Sáng chồng gọi nàng hầu hạ thấy , tìm đến phòng Đỗ Hạc Niên thì phu quân cũng đang ngơ ngác.
Ta tình cờ thấy hỏi chồng: "Mẹ, đồ trang sức vàng bạc của nàng cũng mang theo mà biến mất ?"
Mẹ chồng nóng như lửa đốt: "Chứ còn gì nữa, hôn kỳ của hai đứa sắp đến nơi , ai mà nàng tính toán gì mà bỏ chạy!"
Đỗ Hạc Niên lúc mới sực tỉnh: "Hỏng , tiện phụ chẳng lẽ dùng ấn giả lừa con?"
Ta lên tiếng hỏi lớn: "Phu quân, chuyện gì mà kinh hoảng thế?"
Hắn đang thò tay ống tay áo rộng bỗng khựng : "Tống Thu... đào hôn ! Phu nhân, hôn sự với nàng cứ hủy bỏ , chỉ ở bên nàng và cái nhà , sống nốt quãng đời còn ."
Ta giả vờ tức giận: "Nàng thật điều! Văn tự bán còn ở trong phủ, nàng chạy chứ? , nãy môn phòng báo , ngày mai cố hữu của đến thăm, thu hồi trạch viện điền sản gì đó."
Sắc mặt Đỗ Hạc Niên tự nhiên: "Chắc kẻ nào uống rượu say càn thôi, vốn thanh bần, lấy tư sản cho họ thu!"
Ta gật đầu: "Chắc là mấy tên ma men quậy phá thôi."
Vương lão đầu theo lời dặn tìm đám đồ c.ờ b.ạ.c . Lão đưa ấn chương của , chứng cho hành vi "Đỗ lang trêu đùa bằng hữu và mưu hại chính thê".
Lại sư gia phủ nha đích mặt khuyên nhủ đám đó: "Bể bạc vô biên, đầu là bờ. Đống nợ đó là nợ hồ đồ, kiện lên quan cũng vô dụng! Chi bằng buông súc sắc xuống, cầm cuốc lên mà việc chính nghĩa ."
Đám đó ngoài mặt thì , thề thốt cuộc đời.
Thế nhưng đêm đó, khi trăng lên đầu cành liễu, tiểu sai của Đỗ Hạc Niên chuẩn xe ngựa ở cửa tiếp ứng hai con họ.
Chưa tới cổng thành đám đó đang thẹn quá hóa giận chặn đường.
"Ồ, nợ nhiều bạc thế mà định chạy ? Chẳng huênh hoang là con rể Thái phủ, là thực quyền ? Sao giờ định thế ?"
Đỗ Hạc Niên vẫn nhanh chậm chắp tay: "Các vị , nợ nần đó vẫn tính. Các vị cứ cầm danh sách đến tìm Thái Bảo Châu mà thanh toán!"
Lời dứt, một tay lôi xuống xe ngã nhào đất.
"Đóng cái ấn chương giả của Thái phủ hòng lừa gạt bọn ? Ai cho ngươi cái gan đó! Đã sa sút đến mức bỏ trốn mà còn cứng miệng ! Hôm nay nếu trả sạch, đừng hòng rời khỏi đây!"
Mẹ chồng từ trong xe bước , hận thể đem hết đồ giá trị dâng lên. Thế nhưng vẫn đủ, đám giận dữ, kẻ đ.ấ.m đá đ.á.n.h bán sống bán c.h.ế.t ngay tại chỗ.
Nghe mới khỏi trọng thương, chúng liền lột sạch y phục treo lên cây bên cạnh cổng thành thị chúng.
Mẹ chồng vì tuổi cao nên chỉ nhét giẻ miệng trói gốc cây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trung-tri-tra-nam-that-sang-khoai/chuong-7.html.]
Ngày hôm nhận tin báo, dân chúng trình báo quan phủ.
dịch đến hiện trường định đưa xuống, nào ngờ lỏng tay, Đỗ Hạc Niên trong tiếng kinh hô của dân chúng rơi thẳng xuống đất.
Không chỉ mất mặt vì trần truồng giữa bàn dân thiên hạ, còn đen đủi đến mức ngã c.h.ế.t tươi tại chỗ. Mẹ chồng trợn mắt, ngất lịm .
Mọi đều chờ xuất hiện để xem trò .
Ta sai lính gác cửa theo dấu bắt Tống Thu về giao nộp. Tội trạng của ba kẻ đó công đường rõ như ban ngày.
Còn đa tạ bà chồng đang liệt giường dậy nổi của , ngay tại hiện trường cùng Tống Thu tương ái tương sát, công kích lẫn .
Thế là bách tính ở đó một phen xem kịch về màn đấu tố của cặp " chồng nàng dâu ngụy thiện".
Thi thể Đỗ Hạc Niên chẳng đến lượt thu dọn. Ta lấy tội mưu tài hại thê của bằng, xin văn tự hòa ly chính thức hiệu lực.
Ngày chồng và Tống Thu cùng dắt tay ngục, tổ chức hỷ tiệc cho Lý ma ma và Vương lão đầu. Đại Hoàng cũng tìm về, cổ đeo hoa đỏ rực cùng dự tiệc.
Giò heo cho ăn no nê, nó cuối cùng cũng tạm tha thứ cho cái bộ dạng nhe răng trợn mắt của núi .
Xuân Hoa gặm đùi gà hỏi: "Tiểu thư, hôn sự của em cũng để tâm chút đấy!"
Ta liền cốc đầu nàng một cái: "Được , vẫn đang để tâm đây."
À đúng , chứng thổ huyết của cũng khỏi hẳn.
Bởi vì Vương lão đầu kết hôn muộn như , sư môn đều đến chúc mừng, lấy "chuột bạch" mỗi ngày đều sắc t.h.u.ố.c châm cứu.
Chẳng là y thuật của vị nào hiệu nghiệm, Vương lão đầu thì cứ khăng khăng là do lão bấy lâu nay lót nền sẵn.
Thôi bỏ , hôm nay lão đại hỷ, giữ thể diện cho ma ma của .
Giữa trung, chữ "Sảng" lặp lặp dòng chữ biến mất, đó là pháo hoa ngũ sắc rực rỡ nổ vang.
Có lẽ các hội viên đó đều hài lòng với biểu hiện của .
Trừng trị cả nhà tra nam quả thực là SẢNG KHOÁI!
[HẾT]