Nhiều năm về , sinh viên đại học vẫn là hàng hiếm, cảnh sát để tâm đến lời . Một vẻ là sĩ quan cảnh sát tới: "Tiểu Lý, chuyện gì ?"
Viên cảnh sát một cái, đầy ẩn ý : "Một sinh viên bướng bỉnh, sáng sớm đến báo án. Cứ khăng khăng tối qua ở phố Nam đ.á.n.h , đòi chúng giám định thương tích cho . Một trai mới lớn, đ.á.n.h thì chuyện gì to tát chứ?"
Lời ông còn dứt, tiếng còi báo động bên ngoài vang lên. Mấy chạy , thì thầm tai mấy câu. Cuối cùng, viên cảnh sát mặt bật dậy, sắc mặt nghiêm trọng:
"Ba phút báo án, một đàn ông ở phố Nam, đêm qua đ.á.n.h c.h.ế.t ."
Tên đòi nợ c.h.ế.t , cũng ngờ tới. đến báo án chỉ là để giám định thương tích, dẫn dụ chuyện đòi nợ thuê bạo lực nhằm tìm kiếm sự bảo vệ của cảnh sát. Ai ngờ cừu hang cọp, ngược còn trở thành kẻ tình nghi.
tự giễu trong trại tạm giam. Từ lúc định nhận tội , ý định kéo Bùi Chước cuộc. Một chút t.h.u.ố.c mê đủ để đàn ông đó ngủ ba ngày ba đêm. Còn ba ngày , lẽ đàn em mang mới đúng.
Tên đòi nợ đó, chắc chắn lúc c.h.ế.t, thể là do vết thương nhiễm trùng dẫn đến bệnh lý nào đó. Thế nhưng hiện tại cũng chẳng rõ nữa. Nợ mạng , một khi dính thì bao giờ rửa sạch .
bảo lãnh ngoài. Trên vẫn còn một chút mối quan hệ mấy sạch sẽ. Nếu đổi là cái gã Bùi Chước , chắc chắn là tù hai ba mươi năm là ít.
còn nơi nào để . một con hẻm hẻo lánh, quỳ xuống đàn ông cao lớn vạm vỡ đang trong bóng tối: "Bác Bùi."
7
Tổ tiên nhà từng cứu nhà họ Bùi một mạng. Sau vì bên về giới hắc đạo nên hai nhà cắt đứt qua . Không ngờ một chút ơn huệ từ xưa thực sự cứu mạng .
Thế nhưng, ngay cả khi mối quan hệ đó, trong cái giới cá lớn nuốt cá bé , thực lực mới là thứ quyết định tất cả. nhận nhiệm vụ đầu tiên là hạ t.h.u.ố.c mục tiêu. Lúc phòng định bỏ t.h.u.ố.c, ngờ trong phòng . Người đó đang tựa bên cửa sổ, buồn chán nghịch nghịch chùm chìa khóa trong tay. Thấy , liền đóng sầm cửa .
Bùi Chước khẽ nhếch môi, ngay mặt , ném chiếc chìa khóa phòng ngoài cửa sổ.
"Anh cái gì thế hả?" ngờ xuất hiện ở đây, ánh mắt trầm xuống: "... Tránh , nhiệm vụ."
Bùi Chước ép lên tường, xuống: "Nhiệm vụ , cần nữa ."
hỏi: "Tại ?"
Bùi Chước chỉ quan sát biểu cảm của , khựng một chút: "Cái loại nhiệm vụ lấy mạng , đối với em mà quan trọng đến thế ? Quan trọng hơn cả , quan trọng hơn cả chính bản em ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tro-ve-thoi-hoc-sinh-cua-nguoi-vo-dien-phe-xinh-dep/5.html.]
Anh mục tiêu là ai ? Xuất hiện ở đây là để cứu ai? và là của hai con đường khác , đỉnh điểm cũng chỉ là "bạn giường" một đêm. Cho dù lợi hại, t.h.u.ố.c mê liều 3 ngày mà gồng tỉnh dậy 2 ngày, thì tư cách gì mà quản chuyện của ?
bực đẩy cửa, đúng như lời Bùi Chước , thực sự đẩy . Được lắm, thì cứ đợi ở đây để tóm gọn cả ổ .
"Vợ ơi—"
Lúc định đẩy thêm nữa, Bùi Chước từ phía ôm c.h.ặ.t lấy : "Dù nhiệm vụ cũng thành , là cứ để sướng một chút ?"
Bùi Chước chẳng thèm quan tâm gì nữa, cứ thế đối diện với gương mặt trong gương mà tay. Lúc những ngón tay yên phận của Bùi Chước định lột sạch quần , thì cửa tủ quần áo đột nhiên phát tiếng "Cạch" một cái rõ to, cả và Bùi Chước đều giật b.ắ.n .
Bùi Chước theo bản năng kéo quần lên , đó như sực nhớ điều gì, lầm bầm c.h.ử.i thề bước tới. Anh mở tủ áo, lôi một thằng nhóc cao bằng nửa . Đứa bé mười tuổi, đường nét gương mặt giống hệt Bùi Chước. phong cách khác biệt, rõ ràng là một vị tiểu thiếu gia của gia tộc hắc đạo.
Không khí trong phòng trở nên kỳ quái vô cùng. Trong gian chật hẹp, ba sáu mắt trân trân. Bùi Chước túm cổ áo thằng nhóc đó, dạy dỗ:
"Mày mới tí tuổi đầu mà dám tơ tưởng đến vợ tao ?"
chọc chọc Bùi Chước, đính chính : "Là vợ ."
Nghe thấy lời , đôi mày Bùi Chước khẽ động, nhưng vẫn lạnh lùng thằng nhóc : "Mày mới tí tuổi đầu mà dám tơ tưởng đến vợ tao ?"
Thằng bé hồi lâu, lạnh lùng nhổ hai chữ: "Đồ già."
Nó vùng vẫy thoát khỏi tay Bùi Chước, chạy tót trong tủ áo, còn thò tay đóng sầm cửa tủ nữa. Căn phòng khôi phục vẻ tĩnh mịch. Bùi Chước đưa đôi mắt đáng thương : "Vậy chúng tiếp tục nhé?"
tát một phát mặt , tát cho "sướng" thêm chút nữa: "Cút!"
8
ghé siêu hề giáng thúng để đọc đam mỹ ngọt ngược vui buồn có hết ạ, đặc biệt là trai có bồu ạaaa
Nhà họ Bùi sụp đổ , chỉ trong vòng một đêm.
Cây đổ khỉ tan, đám đàn em đều tản bên ngoài ngóng tình hình. Bên cạnh bác Bùi lúc chỉ còn và Bùi Chước. Bác Bùi liếc một cái, bảo lão quản gia dẫn một đứa bé . Là đứa bé gặp trong tủ áo hôm đó.
"Trên đời bác chẳng còn gì vướng bận, duy chỉ đứa trẻ . Là bác với nó, cũng với nó, để nó sống lẩn lút thế . Quý Thanh, bác bảo nó gọi cháu một tiếng sư phụ, cháu giúp bác trông nom nó một chút..."