Bốn giờ rưỡi, Chu Ký Minh gửi đến một câu:
“Chúng gặp một , chuyện trực tiếp.”
chằm chằm tin nhắn đó lâu, cuối cùng trả lời:
“Được. Sáu giờ, quán cà phê lầu.”
Hứa Trừng một cái: “Cần tớ cùng ?”
“Không cần.” đặt điện thoại xuống, “Có những lời, cuối cùng vẫn tự tớ .”
…
sáu giờ, Chu Ký Minh đến đúng giờ.
Anh mặc một chiếc sơ mi màu xám nhạt, áo khoác vắt cánh tay, vẻ mặt trông bình tĩnh hơn nhiều so với trong điện thoại, thậm chí thể gọi là kiềm chế. Nếu chuyện thấy, lẽ chỉ cảm thấy đây là một đàn ông vô cùng giáo dưỡng.
bỗng nhớ đến lâu đây, điều từng thích nhất ở chính là dáng vẻ bình thản để lộ cảm xúc .
Giống như núi, giống như biển, giống như dù sóng gió lớn đến , đến chỗ cũng đều thể đè xuống.
Mãi đến mới phát hiện, nhiều lúc, thứ đè xuống sóng gió, mà là .
Sau khi Chu Ký Minh xuống, gọi cho một ly Americano thường uống.
“Anh nhớ hôm nay em cuộc họp, sợ em buồn ngủ.”
ly cà phê đó, trong lòng chẳng gợn lên chút sóng nào.
Anh vẫn chu đáo như .
đôi khi sự chu đáo cũng là một loại t.h.u.ố.c mê, khiến bạn quên mất thứ thật sự đ.á.n.h mất là gì.
“Kiến Vi,” mở lời , “ suy nghĩ cả buổi chiều. Anh thừa nhận, gần đây chuyện đính hôn, chuyện công ty của , cộng thêm áp lực công việc bên em đều lớn, việc giao tiếp giữa chúng đúng là vấn đề. hủy đính hôn cách giải quyết.”
“Vậy cách giải quyết là gì?” hỏi.
“Chúng thể lùi một thời gian, đợi đều bớt bận rộn hơn từ từ chuyện tiếp.”
“Rồi đó thì ?” , “Tiếp tục giống như đây, mỗi bất đồng, đều là em hiểu cho , phối hợp với , tự tiêu hóa những hậu quả mà mang đến?”
Chu Ký Minh nhíu mày: “Em nhất định chuyện kiểu đó ?”
“Vậy em nên thế nào?”
“Khách quan một chút.”
bỗng bật .
cúi đầu khuấy nhẹ những viên đá trong ly, giọng khẽ: “Anh , đây điều em sợ nhất chính là em khách quan.”
8
Chu Ký Minh thoáng khựng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/truoc-ngay-cuoi-toi-vut-luon-nhan-huy-dam-cuoi/4.html.]
“Bởi vì một khi như , tiếp theo dù em bày tỏ bất cứ điều gì, đều sẽ xếp nhóm cảm xúc , chứ sự thật.” ngẩng mắt lên, “Rõ ràng em đang về cảm nhận của , nhưng luôn phán xét xem cảm nhận của em hợp lý . cảm nhận của em cần thông qua sự phê duyệt của .”
Chu Ký Minh im lặng một lát, thấp giọng : “Hôm nay em ác ý với nặng.”
“Không ác ý, là ngừng tự thuyết phục bản .”
, từng chữ một:
“Chu Ký Minh, đây em luôn giải thích. Anh chuyện khó , em giải thích rằng do áp lực quá lớn; xem nhẹ suy nghĩ của em, em giải thích rằng là đàn ông thẳng tính, giỏi biểu đạt.”
“Anh mặc định em nên nhường nhịn, em cũng tự giải thích rằng chỉ là nhận .”
“ bây giờ em giải thích nữa. Bởi vì giải thích đến cuối cùng, chịu ấm ức mãi mãi vẫn là em.”
Sắc mặt cuối cùng cũng từng chút một trầm xuống.
“Vậy nên em nhận định rằng chính là loại như , đúng ?”
“Vốn dĩ chính là như .” bình tĩnh , “Chỉ là đây em thừa nhận mà thôi.”
“Vậy ban đầu tại em ở bên ?”
“Bởi vì cũng những lúc .” , “Hơn nữa khi , em quá yêu.”
Câu thốt , ngay cả chính cũng sững .
ngay giây tiếp theo, một cảm giác nhẹ nhõm thẳng thắn.
.
từng khao khát lựa chọn một cách kiên định, chăm sóc một cách thỏa đáng, một đàn ông ưu tú và trưởng thành công nhận đến , cho nên khi Chu Ký Minh xuất hiện, gần như yêu bằng một lòng ơn.
từng tưởng đó là may mắn.
Sau mới hiểu, bước một mối quan hệ với cảm giác thiếu thốn, thường dễ dàng nhượng bộ quá mức trong tình yêu nhất.
9
Chu Ký Minh chằm chằm , ánh mắt phức tạp: “Bây giờ em đang phủ nhận tất cả thứ.”
“Không phủ nhận, là hiệu chỉnh .”
“Lâm Kiến Vi,” chậm rãi mở miệng, “em từng nghĩ , lẽ căn bản khiến em ấm ức, mà là vì em những kỳ vọng thực tế đối với mối quan hệ mật? Em thấu hiểu tuyệt đối, tôn trọng tuyệt đối, đồng bộ tuyệt đối, còn khác mãi mãi theo ranh giới của em.”
“ một mối quan hệ bàn đàm phán, thể chuyện gì cũng công bằng đến .”
“Anh đúng.” gật đầu, “Một mối quan hệ quả thật thể công bằng tuyệt đối. Cho nên em chấp nhận sẽ mất cân bằng, sẽ nhường nhịn, sẽ mài giũa. vấn đề là, sự mất cân bằng giữa chúng trở thành thói quen .”
dừng một chút, tiếp:
“Nếu chỉ một hai , em thể hiểu.”
“Nếu chỉ là một chuyện cụ thể nào đó, em cũng thể bàn bạc.”
“ Chu Ký Minh, phát hiện , mỗi chúng gặp một nút thắt quan trọng, cuối cùng thứ ưu tiên bảo mãi mãi là sự nghiệp của , tiết tấu của , cảm nhận của ba , thể diện của ; còn phía em, mãi mãi là câu ‘em chịu thiệt một chút ’.”