Editor: Trang Thảo.
Nghe Cố T.ử Nghiêu xong, khẩn trương kéo lên tầng cao nhất của lâu đài. Lúc , Đinh Hoảng cầm đao c.h.é.m g.i.ế.c loạn xạ. Các đồng đội khác hầu như đều thương tích đầy , hiện trường m.á.u chảy đầm đìa, mùi tanh nồng nặc bốc lên.
Chỉ là với năng lực của Đinh Hoảng, lẽ c.h.é.m lâu như mà vẫn g.i.ế.c ai. Nhìn kỹ mới thấy, đao pháp của kết cấu, chỉ còn sự hoảng loạn vô tận. Vào thời điểm mấu chốt, Phương Đàm dùng chiêu “mượn lực đ.á.n.h lực”, dùng chính thanh đao của Đinh Hoảng để c.h.é.m đứt ổ khóa cửa.
Không gian xung quanh đột nhiên trở nên tĩnh lặng. Ánh mắt Đinh Hoảng dán c.h.ặ.t cánh cửa. Từ bên trong, một vị lão giả chậm rãi bước . Nhìn t.h.ả.m trạng mắt, dường như trong dự liệu, ông thở dài một tiếng thật sâu. Ánh mắt ông tràn đầy vẻ áy náy khi Đinh Hoảng đang ngây dại.
Hai cha con nhất thời gì. Rất lâu , cha của Đinh Hoảng mới lên tiếng : “Hoảng nhi, là cha sai . Cha bảo vệ cho con.”
“Cũng ở bên cạnh an ủi, khuyên bảo con khi con đả kích tinh thần mạnh mẽ nhất.”
“Lỗi là tại cha, cha với con, với con.”
Bàn tay cầm đao của Đinh Hoảng run lên, ánh mắt đầy vẻ tin nổi. Trong ấn tượng của , cha luôn là gia trưởng, bao giờ nhận sai. Ông luôn với về trách nhiệm, về những điều cho , khẳng định bản luôn đúng và cho phép ai phản bác. Ngay cả khi mất, ông cũng chỉ đó là trách nhiệm của một giáo viên.
lập tức phản ứng : “Đủ ! Bây giờ ông những lời thì ích gì nữa! Mẹ còn nữa ! Bà sẽ bao giờ , gọi là Hoảng nhi nữa!”
Trang Thảo
“ còn nữa ...”
Thực bản Đinh Hoảng cũng hiểu, cha hề hối hận vì cứu học sinh mà cứu . Ông chỉ cảm thấy với tư cách là một chồng mà thôi. Đinh Hoảng hiểu cái khó của cha, chỉ thấy ông quá lạnh lùng và m.á.u lạnh.
Cha thở dài, mắt rưng rưng lệ: “Nỗi đau mất con, cha cũng đau lòng kém gì con. cha còn cách nào khác, hết cha là một hiệu trưởng, đó mới là một chồng, một cha.”
“Cha trách nhiệm và nghĩa vụ của . Thực cha định khi lo xong việc trường học sẽ cùng con, nhưng cha yên lòng khi bỏ con. Con còn quá nhỏ, đang ở tuổi trưởng thành nhạy cảm, cha sợ con chịu đựng nổi nỗi đau mất cả cha lẫn cùng một lúc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tro-choi-kinh-di-boss-benh-kieu-doi-danh-phan/chuong-9.html.]
Thanh đao trong tay Đinh Hoảng ngừng rung lắc, thể thấy đang cố gắng kiềm chế cảm xúc. Nước mắt rơi từng giọt nhưng quật cường lau . Cố T.ử Nghiêu tiến lên vỗ vai Đinh Hoảng. Cậu Đinh Hoảng vẫn thể chấp nhận cha ngay lập tức. Hắn thể tha thứ cho vị hiệu trưởng, nhưng thể tha thứ cho cha.
“Đã , đành dùng tích phân tích lũy bấy lâu nay để đổi lấy một phần thưởng .”
Vừa dứt lời, giọng điện t.ử của hệ thống vang lên: [Boss Tôn quý, xin hỏi ngài thực sự dùng 1000 mảnh vỡ thời gian tích lũy để đổi lấy việc đảo ngược thời ?]
1000 điểm đồng nghĩa với việc thể sống 1000 năm trong bất kỳ thời nào.
“Tất nhiên , thực hiện ngay .”
Đinh Hoảng xong thì kinh ngạc Cố T.ử Nghiêu. Giờ mới hóa tích phân thể đổi lấy phần thưởng, đây chỉ g.i.ế.c mà thôi.
[Hệ thống xác nhận! Thời bắt đầu đảo ngược! Các chơi xin chú ý!]
Toàn bộ gian bắt đầu rung chuyển mạnh mẽ đến mức thể vững. Cố T.ử Nghiêu ôm c.h.ặ.t trong lòng. Trời đất cuồng, lượt hôn mê và rơi một đường hầm thời . Trong cơn mơ màng, thấy Đinh Hoảng và cha đang về một thời khác.
Trải qua một thời gian lâu, khi tỉnh , thấy đang ở trong thư phòng dạy kèm cho Cố T.ử Nghiêu. Trước mắt là một màu đỏ rực, đó là tiền. tâm trí để quan tâm đến chúng vì Cố T.ử Nghiêu vẫn còn đang hôn mê. Tim thắt , lo lắng tột độ.
“Cố T.ử Nghiêu! Cố T.ử Nghiêu! Mau tỉnh !”
Gọi mãi mà vẫn phản ứng. nhớ mang máng là hoàng t.ử trong thời của Đinh Hoảng. Chẳng lẽ theo Đinh Hoảng về thời đó ? sốt ruột đến mức sắp , điên cuồng gọi hệ thống: “Hệ thống! Hệ thống !”
“ cần tiền , đổi chúng lấy tích phân để đưa Cố T.ử Nghiêu ngoài!”
Thấy phản hồi, càng lo lắng gọi tiếp: “Hệ thống! Hệ thống!”
“Xì...”