Editor: Trang Thảo.
“Còn chuyện định cho chị cả tiền nữa. Năm trăm tệ nhiều, nhưng sắp tới chúng trả góp nhà, con Hà học, cái gì cũng cần tiền.
Sau già yếu, chị cả việc cần tiền, thể giúp ? Tiền cứ tiêu dần như , đến lúc cần thì lấy ?
Chị cả còn trẻ, chỉ cần lười biếng thì thể tự nuôi con. Huống chi vẫn đang trợ cấp. Đừng tưởng , tiền hưu của đều đưa cho chị .”
Vương Vũ im lặng .
thêm, dậy phòng ngủ thu dọn đồ. ở đây thêm một giây nào nữa. Sáng mai sẽ về nhà ngoại, con Hà cũng sẽ gửi sang đó.
Ban đầu còn định nhờ chồng trông con để xử lý chuyện của chị cả. bây giờ thì cần nữa.
Một lúc , Vương Vũ bước : “Vợ , nghĩ thông . Em đúng. Nhà sẽ bán, cũng cho chị tiền nữa.”
thở phào.
“Ừ, nghĩ thông là . Vậy ngày mai tìm môi giới treo biển bán nhà, chúng về sớm. Em cũng xin nghỉ lâu.”
“Được, tất cả theo em.”
Sáng sớm hôm , cùng Vương Vũ đến văn phòng môi giới để treo biển bán nhà.
Xong việc, chúng thu dọn thêm ít đồ, ghé nhà ngoại đón con về thành phố A ngay trong ngày. Suốt quãng đường, Vương Vũ gọi điện cho chị gái , cũng quan tâm.
Những ngày đó trôi qua khá yên bình.
Cho đến một hôm, bên môi giới gọi điện báo khách xem nhà. lập tức đồng ý, dù chìa khóa cũng gửi để họ chủ động dẫn khách .
đầy một tiếng , nhân viên môi giới gọi tới, giọng đầy hoang mang, hỏi nhà chuyện gì. Rõ ràng là bán nhà, mà trong nhà ở, còn mắng khách, bảo nhà bán.
kinh ngạc tức giận, lập tức gọi cho Vương Vũ.
Anh cũng ngơ ngác hiểu chuyện gì, sẽ gọi về quê hỏi. Chỉ một lúc , gọi , giọng lí nhí, và chị gái đang ở đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trung-sinh-duoi-co-chi-dau-ra-khoi-nha/chuong-4.html.]
tức đến mức còn tâm trí việc, xin nghỉ về nhà. Vừa thấy Vương Vũ bước , lạnh giọng hỏi: “Chuyện định xử lý thế nào? Định mặc kệ ?”
Vương Vũ khổ: “Anh cũng thể đuổi họ đường ...”
“Chìa khóa là đưa cho đúng ?”
“Trước đây tụi cùng đưa mà, em quên ?”
gõ đầu một cái, chợt nhớ đúng là chuyện đó. Trước vì nhờ chồng thỉnh thoảng qua trông nhà nên hai vợ chồng đưa cho bà một bộ chìa khóa.
“ cần . Chuyện chỉ hai cách. Một là chị bỏ tiền , chúng bán nhà cho chị . Hai là họ lập tức dọn để chúng còn bán cho khác.” lạnh lùng .
“Vợ ơi, là thôi ? Dù cũng là ruột và chị ruột của . Anh mà đuổi thì mang tiếng lắm. Hay là cố gắng thêm, kiếm tiền mua căn khác?”
Nghĩ đến những ngày tháng khổ cực ở kiếp , uất ức trong lòng bùng lên. bật , : “Vương Vũ, sống nổi với nữa! Anh bao giờ nghĩ cho , trong đầu chỉ nhà . Vậy thì chia đôi tiền nhà cho ly hôn . Anh sống với họ cả đời !”
Vương Vũ sững . Sau khi hồn, vội ôm dỗ dành. vốn hiền lành, nhưng cũng nhu nhược. Nếu ép đến cùng, chuyện chắc chắn sẽ bỏ qua.
lau nước mắt, nghiêm túc : “Việc tự xử lý. Nếu giải quyết dứt điểm, chúng ly hôn. Con gái theo .”
Vương Vũ hoảng hốt: “Đừng mà vợ, ly hôn... ly ...”
“Vậy thì tự giải quyết. Mấy ngày tới đưa con ngoài ở.” cho cơ hội phản đối.
Ngày hôm , Vương Vũ xin nghỉ về quê. Cả ngày bồn chồn yên. Đến tối, chồng gọi điện báo nhập viện. Tim thắt , vội hỏi: “Có chuyện gì ?”
Bà ấp úng rõ. nghĩ nhiều, lập tức mua vé tàu đêm về quê. Đến bệnh viện là sáng hôm .
Trang Thảo
Vương Vũ rách đầu, chấn động não nhẹ. Mẹ chồng và chị chồng nép một bên, cúi đầu dám . đoán phần nào, sang hỏi Vương Vũ.
Anh thở dài, kể . Hôm qua về khuyên mãi mà họ chịu dọn. Cuối cùng còn mắng “ăn cháo đá bát”, vợ quên , c.h.ử.i độc ác. Bị mắng quá đáng, định kéo họ ngoài.
Kết quả, hai hợp sức đẩy mạnh. Anh dám chống trả nên đẩy ngã, lăn từ cầu thang xuống, bất tỉnh. May mắn chỉ thương nhẹ.
tức đến phát run, lao tới túm tóc chị chồng, tát liên tiếp: “Chị hại em trai như , thấy vui lắm ?”
Chị đau đớn kêu lên. Mẹ chồng định lao nhưng quát: “Bà mà dám can thiệp, dưỡng lão cho bà nữa. Con trai bà cũng đừng hòng chu cấp. xem con gái bà nuôi nổi bà !”