TRỌNG SINH TRỞ LẠI, TÔI TRẢ THÙ CẢ NHÀ CHỒNG ĐỘC ÁC, TRỌNG NAM KHINH NỮ - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-01-03 12:28:30
Lượt xem: 61

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40a5rqzBvM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tối hôm đó, Triệu Tĩnh đưa về nhà.

Nhìn lối hầm gửi xe của khu chung cư, bất chợt rùng nhớ cái c.h.ế.t t.h.ả.m khốc ở kiếp . Còn một việc nữa nhất định tra rõ!

Vừa suy nghĩ, gọi điện cho đại lý xe để kiểm tra lịch sử bảo trì. Sau khi xác nhận danh tính, nhân viên bên đó gửi ngay cho một tấm ảnh chụp màn hình, đó ghi rõ ngày bảo trì, đoạn đường , các hạng mục sửa chữa...

Liếc sơ qua một lượt, tuyệt nhiên ghi chép nào về việc sửa phanh. Thế nhưng, mấy cái ngày tháng trông quen mắt vô cùng. mở lịch đối chiếu tỉ mỉ, phát hiện chúng đều rơi những ngày Phương Trình đến phòng tự học.

Lại còn vài đoạn đường trùng lặp nữa... ngẩng đầu lên, theo thì con đường đó chẳng cái phòng tự học nào cả. Ngược , ở đó mấy khách sạn khá nổi tiếng.

Cúp máy, kéo Triệu Tĩnh xuống xe, thẳng hầm gửi xe. Xe của chắc hẳn lái cách đây lâu, xe bóng loáng một vết xước. cứ nghĩ đến việc mất mạng trong chính chiếc xe , lông tơ khắp tự chủ mà dựng hết cả lên.

mua chiếc xe thuần túy vì nó , Phương Trình cũng thấy nên hầu như cũng lái nó. Trong lòng dấy lên một nỗi sợ hãi tột độ, nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay Triệu Tĩnh để tìm kiếm chút cảm giác an .

"Cậu xem, liệu Phương Trình đủ gan để..."

Triệu Tĩnh lộ vẻ nghi hoặc.

"Thôi bỏ , cứ tra , tìm bằng chứng hãy ."

Triệu Tĩnh nhận đang ám chỉ điều gì, cô nắm ngược lấy tay : "Không Diệu Diệu, bất kể là Phương Trình , ở đây, sẽ vết xe đổ đó nữa."

 

bàn bạc với Triệu Tĩnh một việc mới trở về nhà. Trên bàn bày hai món rau và một chậu mì nấu nhừ nát để từ bao giờ. Với những suy đoán , giờ đây chẳng còn chút kiên nhẫn thái độ nào với gia đình nữa.

"Diệu Diệu về , mau đây ăn cơm con."

chằm chằm chậu mì, lời nào. Thấy bất động, chồng tiếp lời: "Hay là hợp khẩu vị của con hả Diệu Diệu?"

Cô em chồng đang sofa tô lông mày vẽ mắt, đầu cũng chẳng buồn , buông lời mỉa mai: "Có những mà, m.a.n.g t.h.a.i đứa con gái mà cứ như ông tướng bà tượng. Mẹ ơi, việc gì lấy mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh thế."

"Đi ! Ở đây chỗ cho mày chuyện !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trong-sinh-tro-lai-toi-tra-thu-ca-nha-chong-doc-ac-trong-nam-khinh-nu/chuong-3.html.]

Gương mặt già nua của chồng chất đầy nụ giả tạo, bà sán gần: "Diệu , , bỏ đứa bé m.a.n.g t.h.a.i đứa khác. Đến lúc đó tìm phép cho, đảm bảo sẽ trúng con trai."

"Đến lúc đó nhé, con ăn gì cũng nấu cho con hết."

Nhìn đống thức ăn bàn, thấy xót xa , đây đều là tiền thức đêm thức hôm vẽ bản thảo mới đổi !

"Mẹ ơi, cũng là con gái, ngày xưa phá t.h.a.i con gái ?"

" với cô mà giống ! đây sinh hẳn hai thằng con trai nhé! Nếu cô cũng sinh cho thằng Phương Trình hai đứa con trai thì cũng !"

"Con lợn nái mà sinh nhiều thế."

Nói đoạn, hất thẳng đĩa rau chậu mì. "Nếu nấu t.ử tế thì từ đừng nấu nữa."

Vừa dứt lời, chồng như " lời như cởi tấm lòng", bà bệt xuống ghế bắt đầu lóc. Nào là chồng mất sớm, nào là cực khổ nuôi con, đến chuyện con dâu điều... những bài ca cũ rích.

Cô em chồng nhảy dựng lên từ sofa, vội vàng dỗ dành , quên chỉ dâu mắng hòe, đá đểu vài câu.

Hai bọn họ cãi vã khiến nhức cả đầu. Vừa định phòng nghỉ thì chồng về. Vừa bước chân cửa, thấy tiếng . cũng chẳng buồn để tâm.

Nào ngờ, lao thẳng tới xô ngã sóng soài xuống đất. ngã nhào kéo theo cả chiếc ghế, cơn đau điếng từ xương cụt và bắp chân truyền đến khiến nhất thời thể cử động nổi.

thể tin nổi mắt , đang m.a.n.g t.h.a.i mà cũng dám tay! Chẳng lẽ kẻ hại c.h.ế.t thực sự là ? Hay vốn dĩ là hạng như , còn sự dịu dàng đây chỉ là lớp mặt nạ ngụy trang?

Phương Trình giật , vội vàng tiến tới đỡ : "Xin vợ, em thương chứ? Có cần bệnh viện ? Anh thực sự cố ý mà."

Lại nữa , dùng cái vẻ ngoài ưa đó để bày bộ dạng đáng thương. Hắn cầm lấy tay , định áp lên như để chịu phạt.

thuận theo động tác của , trở tay vung một cú tát cực mạnh mặt . Tiếng chát chúa vang lên, ôm mặt , vẻ mặt đầy kinh ngạc.

"Ối giời ơi! Cô đ.á.n.h nó cái gì! Vợ chồng nhà ai mà chẳng lúc xô xát? Sao cô thể tay như thế hả!" Mẹ chồng lúc cũng chẳng buồn nữa, vội bật dậy chắn mặt Phương Trình như gà bảo vệ con.

vẩy vẩy bàn tay đang tê rần, mỉm : "Vâng, chắc dạo chồng con ôn thi mệt quá nên đầu óc tỉnh táo, con tát một cái cho tỉnh thôi."

sang bà: "Mẹ ơi, con thấy dạo cũng mệt , nếu chẳng nấu cơm nước kiểu cho chồng con ăn. Anh học hành dùng não nhiều, bồi bổ chứ."

Loading...