Trúc Mã Tồi Tệ - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-02-25 11:20:58
Lượt xem: 42

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sáng sớm hôm , mặt bàn sạch bóng, trịnh trọng đặt một cuốn sách mà từng đ.á.n.h mất hai .

 

Kể cũng lạ.

 

Rõ ràng là sách hiếm khó mua, thấy tận bốn cuốn chữ ký tay.

 

Cặp sách còn kịp cất, cầm cuốn sách đó đặt trả lên bàn Ôn Hạ Quân.

 

Mặc kệ vẻ mặt sững sờ của .

 

đưa tay ngăn bàn, sờ cuốn sách mới nhận mấy hôm .

 

Nguyễn Thanh Hành tin từ bảo mất sách, chẳng bao lâu mang đến cho một cuốn y hệt.

 

cuốn sách khó mua đến mức nào nhưng cứ như chẳng tiếc công sức, luôn mang đến cho bất ngờ.

 

Đã đằng nào từng mất thì cuốn rõ ràng chỉ thể là do một chuyện khác tặng thôi.

 

“A Ngọc, chẳng thích ?”

 

lười biếng liếc một cái, nhạt nhẽo mở miệng:

 

“Đồ tặng đều thích.”

 

Phòng học đang yên tĩnh bỗng vang lên tiếng c.h.ử.i thề.

 

“Cái gì chứ! Lâm Ngọc, Ôn Hạ Quân vì mua cuốn cho mà tốn bao nhiêu tiền ? 3 vạn tệ đấy, chỉ vì một cuốn sách rách.”

 

“Cậu chỉ bù đắp cho một chút, đừng điều!”

 

Ôn Hạ Quân lườm một cái, hiệu đừng lắm lời.

 

coi như thấy, cầm sách Ngữ văn lên bắt đầu bài Xích Bích Phú.

 

“Nhâm Tuất chi thu, thất nguyệt kí vọng, Tô T.ử dữ khách phiếm chu du vu Xích Bích chi hạ...” (Mùa thu năm Nhâm Tuất, tháng bảy trăng tròn, Tô T.ử cùng khách chèo thuyền chơi ở núi Xích Bích...)

 

Cậu bạn cùng bàn vẫn luôn im lặng bỗng đẩy gọng kính lên tiếng: “ bắt nạt Lâm Ngọc như thế, ai mà dám tin chuyện là thật giả, dù cũng dám.”

 

Kẻ nghệt mặt , tức tối “phì” một tiếng.

 

“Vốn dĩ chỉ là đùa giỡn, gì mà căng, chuyện quá khứ đều là hư ảo, còn việc Ôn Hạ Quân đối với cô là thật trăm phần trăm. Mua quà, đưa đón về nhà, bọn rủ chơi còn , thế mà gọi là !”

 

Lần để tiếp tục thao thao bất tuyệt nữa.

 

thẳng Ôn Hạ Quân, nghiêm túc : “Nếu tiền đề của “” là “” thì phiền đừng tự đa tình mà thể hiện năng lực lên nữa, thật sự hứng thú.”

 

“Còn cả Trương Hữu nữa, lời ý hộ hết , bao nhiêu tủi nhục chịu đựng thì tìm ai bồi thường? Tặng quà? Đưa về nhà? Có chút ân huệ cỏn con cũng dám lôi kể công .”

 

tạo ảo giác gì khiến các nghĩ là mua nổi những thứ đó ?”

 

“A Ngọc, ý đó, chỉ là... chỉ là bây giờ sai .”

 

Ôn Hạ Quân vẻ mặt đầy nôn nóng, sải bước đến mặt , xổm xuống để tầm mắt ngang bằng với .

 

xứng đáng với tất cả những gì nhất thế giới .”

 

hy vọng, tất cả những thứ đó đều là do mang đến cho .”

 

20.

 

cho thời gian phản ứng, đột ngột bật dậy.

 

Cạnh bàn va mạnh cằm .

 

Ôn Hạ Quân mất đà, ngã xuống đất.

 

Cậu ngơ ngác .

 

“A Ngọc.”

 

xuống , nụ chạm đến đáy mắt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/truc-ma-toi-te/chuong-7.html.]

“Ôn Hạ Quân, dáng vẻ của rẻ tiền thật đấy.”

 

Màu đỏ ửng lan nhanh từ cổ lên tận mặt, trợn tròn mắt, thốt nên lời.

 

Thủ tục chuyển lớp giải quyết nhanh.

 

Chẳng bao lâu , ôm cả lẫn sách chạy sang lớp bên cạnh.

 

Khóe môi cong lên, đến vị trí trung tâm nhất của lớp học, gõ nhẹ lên góc bàn.

 

“Xin chào, bạn cùng lớp.”

 

Nguyễn Thanh Hành ngẩng đầu lên khỏi trang sách, ánh mắt sáng bừng.

 

Ánh mắt như đ.â.m thẳng tim .

 

Khóe miệng đang mím c.h.ặ.t của cong lên, lộ chiếc răng khểnh bên trong, hổ mặt chỗ khác.

 

“Sao gọi ? Anh qua giúp em dọn đồ.”

 

Anh đỡ lấy đồ đạc tay , dẫn về phía cuối lớp.

 

“Thầy giáo bảo em tạm thời đây, cũng thương lượng với bạn cùng bàn đổi chỗ , em thể chuyển thẳng qua cùng .”

 

“Không cần.”

 

mím môi, nghiêm túc từ chối.

 

Thế thì hợp lý lắm.

 

Anh cong môi , vẻ hiểu.

 

“Ừm, em thích khí ở phía hơn.”

 

Không để tiếp, giục mau ch.óng bài tập.

 

Sau đó ôm lấy trái tim đang đập loạn nhịp của .

 

Ngồi cùng , chắc chắn chẳng còn tâm trí mà học hành nữa.

 

Tận hưởng cuộc sống học đường vui vẻ vài ngày thì đến ngày thứ ba, thứ kết thúc.

 

Ôn Hạ Quân ở cửa, đôi mắt đỏ ngầu chằm chằm .

 

“Lâm Ngọc, đừng đùa với nữa.”

 

“Mau về lớp .”

 

21.

 

đảo mắt một vòng, tầm về phía Ôn Hạ Quân che khuất.

 

Nguyễn Thanh Hành bước đến mặt : “Ôn Hạ Quân, nhầm , Lâm Ngọc bây giờ là của lớp .”

 

“Đang là giờ tự học buổi sáng, phiền cút ngay cho.”

 

Mọi trong lớp đều đổ dồn ánh mắt về phía .

 

Nguyễn Thanh Hành ít khi tỏ gay gắt với ai, hai hiếm hoi đều là vì .

 

Trái tim vốn lạnh nhạt bao lâu nay bỗng ấm sực lên.

 

để tránh cho hai họ lao đ.á.n.h , chen giữa.

 

“Thanh Hành, về chỗ học !”

 

Tiện thể nháy mắt với , hiệu thể tự giải quyết.

 

Anh bất lực, lắc đầu.

 

“Ôn Hạ Quân, đừng đến phiền nữa.

----

 

Loading...