Trót Trêu Ghẹo Ngoại Thất Rồi Bỏ Trốn - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-02-24 12:02:42
Lượt xem: 59

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tiểu Sương, cái gã vị hôn phu xí của về kinh , cha cứ ép cùng dạo hồ ngắm cảnh. Ta chỉ sợ lỡ tay đẩy xuống nước mất... , mưu sát phu quân thì xử mấy năm tù nhỉ?"

 

Ta đặt b.út hồi âm: "Tiểu thư đừng vội, tiến độ . Hãy cố nhẫn nhịn, đợi nô tì về kinh mới tay. Nô tì kinh nghiệm g.i.ế.c lợn , đảm bảo sạch sẽ."

 

Cố Tam Lang bỗng nhiên hỏi tên thật là gì.

 

Hắn bắt đầu nghi ngờ Phó Nhai là tên giả ?

 

Chuyện thể , đành dỗ dành : "Phó Nhai chính là tên thật của mà. Nếu Tam Lang thích gọi, thì gọi là Lê nhỏ, Bánh bao ngọt, Bánh sữa thơm cũng ..."

 

Khóe miệng Cố Tam Lang khẽ giật giật.

 

Hoa đào trong viện nở, dắt gốc cây, bẻ một cành đào hồng cài lên tóc .

 

Mỹ nam cài hoa, mà lòng ngứa ngáy, thế là lôi ngay trong phòng.

 

Hắn bắt đầu bộ chính nhân quân t.ử, đẩy bảo .

 

Ta đưa tay bịt miệng : "Tam Lang, nhà việc, mấy ngày nữa . Đến lúc đó nhớ đến đau lòng thì ? Hay là... cứ để ăn cho thật no một bữa ."

 

Chàng khựng : "Đã xảy chuyện gì?"

 

Ta kéo tay đặt lên n.g.ự.c : "Chàng xoa cho một chút , tức đến đau cả chỗ . Tỷ tỷ của ép gả cho một tên hủy dung, xem, như hoa như ngọc như tỷ thể nhảy hố lửa đó ?"

 

Đầu ngón tay khẽ cứng đờ, nhưng vẫn nhẹ nhàng xoa cho .

 

Ta rúc lòng : "Dùng cả hai tay xoa ."

 

Chàng im lặng một hồi: "Vậy... gả ?"

 

"Nên tỷ tỷ định g.i.ế.c quách cho ."

 

Ta thở dài một tiếng: "Ta về khuyên nhủ tỷ mới ."

 

Chàng đột nhiên hỏi: "Vậy nàng... còn ?"

 

Ta đáp, chỉ ngẩng đầu hôn lên cằm :

 

"Đừng chuyện đó vội. Tam Lang, đói ."

 

Ta kéo , "ăn" từ lúc trời sáng đến tận tối mịt.

 

dạo gần đây cứ quấn lấy , hỏi bao giờ mới đưa gặp nhà.

 

Sự lo lắng của tiểu thư cũng chẳng sai chút nào, phận ngoại thất vốn dĩ nên an phận thủ thường, ai mở miệng đòi danh phận chứ?

 

đây là vùng Giang Nam, thầm nghĩ, cho một danh phận cũng chẳng .

 

Thế là, dùng danh nghĩa Phó Nhai để bái đường thành với .

 

Đám cưới diễn trong im lặng, thậm chí chẳng kinh động đến hàng xóm láng giềng.

 

Chuyện chỉ trời đất , , nếu quỵt nợ thì cũng dễ bề thoái thác.

 

Ta ở bên cạnh bầu bạn với cái tên Phó Nhai suốt nửa năm trời.

 

Thư của tiểu thư tới:

 

"Tiểu Sương , g.i.ế.c nổi một chút nào luôn! Tên xí đó suốt ngày rúc trong phủ như con rùa rụt cổ , mài sẵn mười con d.a.o ! Mắt thấy sắp gả thật , ngươi mau về tiễn một đoạn . , nếu đại lao thì nhớ đưa cơm cho nhé, ăn món giò heo chua ngọt ngươi ."

 

Trời đất ơi, tiểu thư đúng là khổ thật mà.

 

Ta cầm bức thư, lóc thút thít.

 

Cố Tam Lang mò lau nước mắt cho : "Nàng thế?"

