Trùng sinh thập niên 70: Bà cụ tai quái mượn không gian làm lại cuộc đời. - Chương 12: Nhà họ Vương lại được ăn thịt
Cập nhật lúc: 2026-05-09 15:05:23
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ăn uống no nê thỏa mãn, Tô Thanh phe phẩy chiếc quạt nan cửa sân hóng mát. Lũ trẻ nhà họ Vương, từ Đại Bảo, Nhị Bảo, Tam Bảo cho đến cả Thiết Trụ, nhờ chia nửa bát mì thơm phức ban nãy nên còn sợ sệt bà như nữa. Hơn nữa, lân la đến gần còn thưởng cho mấy viên kẹo ngọt, nên lúc cả đám cứ quẩn quanh xa chỗ bà, tựa như đang ngoan ngoãn đợi chờ bà cất tiếng gọi.
Cũng chẳng hiểu Chu Xuân Hà vì cái thói "nhập gia tùy tục" , mà ngoại trừ mấy ngày đầu cho Thiết Trụ ăn mặc còn đàng hoàng t.ử tế, dạo gần đây cô chỉ mặc cho thằng bé mỗi chiếc quần cộc, chân trần thì cứ thế mà chạy nhảy.
Tuy cái bộ dạng ở chốn đồng quê là chuyện thường ngày ở huyện, nhưng cái đám nhóc cởi trần tồng ngồng , Tô Thanh vẫn cảm thấy nhức mắt vô cùng!!!
Chu Xuân Hà gom xong mớ quần áo phơi khô, liền thấy Tô Thanh vẫy tay gọi đám trẻ . Bà phát cho mỗi đứa một viên kẹo ngọt, nhóc Thiết Trụ nhà cô cũng phần. Thằng bé chỉ chần chừ trong tích tắc cũng rụt rè đưa tay nhận lấy.
Cô mặt , khẽ thấm giọt nước mắt nơi khóe mi. Nhớ ngày , lúc cô khó khăn lắm mới đón con về bên cạnh, thằng bé nhút nhát sợ sệt đến đáng thương. Người khác chỉ cần lớn tiếng một chút là nó co rúm , thậm chí sợ hãi đến mức quỳ sụp xuống đất. Bộ dạng dạn dĩ như hôm nay là kết quả từ những nỗ lực mệt mỏi của cô suốt thời gian qua.
“Cô đực đấy gì, rảnh rỗi quá việc gì ?”
“Dạ thưa . Con... con định đồng thu hoạch nốt chút rau màu khoảnh đất phần trăm. Con ngay đây ạ.”
Tô Thanh phẩy tay, bảo cô nán trong sân. Bà gót bước phòng, mang theo món lòng lợn già và mấy khúc chân giò lợn từ trong chiếc gùi .
“Cô đem chỗ lòng già vò bằng tro bếp cho thật sạch sẽ . Mấy khúc chân giò cũng sạch lông lá, c.h.ặ.t thành từng miếng nhỏ, cho hầm với củ cải đỏ. Mau .”
“Dạ , thưa , con ngay đây ạ.”
Lòng già tuy mùi thum thủm đặc trưng, nhưng lũ trẻ thấy thì mắt sáng rực lên. Thịt, tối nay ăn thịt !!!
lúc Chu Xuân Hà xách nguyên liệu chuẩn , mấy cô cháu gái gồm Cúc Hương, Phượng Chi và Vương Chí Anh cũng địu mấy gùi cỏ lợn về tới cửa. Nhìn thấy thím Bảy xách thịt, mấy đứa cũng kìm mà nuốt nước bọt ừng ực.
Nhà họ Vương đông nhiều miệng ăn, mười bữa nửa tháng bữa thịt là quý hóa lắm . Nay mới cách vài hôm ăn thịt tiếp, mấy cô gái cứ ngỡ đang mơ. Cúc Hương ngoái đầu bóng dáng bà nội đang thảnh thơi phe phẩy quạt nan cửa, trong thâm tâm cô cảm thấy bà nội dạo đổi nhiều.
