Ta mím môi, nắm lấy ống tay áo Thái t.ử, khẽ giọng :
“Điện hạ, tiểu thư chỉ là vô ý sai, mong điện hạ bớt giận, nàng ác ý.”
Thái t.ử lạnh:
“Không ác ý? Vậy ngươi nghĩ xem, ?”
“Trắc phi đường đường là của , hết đến khác cùng nam t.ử khác ngoài du ngoạn, đến khuya mới về, nàng từng kiêng dè ?”
Du Nguyệt Cẩm rõ ràng hoảng loạn, vội vã giải thích:
“Điện hạ, ! Chỉ vì chuyện ngài cưới chính phi khiến quá đau lòng, mới nhờ A Ngọc đưa ngoài giải sầu mà thôi! Trong lòng , chỉ ngài!”
Nàng dám trắng trợn ngoài cùng Bùi Ngọc, chẳng qua là vì khinh công cao, đám thị vệ thường ngày thể phát giác, mà Thái t.ử bận chính vụ, để tâm đến những chuyện nhỏ nhặt.
Ta từng nhiều viện cớ mang đồ ăn, giả vờ lỡ miệng mặt Thái t.ử.
Hắn , tất nhiên sẽ điều tra.
“Một nữ nhân phu quân, cùng một nam nhân thê t.ử, tay trong tay ngắm hội đèn, leo núi, thưởng cảnh, cần cho các ngươi dựng thêm một vở kịch nữa ?”
“Trắc phi thất đức, từ hôm nay cấm túc tại viện, lệnh của , bước ngoài nửa bước!”
Đây chẳng khác nào đày lãnh cung.
Du Nguyệt Cẩm hoảng loạn, vươn tay kéo lấy Thái t.ử.
“Điện hạ, ngài thể đối xử với như ! Ta cứu ngài! Chúng cùng trải qua bao nhiêu chuyện, những ký ức đó, ngài thực sự quên ?!”
Thái t.ử lạnh lùng nàng , hờ hững cất giọng:
“Cứu ? Ngươi và , từ lúc bắt đầu là sai lầm, gì mà ?”
Ngày dâng tặng túi hương cho Thái t.ử, chính là cùng một loại với chiếc bỏ hiện trường năm đó.
Người cứu Thái t.ử hiểu y thuật, nhưng Du Nguyệt Cẩm gì.
Chỉ cần điều tra, tất nhiên sẽ rõ ai mới thực sự là ân nhân cứu mạng của .
Nàng lấy lý do để cầu xin, chẳng qua là tự đổ thêm dầu lửa, chỉ khiến Thái t.ử càng thêm chán ghét mà thôi.
Du Nguyệt Cẩm kéo xuống.
Ta lập tức buông tay, lui một bước về , nhẹ giọng :
“Điện hạ, trời khuya, ngài bận rộn cả ngày, nô tỳ dám lỡ thời gian nghỉ ngơi của ngài.”
Thái t.ử khẽ .
“Cũng chỉ ngươi luôn nhớ đến sức khỏe của .”
Ta nghiêng mặt tránh ánh của , chậm rãi :
“Điện hạ, … ngày mai, nô tỳ thể đến thăm Bùi Ngọc một ?”
Nụ trong mắt Thái t.ử nhạt dần.
“Được.”
Sắc mặt lúc rời hề , nhưng chính là nhắc nhở , vẫn còn một phu quân.
Trải qua một chắn kiếm ở trường săn, cộng thêm cứu mạng núi năm xưa, hai cứu .
Những cảm xúc đan xen giữa ân tình và rung động, dễ dàng biến thành ái luyến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trong-sinh-xu-ly-cau-nam-nu-lam-lai-cuoc-doi/c5.html.]
Thái t.ử đối với , hiện giờ chắc chắn động tâm.
còn đủ.
Thứ dễ dàng , sẽ trân trọng.
Huống chi, vẫn là một phụ nhân phu quân.
Vào khoảnh khắc động tâm, điều đó thể khiến mê luyến, thậm chí là thích thú.
khi những rung động qua , nó sẽ trở thành lý do khiến chán ghét .
Ta kết cục như .
Điều , là trở thành chu sa chí trong lòng , là nốt chu sa mãi mãi nâng niu trân quý.
Bây giờ… vẫn còn thiếu một chút lửa.
Sáng hôm , xách theo giỏ thức ăn, gặp Bùi Ngọc.
Có lệnh của Thái t.ử, thị vệ những ngăn cản, còn cung kính dẫn .
Trong đại lao ẩm ướt tối tăm, Bùi Ngọc chật vật quỳ rạp nền đất.
Ta dừng bước, hướng về phía thị vệ, mỉm áy náy.
“Ta cùng phu quân vài lời riêng tư, phiền đại ca thể lui ngoài chờ ?”
Tên đại hán cao lớn gật đầu, sải bước rời , còn cẩn thận khép cửa .
Người , tiến đến mặt Bùi Ngọc, từ cao xuống, bật khinh bỉ.
“Thật th-ối, chẳng khác nào một con ch-ó.”
Hắn gắng gượng ngẩng cổ lên, ánh mắt tràn đầy phẫn hận.
“Tiện nhân! Ngươi dám chuyện với như ?!”
Ta tiến lên một bước, giẫm mạnh lên tay đang đặt nền đất, lạnh lùng nghiến xuống.
“Dám? À, suýt quên với ngươi, tối qua Du Nguyệt Cẩm Thái t.ử cấm túc, về e là ngoài nữa… Là đấy.”
Ánh mắt Bùi Ngọc như xé xác , nhưng lúc t.h.ả.m hại đến mức ngay cả bò dậy cũng nổi, chỉ cần giơ chân là thể đá lăn lóc.
“Tiện nhân! Ta gi-ếc ngươi!”
“Đừng vội, ngươi và nàng , ai cũng chạy thoát . Dù , hai các ngươi vốn thể xa rời .”
Bùi Ngọc vùng vẫy lên, lập tức giáng một cước mạnh mẽ bả vai .
Hắn lăn lộn mấy vòng nền đất, khóe miệng trào một b.úng m-á-u.
Ta nhấc chân, đạp mạnh lên bờ vai , thẳng đôi mắt đỏ ngầu phẫn nộ.
Khóe môi cong lên, giọng nhẹ nhàng mà châm chọc:
“Bùi Ngọc, mà ngươi luôn xem thường giẫm chân, cảm giác thế nào?”
Trong mắt , Du Nguyệt Cẩm và là ở cao, còn chẳng qua chỉ là một bãi bùn chân họ, dơ bẩn đến mức nhiều cũng thấy ghê tởm.
giờ đây, kẻ dơ bẩn là , đè xuống, ngay cả động đậy cũng .
Ta vung tay, ném chiếc khăn lau xuống mặt .
“Bẩn ch-ếc .”