày tiến cung, tại đến Càn Thanh cung tìm bệ hạ?”

Nếu đổi khác thẳng như , cần lên tiếng ma ma cũng sẽ khiển trách tội va chạm trưởng công chúa.

nghĩ ma ma chắc hẳn vẫn còn sợ hãi thanh đao nhỏ của Vương Ta, nên lúc giống như một con chim cút, im lặng dám gì, trong lòng thầm mắng ma ma đáng tin.

Loading...