Editor: Trang Thảo.
Lần đầu tiên bước giấc mơ, tên là Lăng Miếu. Gương mặt đó đến mức chân thực, ánh mắt luôn toát vẻ thần bí và kỳ dị. nhiều gặp gỡ, khí chất của dần trở nên mềm mỏng hơn, cái gì cũng theo .
Nhớ sắp đến sáng, lưng đột nhiên đau nhức dữ dội. Lăng Miếu, vốn tạm biệt , đột nhiên trở , nhẹ nhàng xoa bóp cho cho đến khi trời sáng mới rời . Hắn tổn hao nguyên khí nhiều, rưng rưng hỏi: “Chỉ là nhiệm vụ phúc lợi của trang web thôi mà, đối với như thế?”
Lúc đó Lăng Miếu lâu, lời nào mà chỉ xoa đầu . Về , trở nên dịu dàng hơn hẳn, ánh mắt luôn tràn đầy sự luyến lưu và mãnh liệt. Sau một kiểm tra sức khỏe ở cơ quan, phát hiện chứng thoát vị đĩa đệm của khỏi một cách thần kỳ. Ngay cả những căn bệnh vặt vãnh đây cũng biến mất .
phát hiện cơ thể Lăng Miếu bắt đầu trở nên bán trong suốt. Hắn dần chút lực bất tòng tâm, nhưng vẫn miệt mài thực hiện nhiệm vụ phúc lợi của trang web. Ánh mắt ngày càng nồng đậm, như nuốt chửng . Hắn thích nhất là dùng mái tóc dài mềm mại như gấm vóc để trêu chọc . càng thở dốc nhếch nhác, ánh mắt càng sâu thẳm. Hắn ghé sát tai khẽ: “Ngoan lắm, lát nữa sẽ khen thưởng em...”
Trong cơn mơ màng, cảm thấy gì đó . Hình như thứ gì đó đang chạm ...
Vốn tưởng rằng mở mắt sẽ thấy khuôn mặt yêu nghiệt của Lăng Miếu, nhưng cảnh tượng mắt suýt chút nữa khiến thét lên kinh hoàng. Hai đứa trẻ nhỏ thó, tay chân lành lặn đang mỗi đứa một bên nắm lấy chân kéo lên giường. Hai khuôn mặt m.á.u thịt bầy nhầy đối diện với , nhận . Chính là cặp chị em song sinh cha ruột ném xuống lầu đến c.h.ế.t.
“Mẹ... ơi...”
Trang Thảo
Hai đứa nhỏ kỳ dị vẫn gọi , thấy tỉnh dậy thì lao thẳng lòng nũng. Óc chúng từ từ chảy xuống, đứa nhỏ còn đưa cái lưỡi đỏ tươi l.i.ế.m, thấy thì nhe răng .
“Mẹ ăn ? Ngọt lắm... hì hì!”
Toàn cứng đờ, tay chân tê dại, nhưng trong lòng dâng lên một chút chua xót. Hóa khi cha ruột vứt bỏ, chúng vẫn chịu đầu t.h.a.i mà cứ lang thang trong phó bản . mà, cảnh tượng thực sự quá đáng sợ.
Đầu của hai đứa nhỏ rúc n.g.ự.c . thực sự sợ giây chúng sẽ m.ó.c t.i.m xem “tim của ngọt ”.
“Mẹ ơi... đói quá.”
Hai đứa trẻ m.á.u me đầy mong đợi, đáng yêu kinh hãi. đêm nay khó tránh khỏi cái c.h.ế.t, nhưng hiện giờ chúng coi là nên tay, thể kéo dài thời gian thêm một chút. C.h.ế.t muộn còn hơn c.h.ế.t ngay bây giờ.
hạ quyết tâm, dang tay ôm lấy hai đứa trẻ m.á.u me hôn lấy hôn để. Óc chúng dính đầy mặt , tanh ngọt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tro-choi-kinh-di-dai-boss-bi-toi-an-den-sach-sanh-sanh/chuong-4.html.]
“Ngoan, ngoan lắm! Bảo bối của , để cơm cho các con ăn nhé!”
Cả hai đứa nhỏ trong lòng đều chấn động, đôi mắt vốn dĩ đờ đẫn, đen ngòm đột nhiên hiện lên một tia sáng.
“Mẹ... sợ chúng con ?”
Đứa con gái cố gắng gì đó, bất chấp tất cả bế nó lên, tay dắt đứa còn hướng về phía nhà bếp.
“Sao mà sợ chứ, yêu các con nhất mà!”
Vừa bước khỏi cửa phòng, thấy bên ngoài mấy bóng ma kỳ dị đang lảng vảng. Thấy xuất hiện, chúng định lao tới ngay lập tức. Đứa bé gái trong lòng gầm nhẹ trong cổ họng như dã thú, đám kỳ dị mới chậm rãi lui xa.
Tìm thấy một túi bột mì hết hạn trong bếp, nhóm lửa tìm cách chạy trốn. Bất ngờ, một bàn tay nhỏ đỏ tươi vươn giúp bẻ gãy những thanh củi lớn, ngọn lửa lập tức bùng lên. Đứa bé trai lấy lòng, nhe cái miệng đầy m.á.u với , “chụt” một cái hôn lên mặt .
gượng khen ngợi: “Giỏi quá! Bảo bối của giỏi thật đấy!”
Đứa nhỏ đắc ý, vui vẻ chạy quanh chân . một nồi mì lớn, đó đun nước rửa ráy sạch sẽ cho chúng. Đến lúc mệt lử, trời gần sáng mới lịm . Thoang thoảng bên tai là tiếng của chúng.
“Mẹ ơi, cha ? Cha cần chúng con nữa ?”
vô thức dỗ dành: “Ông cha đó , chúng cần ông . Mẹ sẽ tìm cho các con một ông cha mới yêu thương các con hơn!”
Hai đứa nhỏ vui sướng, tiếng ngày càng xa dần.
“Cảm ơn ...”
Trời sáng từ lúc nào , thấy đang một chiếc giường lớn êm ái, đắp chăn ấm áp. Cặp song sinh biến mất dấu vết, chỉ đống bát đũa đêm qua rửa sạch sẽ, vẫn còn đọng nước.
Cánh cửa đẩy , chị với đầy vết thương dẫn theo sinh viên mặt mày ủ rũ bước . Họ ngẩn vẫn còn đang ngái ngủ.