trước khi thành tang thi, tôi từng là chiến thần - 1

Cập nhật lúc: 2026-01-28 00:34:19
Lượt xem: 0

1.

Gặp Ứng Tuân một buổi chiều tàn, đang lâm cảnh "cô lập" vì thể hòa nhập nổi với khẩu vị của đồng loại. Trong khi đám tang thi ngoài đang mải mê với những bữa tiệc m.á.u thịt tanh nồng, lủi thủi một góc trong thành phố hoang tàn, gặm nhấm gói mì tôm sống khô khốc.

 

Miếng mì vụn bở bùng nhùng trong miệng còn kịp nuốt, một giọng thản nhiên bỗng vang lên từ phía :

 

"Đến cả tang thi mà cũng ghiền đồ ăn vặt rác rưởi thế ?"

 

thoáng chút bực bội. chẳng thèm ăn thịt các , các cứ thích tìm đến để khiêu khích cái dày của thế nhỉ?

 

lồm cồm dậy định rời . Lúc , mảnh vải đỏ vốn khâu tạm bợ cánh tay lỏng , tuột dần xuống. Không hiểu , khoảnh khắc mảnh vải rời khỏi da thịt, lòng bỗng hẫng một nhịp, một cảm giác trống rỗng kỳ lạ bủa vây, khiến đột nhiên nảy sinh ý ... c.ắ.n .

 

Mảnh vải đỏ rơi xuống đất, đó những vệt thêu màu vàng sờn cũ, chẳng còn rõ hình thù. cúi định nhặt , nhưng những ngón tay khô cứng chẳng chịu lời, chúng thể co duỗi theo ý , khiến mất đà mà ngã sóng xoài đất.

 

Trong lòng lúc đó như nghẹn bởi hàng vạn câu c.h.ử.i thề mà chẳng thể thốt thành tiếng. nhe răng trợn mắt, cố gắng xoay xở để nhặt “bảo vật” của thêm nữa, thì một bàn tay đột ngột xuất hiện trong tầm mắt.

 

Đó là một bàn tay với những đốt ngón tay trắng trẻo, mạnh mẽ. Trên cổ tay nọ buộc một sợi dây đỏ, treo miếng ngọc bình an đan thắt một cách vụng về, lộn xộn.

 

còn kịp định thần, bàn tay nhanh ch.óng nhặt mảnh vải đỏ lên. Một giọng nam thanh lãnh vang lên phía đỉnh đầu:

 

"Sao cô thứ ? Ăn trộm ?"

 

Hắn đợi một lúc thấy phản hồi, bồi thêm một câu: "Sao gì? là đồ ăn cắp ?"

 

tức đến mức suýt chút nữa là đứt luồng khí quản đang thoi thóp. Muốn phản bác, gào lên rằng "đây là đồ của ", nhưng cổ họng chỉ thể phát những tiếng gầm gừ đứt quãng, khó .

 

"Gào rú cái gì? Nói năng cho hẳn hoi xem nào."

 

khổ trong lòng. Chuyện lạ đời gì thế ? Đi cáo buộc một con tang thi tội trộm cắp, còn bắt một x.á.c c.h.ế.t di động năng lễ phép? Đây là kiểu ?

 

Đợi lải nhải xong mấy câu, mới lồm cồm bò dậy, giơ tay định giật đồ của . khéo léo đưa tay lên cao, khiến vồ hụt:

 

"Con tang thi , chỉ ăn cắp mà còn định ăn cướp luôn đấy ?"

 

nghiến răng ken két, cảm thấy nướu ngứa ngáy đến phát điên. Tên bệnh ? Biết là tang thi mà cứ sấn sổ gần, thế còn liên tục hắt nước bẩn lên đầu ! Ăn quách cho !

 

ngay khi ngẩng đầu định nhe nanh dọa dẫm, chợt khựng khi rõ khuôn mặt .

 

Quen quá. Hình như hồi còn là "", thấy khuôn mặt đó .

 

Người đàn ông cũng thoáng sững sờ. lúc đó, phụ nữ cạnh thốt lên một tiếng đầy kinh ngạc:

 

"Kỳ Nguyện?"

