"Tất cả xuống địa hầm!" Ta lệnh.
Thôn dân vội vã chui xuống hầm ngầm. Ta và cha trấn giữ ngay lối , ngăn cản lũ Cương thi đang áp sát. Chúng ở ngay mặt, thể ngửi thấy mùi t.ử khí thối tha nồng nặc phát từ chúng.
Chính lúc ngàn cân treo sợi tóc, chợt nhớ tới Định Thi Chú. Ta lập tức rút lá bùa , lẩm nhẩm quyết ấn. Lá bùa bốc cháy, hóa thành một đạo kim quang b.ắ.n thẳng về phía lũ Cương thi.
Bọn Cương thi bỗng nhiên khựng , bất động như tượng đá. Ta sững sờ. Định Thi Chú thực sự hiệu nghiệm. , thuật chỉ duy trì trong chốc lát.
"Mau, hầm!"
Ta và cha lập tức nhảy xuống địa hầm, đóng sập cửa sắt .
9.
Cửa sắt sập , thấy tiếng móng vuốt sắc nhọn cào cấu điên cuồng từ phía bên . Những thanh âm ch.ói tai cứa màng nhĩ, khiến lòng khỏi kinh hãi.
Trong địa hầm, đều khiếp đảm. Tiểu hài t.ử thét, nữ nhân run rẩy cầm cập. Ta dậy, dõng dạc trấn an: "Đừng sợ, cửa sắt vô cùng kiên cố, lũ súc sinh đó !"
Trưởng thôn cũng bước phụ họa: "Phải đó, đừng loạn, chúng ở đây an ."
Thôn dân mới dần tĩnh tâm . Cha bước đến cạnh , trầm giọng hỏi: "Nan Nan, chúng cầm cự bao lâu?"
"Lương thực và nước uống trong hầm đủ dùng cho một năm thành vấn đề." Ta đáp.
"Vậy một năm thì ?"
Ta im lặng. Một năm , sức mạnh của Thiên Lôi Thạch sẽ tiêu tán, khi lũ Cương thi sẽ càng thêm hung tàn. Chúng bắt buộc tìm lối thoát thời hạn đó.
"Một năm , chúng sẽ lên đường sang Miêu Cương."
Cha gật đầu: "Được, hết thảy đều theo con."
Những ngày đó, chúng sống kiếp tù túng lòng đất. Lũ Cương thi bên ngoài vẫn chịu rời , đêm đêm tiếng gào rú của chúng vẫn lọt qua khe cửa. Cuộc sống hầm vô cùng gian khổ, gian chật hẹp, khí thông, chẳng mấy chốc lâm bệnh. Ta đem d.ư.ợ.c liệu dự trữ chạy chữa cho , nhưng t.h.u.ố.c thang hạn, chẳng dám phung phí.
Ta bắt đầu thực hiện chế độ phân phát: mỗi mỗi ngày chỉ nhận một phần lương thực và nước uống cố định. Có kẻ bất mãn, cho rằng quá khắt khe. Trưởng thôn luôn bảo vệ : "Nan Nan là vì cho cả thôn, cảm thông."
Thôn dân dù lòng còn ấm ức nhưng cũng chẳng ai dám phản kháng. Ngày tháng cứ thế thoi đưa. Tháng Chín, tháng Mười, tháng Mười một trôi qua.
Số lượng Cương thi bên ngoài ngày một đông, đôi khi chúng còn thấy tiếng chúng c.ắ.n xé lẫn . Ta , giữa lũ Cương thi cũng sự tàn sát, kẻ yếu sẽ kẻ mạnh nuốt chửng. Đây chính là một thế giới mạnh yếu thua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trung-sinh-thoi-cuong-thi-loan-the-ta-dung-bi-thuat-bao-ve-gia-vien/chap-9.html.]
Đầu tháng Chạp, bên ngoài bỗng dưng im bặt. Tiếng gào rú của Cương thi biến mất. Thấy lạ, bảo cha hé cửa sắt xem xét. Cha cẩn trọng mở cửa ngoài. Khung cảnh hoang tàn đổ nát, xác Cương thi la liệt khắp nơi, nhưng tuyệt nhiên thấy một con nào còn "sống".
"Chúng hết ?" Cha kinh ngạc hỏi.
Ta lắc đầu: "Không thể nào, chúng chắc chắn vẫn loanh quanh đây."
Ta châm đuốc, bước khỏi địa hầm. Trong sân phủ đầy xác Cương thi, nhiều cái bắt đầu thối rữa nồng nặc. Ta dạo một vòng quanh viện, quả thực thấy bóng dáng một con Cương thi nào còn cử động, "Thực sự hết ."
Cha thở phào: "Vậy chúng thể ngoài chứ?"
"Đợi thêm chút ." Ta dặn, "Con luôn cảm thấy điều gì đó ."
Vừa dứt lời, từ phía xa vọng một tiếng gầm vang trời chuyển đất. Tiếng rống khiến da đầu tê dại, thần hồn nát thần tính. Sắc mặt đại biến: "Là Thi Vương!"
Cha cũng thấy: "Nó tới đây ?"
"Không tới đây, mà là nó đang triệu hoán quân đoàn Cương thi." Ta , "Tất cả lũ Cương thi đều đang đổ về kinh thành."
Trạm Én Đêm
Cha ngẩn : "Tại ?"
"Vì Thi Vương khôi phục công lực, nó cần thôn tính một lượng lớn đồng loại." Ta giải thích, "Nó triệu tập tất cả về đó chính là để ăn tươi nuốt sống bọn chúng."
Cha hít sâu một khí lạnh: "Vậy chúng tính ?"
"Chờ." quyết định, "Đợi Thi Vương ăn no, nó sẽ rơi trạng thái ngủ đông một thời gian. Khi đó chính là cơ hội để chúng rời ."
"Đi hả con?"
"Miêu Cương, Vu Thần Sơn."
Cha gật đầu đồng ý. Những ngày đó, bên ngoài tĩnh lặng như tờ. Ta cho thôn dân ngoài hít thở khí trời, nhân tiện dọn dẹp sân vườn. Xác Cương thi chất thành đống, tưới dầu tùng châm lửa đốt. Khói đen bốc lên ngùn ngụt thấu tận trời xanh. Thôn dân cảnh tượng thảy đều im lặng, họ đây chỉ là sự bình yên nhất thời, giông bão thực sự vẫn còn ở phía .
Ngày rằm tháng Chạp, tập hợp .
"Chư vị, Cương thi dù rời nhưng nghĩa là nguy hiểm hết." Ta tuyên bố, "Chúng bắt buộc rời khỏi đây, tìm đến một chốn an hơn."
"Đi bây giờ?" Có lên tiếng hỏi.
"Miêu Cương, Vu Thần Sơn." Ta đáp, "Nơi đó mới phương cách thực sự để diệt trừ Cương thi."
Thôn dân ái ngại. Miêu Cương cách xa ngàn dặm, dọc đường đầy rẫy hiểm nguy, đến đó chẳng khác nào nộp mạng. nếu ở đây, sớm muộn gì cũng đường cùng. Cuối cùng, Trưởng thôn bước : "Ta sẽ theo Nan Nan."