Editor: Trang Thảo.
“Đây chuyện sớm muộn. Nếu để thằng Bân dùng suất , con Hà sẽ trường đó nữa.”
“Không thì tìm trường khác mà học, dù cũng chỉ là con gái. Với , hai đứa chẳng vẫn ở thành phố A ? Suất để cũng phí...” Mẹ chồng thản nhiên, như thể đó là điều hiển nhiên.
hít sâu một , hóa đây mới là suy nghĩ thật của bà . sang Vương Vũ: “Chồng, thấy thế nào?”
Kiếp , chồng thẳng những lời . Vương Vũ đương nhiên về phía nhà. lúc , sắc mặt tối sầm . Xem vẫn phân biệt nặng nhẹ, con gái quan trọng hơn.
Chị chồng liếc Vương Vũ một cái, kéo tay chồng: “Mẹ, gì . Thời đại nào mà còn suy nghĩ như thế? Con cần học trường đó , thằng Bân nhà con học trường nào cũng ...”
Mẹ chồng vẫn chịu buông: “Không , nhất định cho thằng Bân học trường . Vương Vũ, con !”
Vương Vũ lạnh lùng đáp: “Mẹ, học trường nào con quản. căn nhà đó, con bàn với vợ , về sẽ bán để mua nhà ở thành phố A. Chị cứ dọn qua chỗ ở, mỗi tháng con sẽ gửi cho chị năm trăm tệ tiền sinh hoạt.”
khẽ cau mày: “Dựa cái gì mà cho chị tiền sinh hoạt? Chị què tàn phế? Tự nuôi nổi con thì đừng đưa nó về đây.”
Không ngờ tránh chuyện nhà cửa tránh chuyện tiền bạc. Kiếp , Vương Vũ cũng những lời tương tự. Lúc đó hài lòng, dù chỉ vài trăm tệ nhưng áp lực kinh tế của gia đình nhỏ chúng lớn. dù cũng là chị gái, đây lúc học chị cũng từng cho tiền, năm trăm tệ đáng là bao, bảo đừng tính toán.
Khi đó suy nghĩ mãi cũng bỏ qua. về , và Vương Vũ liều mạng việc kiếm tiền, vất vả lắm mới gom đủ tiền đặt cọc mua nhà ở thành phố A. Rồi Vương Vũ khởi nghiệp, tiêu sạch bộ tiền tích góp còn .
Khi , gia đình khó khăn đến mức ngày nào cũng ăn cháo trắng. Muốn mua mười tệ thịt cũng đắn đo nửa tháng mới dám mua một . Vậy mà đến ngày mùng một hàng tháng, chồng vẫn gọi điện đòi tiền. Bà đó là chính miệng con trai bà hứa, chúng khó khăn đến cũng khổ bằng chị gái . Rồi bà lóc kể lể chị từng với thế nào, vất vả .
Cuối cùng, vì Vương Vũ quá mệt mỏi, đành c.ắ.n răng tìm thêm việc thêm để đủ năm trăm tệ. Quãng thời gian đó, mỗi ngày chỉ ngủ ba tiếng, đầy một năm mà già cả chục tuổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trung-sinh-duoi-co-chi-dau-ra-khoi-nha/chuong-2.html.]
Vương Vũ tán thành: “Vợ , chỉ năm trăm tệ thôi mà.”
trừng mắt: “ đồng ý. Năm tệ cũng cho. Vương Vũ, cho , chị là chị , . Anh nghĩa vụ nuôi chị . Hơn nữa chị mất sức lao động, dựa cái gì mà chúng trả tiền? Anh dùng việc bố thí để thỏa mãn lòng hư vinh của ?”
Vương Vũ trúng nên nổi giận: “Cô cái kiểu gì thế! Việc cứ quyết định . Chẳng lẽ năm trăm tệ cũng chủ ?”
nhạt: “Được thôi, cho thì cứ cho, cản. chỉ cần cho, chúng ly hôn ngay lập tức.”
Vương Vũ dám tin.
Trang Thảo
Mẹ chồng c.h.ử.i đổng: “Lý Nguyệt, cô giả vờ giỏi thật. Mấy năm nay cứ tưởng cô hiếu thảo, ngờ tâm địa nhỏ nhen giấu kỹ như . Phi! Ly thì ly, ly xong con trai vẫn tìm hơn. Căn nhà đó ở chắc , năm trăm tệ con cũng sẽ cho...”
Dáng vẻ hung hăng của bà khiến chướng mắt. Kiếp cũng như . Những năm đầu, chồng và chị chồng còn năng t.ử tế mặt . Về , mỗi lễ Tết về quê, chẳng khác nào khách, đồ đạc trong nhà dám động . Chỉ cần chạm nhẹ là bà bóng gió mắng mỏ.
Không chỉ như , việc trong nhà đều đổ lên đầu . Theo lời bà , chị chồng ngày thường chăm sóc bà vất vả, về thì gánh vác bớt. Chỉ cần ý là bà lôi chuyện đó trách móc.
nổi giận, bật dậy cầm chổi ở góc phòng lao tới: “Ra ngoài! Cút ngay! Nhà của đến lượt các chủ. Cút, lập tức cút hết cho !”
Vương Vũ sững sờ: “Không , vợ ơi, em ? Không cho thì thôi, cần gì ...”
chỉ chổi mặt : “Anh còn thêm câu nào nữa thì ngày mai ly hôn, cũng cút theo họ .”
“Cái đồ trời đ.á.n.h, Lý Nguyệt cô c.h.ế.t t.ử tế . Dám đối xử với chồng và chị chồng như thế ...”
để bà hết, vung chổi liên tiếp. Cây chổi quét qua vạt áo bà nện chị chồng.