Trưởng Công Chúa - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-02-24 02:16:27
Lượt xem: 50

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thái Hậu xong liền nghẹn lời.

Người đưa mắt một tràng nhanh vội: “Bớt lừa gạt ai gia, chỉ riêng ai gia, Hoàng đế cũng dò hỏi kỹ càng. Con , nhà họ ba đời trấn thủ biên cương, biên giới phía tây mấy năm nay thái bình, một khi chiến tranh còn trông cậy Vương gia. Con mặc dù là nữ nhi, nhưng lời hành động cũng là thể diện của Hoàng gia. Bên Hoàng đế ai gia con chặn , nhưng nếu lạnh lòng trọng thần thì ai gia cũng bảo vệ con .”

ý thức tính nghiêm trọng của chuyện , hoặc ý thức trong mắt coi ai gì, ít nhiều cũng thu liễm một chút, ít nhất cũng sắc mặt khác. Cho nên Thái Hậu dành nửa canh giờ để dạy bảo , sắp hết cả tổ tông tám đời của vị Bảng nhãn luôn.

Chưa hết còn dọa dẫm nếu còn phạm việc sẽ phạt cấm túc nửa năm.

Dưới sự dọa dẫm của Thái Hậu, bước khỏi tẩm cung, ngửa mặt vầng thái dương sáng ch.ói, trong lòng chút đắc chí.

Được , mà.

Trong kinh thành nên chọc nhất là Vương Ta.

Con cháu đời thứ sáu của Nhữ Nam Vương, cháu trai trực hệ của Vương thống đốc tiếng tăm lừng lẫy. Người ở Tây Bắc giáo d.ụ.c nhiều lớn lên cùng sa mạc và bão cát, tính tình luôn , gặp thần diệt thần.

Hoàng đế ca ca của để tâm, khi Ngự sử vạch tội Vương Ta tôn trọng trưởng bối, Hoàng đế ngược còn : “Không ngông cuồng thì thì là thiếu niên, khí khái của Ta lang, trẩm tán thưởng.”

Hoàng đế đúng thật là tiêu chuẩn kép, đây còn mắng bướng bỉnh.

Vì thấy sắc mặt , ma ma cận tận tâm an ủi: “Người đừng tức giận, giọng điệu của Thái Hậu, Hoàng thượng còn nhượng bộ Vương Ta, thiết nghĩ cũng sẽ kinh thành quá lâu .”

Ta xong tâm trạng hơn một chút, sai, đến từ thì trở về đó .

điều kỳ lạ là mấy ngày nhận tin Vương Ta cầu kiến. Ta chút chuẩn nào xong liền ngây , suýt chút nữa nước bỏng, vội vàng sang hỏi ma ma: “Không nhầm chứ, là Vương Ta ?”

Thiếu niên bảng nhãn, ma ma xong mặt cũng đầy lưỡng lự.

“Nói với bản cung gặp nam nhân.” Nghĩ đến hôm ở tẩm điện của Thái Hậu cúi đầu giáo huân nửa canh giờ, còn con nai nhanh chân đến cướp mất ngày hôm đó, tức giận .

Sau khi uống xong ở trong viện tập b.ắ.n cung nửa ngày, rảnh rỗi việc gì nhất thời ma xui quỷ khiến hỏi: “Hắn vẫn ở đó ?”

Ma ma sắc mặt khó xử gật đầu.

thật là vẫn chịu từ bỏ. Ta mắng thầm đáy lòng, nhưng lúc , giọng Thái Hậu ngày đó như lời nguyền vọng bên tai .

“Vương gia là trung thần mấy đời, đến Hoàng đế ca ca của con còn khách khí ba phần. Văn Huệ , chớ chọc .”

Nếu như để Thái Hậu , Vương Ta ở ngoài cửa phủ của phơi nắng nửa ngày trời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/truong-cong-chua-vjhr/chuong-2.html.]

“Ngươi hỏi xem đến gì?” Ta một bên c.ắ.n răng c.ắ.n lợi , một bên thầm nghĩ để cho Vương Ta thấy chút oai phong.

“Vương lang quân ngày đó va chạm Trưởng công chúa nên đặc biệt đến thỉnh tội.”

Ta xong một nữa ngẩn .

khi gặp Vương Ta trong một ngày năng như liền thấu, Hắn căn bản nửa điểm thật lòng đến thỉnh tội. Suy cho cùng, chỉ dựa khuôn mặt âm u của , tiếng xin như rơi trong hũ, ánh mắt còn thèm mà cũng coi là đến cửa xin ?

Ta chọc nhưng ít nhiều vẫn thể trốn .

chân Vương Ta giống như mọc mấy cái đinh ghim c.h.ặ.t tại chỗ, hoặc cũng thể căn bản ý tiễn khách trong lời của .

Ta nhướn mày: “Còn chuyện gì ? Nếu mời về cho.”

“Ta mỗ còn một vật, mong trả .”

Hóa dụng ý khác, đến xin là giả, đến tìm đồ mới là thật, giả vờ hiểu.

Vương Ta dường như nhíu mày, nhưng vẫn cứng đầu hỏi: “Ngày đó Ta mỗ một con d.a.o nhỏ, công chúa lấy mất.”

Ta nghĩ cũng nghĩ: “Lang quân thật khéo, suy cho cùng cũng là chứng cứ hành thích, bản cung giao cho Đô Sát viện, ngươi đến Đô Sát viện tìm Thẩm đại nhân .”

Vương Ta ngây .

Chính vì ngây nên mới quên tránh thẳng mắt , ánh mắt bất mãn của , thấy rõ ràng.

Đôi mắt vẫn đen sáng lấp lánh, khảm lên khuôn mặt , nếu Vương Ta suốt ngày giữ vẻ mặt hung thần ác quỷ thì cũng miễn cưỡng các cô nương trong kinh thành theo đuổi.

Ta năng lỗ mãng quen, cũng nhịn .

“Vương Ta.”

Thậm chí quên luôn danh xưng lang quân.

“Ngươi lớn lên ở Tây Bắc , đen vì phơi nắng?”

Ta hỏi câu thật sự xuất phát tự tận đáy lòng, giọng điệu êm dịu rõ ràng.

lời xong mới ý thức câu hỏi của bản chút trêu chọc khác, ma ma quan sát ở bên cạnh dường như cũng sốc.

Vương Ta thì ?

Loading...