Trùng Sinh Trở Về, Ta Và Đích Tỷ Đổi Mạng Cho Nhau - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-01-30 08:08:59
Lượt xem: 89
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta vội vàng buông tay.
Người rũ mắt xuống, ánh mắt lạnh lẽo thẳng : “Ta là Huyền Tịch, từ nay về sẽ là sư phụ của con.”
“Con hãy theo tu hành.”
“Đời con nhất định thành thần!”
Sau khi bái sư, liền Tĩnh Tâm Trì.
Nước trong hồ sẽ thanh lọc và suy yếu thất tình lục d.ụ.c của phàm.
Đây là con đường tất yếu của thần nữ.
Nếu trong lòng d.ụ.c vọng càng nặng, cảm giác nước hồ ăn mòn càng đau đớn.
Hồ nước là do sư phụ Huyền Tịch mang đến, kiếp , Vân Yên Yên cũng trải qua sự tẩy rửa của Tĩnh Tâm Trì.
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết của nàng, đến tận hôm nay vẫn quên.
Lúc đó, nàng vùng vẫy thoát khỏi hồ nước, lóc t.h.ả.m thiết: “Sư phụ đau quá, ngâm tiếp con sẽ c.h.ế.t mất trong .”
Còn Huyền Tịch, dường như với giọng lạnh lùng đến tận xương tủy, : “Phàm tâm của ngươi quá nặng, trừ bỏ d.ụ.c vọng, nhất định sẽ gây đại họa.”
Đời , Tĩnh Tâm Trì là .
“Quy Ngọc, cởi y phục xuống . Sư phụ sẽ ở ngoài canh giữ.”
Giọng thanh lãnh, dường như so với kiếp , thêm một chút dịu dàng nhàn nhạt.
Ta đưa hai tay lên bắt đầu cởi y phục.
Huyền Tịch vẫn ý định ngoài.
“Sư phụ… con cởi y phục .”
Huyền Tịch khẽ gật đầu: “Dung mạo xinh bộ xương khô, rượu thịt đầy đủ da bọc xương, trong mắt đều gì khác biệt.”
“Thấu triệt d.ụ.c niệm, là căn bản của tu vi.”
Đây là một trong những khảo nghiệm của sư phụ ?
Ta c.ắ.n răng lưng về phía Huyền Tịch, kéo y phục xuống tận cùng.
Người phía dường như tồn tại, lạnh lẽo như băng tuyết bao quanh, đến tiếng hít thở cũng thấy.
Khi bắt đầu cởi chiếc váy ngoài, rèm cửa khẽ lay động, Huyền Tịch lặng lẽ bước ngoài.
Đầu ngón chân chạm Tĩnh Tâm Trì, một luồng hàn khí truyền đến.
Ta run rẩy một chút, hạ quyết tâm, mặc cho nước hồ nhấn chìm cơ thể.
Nỗi đau đớn khi tước đoạt thất tình lục d.ụ.c, giống như những con cá nhỏ đầy răng sắc nhọn c.ắ.n xé, chút đau, nhưng tuyệt đối t.h.ả.m thiết như Vân Yên Yên.
Khi đang mơ màng sắp ngủ, Huyền Tịch xuất hiện bên bờ hồ.
Người đặt một bộ y phục trắng giống hệt kiếp bên bờ hồ, giọng bình thản: “Sau con sẽ mặc cái .”
Thay y phục, chất liệu váy mềm mại, mà vặn đến bất ngờ.
Cũng đúng, kín mít từ đầu đến chân, rộng rãi thoải mái, cố ý nổi bật vòng n.g.ự.c, vòng eo.
Có lẽ Vân Yên Yên thích những bộ y phục cổ hủ bình thường như .
thích.
Kiếp , y phục mà Đại phu nhân cho , chỗ nào cũng ẩn chứa tâm cơ, cố ý nổi bật đường cong cơ thể, hận thể thu hút ánh đổ dồn .
Ánh mắt dò xét của khác, lúc nào cũng nhắc nhở , chỉ là một bình hoa, một món đồ chơi mà Vân gia bồi dưỡng để vui lòng đàn ông.
Nếu chọn, thà thần nữ cao cao tại thượng, ai dám mạo phạm.