 

Cái tên cũng thật quen tai. định nhíu mày để nhớ xem đó là ai, nhưng cơ mặt sớm cứng đờ, thể tạo bất kỳ biểu cảm nào.

 

Khi đàn ông lấy bình tĩnh, ánh mắt đầy vẻ phán xét. Anh cau mày, giọng vương vấn sự chán ghét và mỉa mai thèm che giấu:

 

"Kỳ Nguyện, ngay cả khi tang thi, cô cũng lôi thôi lếch thếch đến mức ?"

 

Anh liếc một lượt từ đầu đến chân, buông một câu lạnh lẽo:

 

"Bẩn c.h.ế.t ."

 

2.

Làm tang thi thì cũng cần lòng tự trọng chứ!

 

giơ tay lên, định quờ quạng đòi món đồ thuộc về , nhưng Ứng Tuân chẳng mảy may khách khí. Anh đưa tay gạt phắt , kèm theo một cái tát nhẹ mu bàn tay , giọng đầy vẻ thiếu kiên nhẫn:

 

"Lại định gì đấy?"

 

Mảnh vải đỏ trong tay chao lượn một vòng mắt , rực lên sắc màu gai mắt. Anh lắc lắc nó, khinh khỉnh :

 

"Muốn cái ? Kỳ Nguyện, cô biến thành tang thi mà còn trộm cắp, hổ là gì ?"

 

Dứt lời, thản nhiên nhét mảnh vải túi áo .

 

Cơn giận bốc lên tận đỉnh đầu, khiến hoa mắt ch.óng mặt. Trong giây phút u mê , một câu tự chủ mà bật khỏi miệng:

 

"Ứng Tuân! Trả đồ cho !"

 

Động tác của Ứng Tuân khựng . Anh , trong mắt hiện lên tia kinh ngạc:

 

"Chẳng thành tang thi ? Thế nào, vẫn còn nhận ?"

 

Lời thốt , chính cũng sững sờ. Một luồng ánh sáng lạ lùng đột ngột xẹt qua tâm trí, khiến ký ức vốn hỗn độn của bỗng chốc sáng tỏ trong tích tắc——

 

Trong một căn phòng ngập tràn các thiết thí nghiệm phức tạp, khi đó đang mặc bộ đồ đen bó sát, ngạo nghễ tựa lưng bàn thao tác. chìa tay về phía Ứng Tuân, dõng dạc :

 

"Ứng Tuân! Đưa đồ cho !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/truoc-khi-thanh-tang-thi-toi-tung-la-chien-than/1.html.]

 

Trong tay Ứng Tuân là một ống tiêm chứa chất lỏng màu đỏ sậm, tỏa thứ ánh sáng ma mị. Anh nắm c.h.ặ.t lấy nó, nhất quyết chịu buông tay. Giọng khản đặc, dường như còn vương chút nghẹn ngào. Dù nơi khóe mắt đong đầy lệ, nhưng lời vẫn mang theo ý vị trêu đùa:

 

"Nếu em quên mất thì ?"

 

"Làm chuyện đó . Ngoan, đưa đồ cho . Chờ g.i.ế.c c.h.ế.t Tang Thi Hoàng, chúng sẽ kết hôn."

 

Ứng Tuân vẫn chần chừ. bước tới một bước, đặt một nụ hôn lên môi , ép lùi sát bàn thí nghiệm. Tay nhanh như cắt đoạt lấy ống tiêm, khi rời , còn mỉm ngoái đầu :

 

"Yên tâm , chúng là thanh mai trúc mã mà, dù thế nào cũng quên . Còn nữa đấy, nếu trong lúc mà dám léng phéng với ai, sẽ tha cho ."

 

còn tiện tay ném cho một miếng socola:

 

"Lần mới đổi đấy, ăn tiết kiệm thôi. Anh bây giờ ở căn cứ một miếng socola quý giá thế nào ? Mà thôi, cần tiết kiệm cũng , đợi lập công trở về, chắc chắn sẽ nhiều điểm tích lũy, lúc đó sẽ đổi cho thật nhiều."

 

...