Muốn ăn ngon thì lăn bếp. Cái thứ lòng già nếu sạch thì ai mà nuốt trôi cho nổi. Vương Cúc Hương và Phượng Chi hăm hở lên núi tìm gừng dại, hành rừng, còn nhổ thêm năm củ măng. Vương Chí Anh thì phân công ruộng xử lý nốt khoảnh đất phần trăm. Tô Thanh khép cửa phòng , trong gian mua thêm một gói gia vị đại hồi ở Cửa hàng Dược phẩm bình dân. Món lòng già hầm mà thiếu thứ thì còn gì là hương vị nữa. May mà Cửa hàng Dược phẩm kết hợp cả Đông Tây y, nếu tìm mấy thứ gia vị đặc thù .
Bà cẩn thận rót một bầu linh tuyền thủy để đun cho nước thơm ngọt. Cúc Hương và Phượng Chi nhổ khá nhiều hành gừng dại, cộng thêm mấy củ măng tươi rói. Chu Xuân Hà cũng sạch sẽ đống lòng lợn mang về.
Tuy măng mùa ngon ngọt như măng mùa xuân, nhưng méo mó hơn . Bà đích chỉ đạo răm rắp việc. Măng tươi thái lát luộc qua một nước cho bớt hăng, thả nồi hầm chung với lòng già.
Dù lúc lưng chừng chiều nấu riêng cho chồng một bát mì ngon lành cành đào, nhưng hiện tại, chồng chỉ đạo: “Cho thêm chút mỡ , cho thêm mỡ .”, tim Chu Xuân Hà vẫn cứ thót lên, tay chân lóng ngóng.
Khi nồi lòng già hầm tỏa mùi thơm ngào ngạt, Tô Thanh dùng muôi lớn múc một thìa đầy ắp cho trong bát.
“Ăn , mỗi ba miếng, cả măng nữa, ăn hết !”
“Bà nội, bà cho chúng cháu ăn vụng ạ?” Chí Anh vốn là ruột để ngoài da, thẳng ruột ngựa. Phượng Chi gắp đến nơi mà con bé vẫn còn kịp hiểu vấn đề!
Vương Cúc Hương huých cùi chỏ mạn sườn Chí Anh: “Bà bảo ăn thì cứ ăn , lắm mồm cái gì!”
Chu Xuân Hà là bếp nên cũng thưởng vài miếng lòng và mấy lát măng. Không thể công nhận, tài nghệ nấu nướng của bà cụ thật xuất chúng. Cũng chẳng bà cụ nêm nếm thêm thứ gia vị bí truyền gì mà món ăn thơm ngon đến thế. Hơn nữa, bữa tối nay vô cùng long trọng, bà cụ rời nửa bước, cứ giám sát sát ở đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trung-sinh-thap-nien-70-ba-cu-tai-quai-muon-khong-gian-lam-lai-cuoc-doi/chuong-12-nha-ho-vuong-lai-duoc-an-thit.html.]
“Mẹ ơi, tay nghề nấu nướng của thật tuyệt vời.”
Nghe , Tô Thanh liền nở mũi tranh thủ lên mặt với đám con cháu.
“Chứ nữa, nhớ năm xưa ông bà ngoại các là đầu bếp tiếng cho mấy nhà quyền quý đấy. Từ ngày gả cho cái ông bố chồng đoản mệnh của cô, chuyện bếp núc trong nhà đều do một tay lo liệu cả. Cả cái thôn Hồng Tinh ai mà chẳng tài nấu nướng của . Haiz, cũng nhờ cái tài mà ngày mới xin chân nấu bếp cho hợp tác xã, đội sản xuất mới gật đầu đồng ý đấy. Nếu thì lấy cái bỏ mồm mà nuôi sống ngần đứa trẻ ranh các .”
Món lòng già hầm quả thực mùi thơm c.h.ế.t . Mấy lén lút thưởng thức món ngon, câm như hến chẳng gọi cả lũ trẻ con đang chơi ngoài cửa. Vừa chột thỏa mãn cái bụng.
Lòng già và canh chân giò nấu xong xuôi, Tô Thanh sai Chu Xuân Hà thêm một nồi đồ ăn hấp lớn, rưới thêm mấy muỗng nước hầm lòng già . Một món ăn đơn giản với khoai tây và củ cải mà cũng tỏa hương thơm nức mũi.
Tiếng chuông tan tầm reo vang, những đồng lục tục kéo về nhà. Bước qua cổng nhà họ Vương, đập mắt họ là một chiếc bàn dài thượt bày la liệt sáu chậu thức ăn. Mùi thơm lan tỏa từ xa cũng thể ngửi thấy rõ mồn một.
