Editor: Trang Thảo.
Qua mùng hai Tết, và Vương Vũ đưa bé Hà về nhà nội một chuyến.
Bữa trưa hôm đó, chồng chỉ hâm hai món đồ ăn thừa từ mấy hôm than vãn: “Thân già giờ nghèo khó lắm, cũng chỉ bấy nhiêu đây mời các con ăn tạm thôi.”
mâm cơm nguội lạnh, động đến một hạt cơm nào. Vương Vũ tức đến mức tay run lên, nhưng vẫn cố giữ khí ngày Tết nên gì, chỉ lặng lẽ ăn vài miếng cho xong. Lúc về, để cho bà một nghìn tệ.
Vừa khỏi cửa, một tay dắt bé Hà, tay nắm c.h.ặ.t t.a.y , đầy áy náy: “Vợ , để em chịu ủy khuất theo .”
mỉm : “Ủy khuất gì chứ. Giờ sang nhà ngoại ăn bù, em gọi nãy giờ .”
“Vẫn là bố vợ và cả nhất.”
khẽ: “Đương nhiên là hơn . cũng , nếu em đưa năm nghìn tệ thì xem chị dâu niềm nở với thế . Đời là mà.”
Vương Vũ vui vẻ đáp: “Vậy thì tiền đó chi quá xứng đáng.”
“Anh thấy khó chịu ? Cho ruột một nghìn mà cho chị dâu tận năm nghìn.”
“Em coi là thằng ngốc ? Mình ở nhờ nhà cả, ăn uống bao nhiêu ngày tiêu tốn ít. Còn thì lúc nào cũng tìm cách đuổi khéo . Hơn nữa mấy năm nay bố em giúp vợ chồng quá nhiều, ơn còn hết.”
thở phào nhẹ nhõm. Anh nghĩ như là .
Ăn Tết xong, khi chúng chuẩn lên thành phố A thì chồng hớt hải chạy đến, mặt tái mét: “Con ơi, chị cả con xảy chuyện ...”
Hỏi mới , khi ly hôn, chị vẫn luôn uất ức. Cảm thấy hy sinh quá nhiều mà gã chồng vô lương tâm, lưng đuổi con chị khỏi nhà tay trắng. Suốt nửa năm qua, chị nhiều tìm đến nhưng đều đ.á.n.h đuổi.
Lần , chị nhớ còn bỏ quên một sợi dây chuyền vàng ở nhà chồng cũ, chính là món quà Vương Vũ tặng trong đám cưới. Chị một tìm đến đòi , ngờ bắt gặp vợ mới của đang đeo sợi dây đó.
Cơn ghen bùng lên, chị lao đ.á.n.h với phụ nữ . Không may, cô đang mang thai. Trong lúc xô xát, chị đẩy ngã khiến đối phương sảy thai. Gã chồng cũ nổi điên, đ.á.n.h chị đến thừa sống thiếu c.h.ế.t vứt đường. Mãi hàng xóm gọi cấp cứu, nhưng khi đến bệnh viện thì chị qua đời.
Khi chúng đến nơi, chị chồng từng hung hăng nay chỉ còn là một t.h.i t.h.ể lạnh lẽo, tím tái, khuôn mặt còn nguyên vẹn. Mẹ chồng gào t.h.ả.m thiết. Vương Vũ giận dữ tột độ, lập tức báo cảnh sát. Gã chồng cũ bắt ngay đó.
Tang lễ của chị chồng diễn đơn giản và vắng vẻ. Vương Vũ đứa cháu Ngô Bân bàn với : “Mẹ, là đưa thằng Bân về bên nội nó .”
Nếu lúc đầu Vương Vũ còn chút thương cảm, thì cái c.h.ế.t của chị cả do chính cha nó gây , bắt đầu nảy sinh sự bài xích với đứa trẻ . chồng ôm c.h.ặ.t Ngô Bân, gào lên: “Vương Vũ, vô lương tâm thế! Chị xuống đuổi con nó . Anh nuôi thì nuôi. trông chờ gì loại bạc bẽo như nữa.”
Bà mắng c.h.ử.i thậm tệ. Vương Vũ thở dài, khuyên nên đành im lặng. Chúng ở nhà nội vài ngày vì lo bà nghĩ quẩn. chỉ thầm, loại như bà thì bao giờ nghĩ quẩn.
Hôm đó, và Vương Vũ lên đồn công an cung cấp thêm thông tin. Khi trở về, cảnh tượng mắt khiến m.á.u trong như đông cứng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trung-sinh-duoi-co-chi-dau-ra-khoi-nha/chuong-6.html.]
Giữa phòng khách, Ngô Bân đang dắt bé Hà mới ba tuổi trèo lên bệ cửa sổ. Một tay nó đặt lưng con , chuẩn đẩy xuống. Đây là tầng năm, nếu rơi xuống thì...
Ký ức kinh hoàng của kiếp chồng lên hiện tại. Khi đó, Ngô Bân mười sáu tuổi cũng từng định , may mà phát hiện kịp thời.
phát điên lao tới, ôm c.h.ặ.t con gái. Sau khi hồn, tát Ngô Bân liên tiếp, cầm chổi quất nó. Thằng bé gào .
Mẹ chồng lao tới: “Cô gì thế! Sao dám đ.á.n.h cháu !”
cũng quất cả bà , khiến bà lùi . Vương Vũ hoảng hốt: “Vợ ơi, chuyện gì ?”
ôm con, lạnh giọng: “Bà hỏi nó . Nó định đẩy con xuống lầu.”
Ngô Bân : “Cháu đuổi . Mẹ cháu bảo nếu em gái c.h.ế.t thì cháu sẽ ở ...”
Sắc mặt Vương Vũ tối sầm. Mẹ chồng vẫn cãi: “Trẻ con gì, chỉ là nghịch thôi.”
tranh cãi nữa, sang Vương Vũ: “Nếu còn dưỡng lão cho bà thì bắt bà đưa thằng bé về nhà họ Ngô. Nếu , đoạn tuyệt quan hệ với bà. Nếu thì ly hôn.”
Nói xong, bế con rời .
Tối muộn Vương Vũ mới về. Anh buồn bã : “Vợ , mặc kệ . Từ giờ sống cuộc sống của .”
gật đầu.
Sau mới , chồng nhất quyết giữ Ngô Bân . Cuộc sống của chúng dần định và khá giả hơn.
Tám năm .
Vương Vũ nhận tin tai nạn, liệt giường. Anh vội về quê. theo.
Nửa tháng trở , nhắc gì. Sau đó mới sự thật: t.a.i n.ạ.n đó do chính Ngô Bân xúi giục.
Tiền lương hưu đủ nuôi nó, nên nó bày cho bà giả t.a.i n.ạ.n để đòi tiền. Không may, chọn là kẻ xã hội đen. Hắn trực tiếp cán nát chân bà bỏ , để hai vạn tệ.
Ngô Bân cầm tiền bỏ trốn, tiêu sạch c.ờ b.ạ.c đưa trại giáo dưỡng. Mẹ chồng vẫn cầu xin Vương Vũ cứu nó. Anh tức giận bỏ , chỉ thuê chăm sóc bà.
Sau khi trại, Ngô Bân về, đòi tiền. Không tiền, bà nó đẩy ngã cướp nốt tiền còn . Trong cơn tức giận, nó sát hại chính bà ngoại .
Vương Vũ nhận tin dữ, bật . Còn chỉ cảm thấy một sự bình thản kỳ lạ.
Trang Thảo
là gieo gió gặt bão, ác giả ác báo.