 

Kể từ khi biến thành tang thi, bộ não của bắt đầu hoạt động trục trặc. Những câu trong ký ức , cũng hiểu hết ý nghĩa của chúng là gì. ít nhất cũng nhận một điều: đàn ông mặt chính là vị hôn phu của .

 

chớp chớp mắt, Ứng Tuân sang phụ nữ cạnh .

 

Khá khen cho hai , đều là áo blouse trắng phối với quần đen. Đây chắc chắn là cái gọi là "đồ đôi" mà các tiền bối tang thi nhắc tới .

 

Cơn ghen tuông vô thức bùng lên, gào thẳng mặt :

 

"Ứng Tuân, đồ hổ! mới thành tang thi lập tức bạn gái mới ?"

 

Ứng Tuân định gì đó nhưng nghẹn giữa chừng. Anh chăm chú một hồi lâu, đột nhiên như bừng tỉnh, thản nhiên thốt lên:

 

"Không ngờ cô yêu sâu đậm đến thế. Đã thành tang thi mà vẫn còn đối với luyến tiếc quên."

 

Tang thi thì mà cãi lý với con cơ chứ. dứt khoát chìa tay :

 

"Trả đồ đây, sẽ tính toán chuyện ngoại tình nữa."

 

Ứng Tuân lấy mảnh vải đỏ , đặt lòng bàn tay . Ngay khi định rụt tay , nhanh ch.óng nắm c.h.ặ.t lấy tay . Bàn tay ấm nóng và mạnh mẽ vô cùng:

 

"Kỳ Nguyện, nó còn quan trọng hơn cả ?"

 

nghiêng đầu , cố gắng dùng lý lẽ của một x.á.c c.h.ế.t để giải thích:

 

"Ứng Tuân, chuyện về nhớ rõ lắm. cái thì lúc nào cũng ở ."

 

Ứng Tuân kịp lên tiếng, cô nữ nghiên cứu viên bên cạnh sốt sắng ngắt lời:

 

"Chúng tìm Kỳ Nguyện lâu như , giờ thấy cô , chi bằng mau ch.óng đưa cô về !"

 

Ồ, hóa mục tiêu của bọn họ là . là một đôi "tra nam tiện nữ". nhe răng, gầm gừ một tiếng đầy đe dọa.

 

Ứng Tuân bước lên một bước, chắn mặt , lạnh lùng từ chối:

 

" bao giờ sẽ đưa Kỳ Nguyện trở về."

 

"Anh còn do dự cái gì nữa? Kỳ Nguyện từng ba giao đấu với Tang Thi Hoàng, giờ cô dù biến thành tang thi nhưng vẫn giữ ý thức của con . Chúng cần cô để kết thúc thời đại mạt thế !"

 

Hừm, đây là kiểu liếc mắt đưa tình của loài ? Diễn cho một con tang thi như xem, hiểu cái gì .

 

rút tay , hảo tâm nhắc nhở một câu:

 

"Hai mau . Trông hai yếu ớt thế , dễ đám tang thi ngoài ăn thịt lắm đấy."

 

Ứng Tuân cúi đầu, giọng mang theo vài phần tủi :

 

"Kỳ Nguyện, em định bỏ rơi nữa ?"

 

Dưới ánh hoàng hôn vàng vọt, bóng hình trong chiếc áo blouse trắng bỗng trở nên cô độc lạ thường. ngoái đầu , chẳng rõ vì con tim vốn ngừng đập nhói lên một nhịp đau đớn.

 

Chắc là bệnh tim .

 

Đi vài bước, đành lòng mà trở :

 

"Ứng Tuân."

 

Ứng Tuân đột ngột ngẩng đầu, đuôi mắt đỏ hoe, ch.óp mũi còn vương giọt nước mắt trực trào. nuốt nước miếng một cái, đột nhiên thấy ... trông cũng ngon miệng đấy chứ.

 

Ngay khi định lao tới ôm chầm lấy , liền rút một tấm thẻ bài, đưa lên mắt , ảo não hỏi:

 

"Ứng Tuân, đây là cái gì ?"

 

Đó là một tấm thẻ bạc tìm thấy , tên họ, chỉ hình một ngôi nhỏ và hai chữ "Trường Thanh" khắc tỉ mỉ.

Loading...