“Mẹ kiếp, nhà họ Vương ăn thịt kìa. Chậc chậc, cái cảnh nhà sống mà phát thèm!”
“Ối dào, thèm cũng chẳng . Chẳng cô vợ chú Sáu , Bảy xuất ngũ về mang theo khẳm tiền, bà cụ Vương đang sức lấy lòng con trai đấy!”
Mấy ngang qua thì thầm to nhỏ, hất cằm về phía nhà họ Vương với vẻ mặt đầy mỉa mai. Âm lượng của họ quá lớn nhưng dường như cố ý để thấy.
Những năm Vương Hải Dương bộ đội, nhòm ngó đến . Thế nhưng, bao nhiêu đám mối lái đều bà cụ Vương thẳng tay gạt . Bà đứa con thứ bảy lính thêm vài năm nữa, chứ cưới một cô con dâu về để chia năm xẻ bảy khoản tiền trợ cấp.
Khúc Lai Đệ thì chẳng thể nào chịu đựng nổi việc thấy Tô Thanh sống sung sướng. Bà hừ nhạt một tiếng, kéo tay bên cạnh lầm bầm lẩm nhẩm những lời đầy ác ý.
Tất nhiên, Tô Thanh nào đoái hoài đến những lời đàm tiếu . Bà mải miết thu xếp mấy gói đồ bọc kín trong phòng xếp rổ. Xách rổ bước sân, bà thấy cả nhà tề tựu đông đủ chờ đợi .
Nhìn mấy chiếc bát nhỏ xinh dành riêng cho đặt ngay mặt, Tô Thanh cảm thấy vô cùng mãn nguyện. Là đầu một đại gia đình, đương nhiên thức ăn của bà dọn riêng đàng hoàng.
Từng đôi mắt thèm khát hau háu như sói đói đang chực chờ bà cất tiếng!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
“Làm lụng vất vả cả một ngày trời, chắc cũng thấm mệt. khi dùng bữa, bà già vài lời . Khụ khụ....” Nghe thấy già ho khan, Vương Bảo Quốc vội vàng gần.
“Mẹ, chứ ạ?”
Tô Thanh xua tay, nở nụ hiền hậu : “ là chỉ thằng Cả là hiếu thuận với nhất!”
Đột nhiên khen ngợi, Vương Bảo Quốc với khuôn mặt đầy nếp nhăn đỏ lựng lên vì ngượng ngùng. Trái tim vốn dĩ khô khan, tĩnh lặng bấy lâu nay tự dưng như ném một viên sỏi nhỏ, tạo nên những gợn sóng lăn tăn. Trước , những lời khen ngợi ngọt ngào thế dường như chỉ dành riêng cho chú Chín. Còn , với bản tính hiền lành, cục mịch như con bò kéo cày, sai gì thì nấy, bao giờ dám đòi hỏi bất cứ điều gì.
Nay bỗng dưng ngợi khen một câu, đến mỉm cũng ngượng ngùng, chẳng bày tỏ cảm xúc thế nào cho phép.
“Dạo gần đây sức khỏe của , việc trong ngoài đều một tay vợ thằng Cả lo toan quán xuyến. Thằng Bảo Quốc, Học Phong, Học Quân thì cày sâu cuốc bẫm, ngày nào cũng kiếm đủ điểm công, đóng góp lớn cho gia đình họ Vương chúng . Cái Cúc Hương thì ngoan ngoãn, hiểu chuyện, để bận lòng lo lắng nhiều cho các em và các cháu. Hôm nay, sẽ phần thưởng xứng đáng. Vợ thằng Cả, con lên đây nhận thưởng .”
Một chiếc bọc nhỏ mở đặt bàn ăn. Bên trong một xấp vải vụn, sáu quả trứng gà, một chiếc khăn mặt, một nắm kẹo trái cây, bốn quả táo và hai chiếc bánh nướng nhân cải mai khô, cùng nửa cân đường đỏ.
Tiền Mạch T.ử nãy giờ vẫn cúi gằm mặt, bỗng dưng gọi tên, cả cô giật thót. Nhìn bà cụ đưa gói đồ về phía , cô sợ hãi đến mức lùi phía .