“Ta đời , độ con thành thần.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trung-sinh-tro-ve-ta-va-dich-ty-doi-mang-cho-nhau/chuong-3.html.]
“Ngày mai giờ Mão thức dậy, theo học tâm pháp.” Biểu cảm và giọng của Huyền Tịch vẫn lạnh nhạt như cũ.
Ta gật đầu ý kiến.
Giờ Mão trời còn sáng hẳn, bầu trời vẫn còn Hôm, ánh lên màu xanh thẫm.
Ta thức dậy, theo Huyền Tịch học tâm pháp, hết đến khác chép những kinh thư đưa cho .
Kinh thư dài dòng khó hiểu, xuống khiến buồn ngủ rũ rượi, đầu óc choáng váng.
Bên ngoài bức tường, truyền đến tiếng của Vân Yên Yên.
“Các ngươi mau lấy quả cầu xuống.”
Nàng ở bên cạnh Đại phu nhân tự do.
Đại phu nhân đối đãi với nàng, nghiêm khắc khắt khe như đối với .
Ta đ.á.n.h sai một nốt đàn, Đại phu nhân sẽ lạnh mặt : “Quy Ngọc, con quá thất vọng.”
Để nhảy những vũ khúc nhẹ nhàng đến cực điểm, những ngày đông giá rét, Đại phu nhân sai cởi giày tất, múa mặt băng mỏng lạnh thấu xương…
Chiếc thước trong tay Huyền Tịch chút lưu tình đ.á.n.h lòng bàn tay .
“Quy Ngọc, con xao nhãng!”
“Vừa nãy đến ? Còn nhớ ?”
Khi tức giận, giọng điệu còn lạnh hơn cả gió tháng Chạp.
Đôi mắt lạnh lẽo hàng mi đen như cánh quạ, chăm chăm lòng bàn tay ửng đỏ.
“Nếu con nhận sư phụ, tiếp tục ở chốn hồng trần náo nhiệt, cũng thể tác thành cho con.”
Người dậy, vẻ mặt lạnh nhạt chút đổi.
thể cảm nhận thực sự tức giận.
Ta vội vàng sợ hãi nắm lấy vạt áo trắng tinh của : “Sư phụ đừng , con sai !”
“Con hề động phàm tâm!”
So với trường sinh bất lão, so với việc thành thần xuống chúng sinh, tiêu d.a.o tự tại, chút hoan lạc tình ái ngắn ngủi nơi trần thế , tính là gì?
Kiếp những vở tuồng , thường hiểu, tiên nhân thần nữ nguyện vì phàm, vì thứ tình ái ngắn ngủi dễ đổi mà từ bỏ phận tiên thần, rơi hồng trần, cùng phàm ngắn ngủi bên mấy chục năm.
Thật nực !
khi thấy bộ dạng điên cuồng của Vân Yên Yên khi c.h.ế.t, hiểu, những xem trọng tình yêu hơn cả tiền đồ và sinh mạng.
“Sư phụ, con vật tiêu khiển!”
“Con trở nên mạnh mẽ, trời đất cũng thể ngăn cản con, con ai thể chi phối vận mệnh của con, con sống vì chính !”
Huyền Tịch dừng bước, chậm rãi nâng ngón tay ống tay áo rộng lên.
Đầu ngón tay lạnh lẽo như ngọc chạm nhẹ lên đỉnh đầu xoa xoa.
Động tác vô cùng quen thuộc …
Ta nhất định từng thấy ở đó!
“Đây mới là đồ nhi ngoan của .”
“Quy Ngọc chân chính.”
Dưới sự tu luyện, cơ thể càng thêm nhẹ nhàng, tâm hồn trong sáng.
Quả cầu của Vân Yên Yên rơi xuống giữa sân.
Nàng mượn cớ nhặt cầu, cố tình xông .
Trong sân lát đá ngọc, một màu trắng tinh, ngay cả một cây một chậu hoa cũng , huống chi là những vật trang trí khác.
Vân Yên Yên thấy cảnh tượng quen thuộc mắt, lộ nụ thương hại: “Muội , một năm qua sống dễ dàng gì nhỉ?”