 

Ta sụt sùi: "Tỷ tỷ ... ngăn nữa, thật sự gả . Tỷ định g.i.ế.c phu, về gánh tội tỷ . Tam Lang, nếu duyên... chúng lẽ còn gặp ; nếu vô duyên, hãy tìm một khác mà... gả, , mà lấy vợ . Là phụ ."

 

Chàng trầm ngâm: "Thật cần như thế... Ta thể giúp nàng..."

 

Ta bịt miệng : "Ý của Tam Lang xin nhận. là một mù, g.i.ế.c ? Đêm qua chúng đóng giả Vương gia và nha chỉ là trò chơi thôi, Vương gia thật ."

 

Sao mới gọi mấy tiếng mà tưởng thật ?

 

Chàng im lặng một lúc hỏi: "Bao giờ nàng ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trot-treu-gheo-ngoai-that-roi-bo-tron/chuong-2.html.]

 

"Ngày mai."

 

Ngón tay móc đai lưng của .

 

Nhan sắc tuyệt trần thế , e là chẳng còn cơ hội nếm trải nữa.

 

Vừa nghĩ đến đây, nước mắt trào .

 

Chỉ mong tiểu thư thể tìm tên ngoại thất nào hơn thế ... để còn hưởng sái chút đỉnh.

 

Trở về kinh thành, vặn đúng lúc tiểu thư sắp xuất các.

 

Tiểu thư kéo hỏi: "Đã xử lý xong xuôi hết ?"

 

Ta gật đầu lia lịa.

 

Anan

Tiểu thư ôm lấy gào t.h.ả.m thiết, rằng đối diện với một tên xí, hai chủ tớ sống đây.

 

Ta cũng thút thít lau nước mắt theo.

 

Ta là của tỷ , đương nhiên theo hầu hạ, còn hầu hạ cả vị cô gia đồn là hủy dung nữa.

 

Hai chúng lóc t.h.ả.m thương như .

 

Ngày thành , tiểu thư giấu đoản đao khắp tay chân. Cái bộ dạng đó chẳng giống lấy chồng chút nào, mà giống tìm kẻ thù báo oán hơn.

 

Lúc bái thiên địa, lén ngước mắt lên một cái.

 

Ơ kìa?

 

Gương mặt Cố thế t.ử láng mịn như ngọc, vết sẹo nào ?

 

Ta khẽ giật tay áo tiểu thư: "Tiểu thư, mặt của Cố thế t.ử... vẫn lắm, hủy dung ."

 

Tiểu thư ngẩn : "Thật ? Hay lắm, Hầu phủ dám tìm kẻ thế !"

 

Ta: "..."

 

Thế ?

 

Không đến mức đó chứ?

 

Quan khách đang đầy sảnh mà.

 

Chẳng lẽ... họ tìm giống Cố thế t.ử đến bảy tám phần ?

 

Cũng đúng thôi, rời kinh thành nhiều năm, trong kinh chẳng còn ai nhớ rõ diện mạo nữa .

 

Đêm động phòng hoa chúc, xổm ở ngoài cửa, chuẩn sẵn tâm lý hễ tiểu thư vạch trần kẻ mạo danh vung đao kết liễu sẽ xông nhận tội ngay.

 

Thế nhưng đợi suốt cả đêm, chỉ thấy bên trong truyền những tiếng động... thật khó mà diễn tả bằng lời.

 

Trong cảnh , bỗng nhiên thấy nhớ Cố Tam Lang của vô cùng.

 

Ngày thứ hai, tiểu thư khỏi cửa.

 

Ngày thứ ba, tiểu thư vẫn khỏi cửa.

 

Đến ngày thứ tư, tiểu thư mới chịu lộ diện, tinh thần sảng khoái, mặt mày rạng rỡ, trông cứ như một con hồ ly tinh hút no tinh khí .

 

À , gọi là nữ yêu tinh mới thái dương bổ âm xong.

 

Tiểu thư dặn : "Đi, hầm ít cật heo cho cô gia tẩm bổ ."

 

Ta: ???

 

Yếu thế ? Mới ba ngày trụ vững ?

 

Vẫn là Cố Tam Lang của giỏi nhất, thể cầm cự tận năm ngày .

 

Kể từ đó, nếu hầm cật thì cũng là đang cân nhắc xem nên biến tấu món cật thành những kiểu gì mới.

 

Ta sắp hầm cật heo đến mức thăng hoa luôn .

 

Loading...