Trò Chơi Kinh Dị: Boss Bệnh Kiều Đòi Danh Phận - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-05-02 21:03:46
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

bằng ánh mắt cho lời đáp: Ngài xem dám lời nào ?

 

Hắn dời d.a.o , ghé sát gần , đầy ẩn ý: “Lúc nãy cô và Cố T.ử Nghiêu ? Tại môi chạm môi? Đó là cái gì?”

 

chớp mắt, mặt đỏ bừng lên. Hắn thấy vết m.á.u môi , ánh mắt bỗng trở nên hưng phấn: “À, hiểu , đang hút m.á.u cô ? Máu của cô đặc biệt lắm ?”

 

Nói đoạn, tiến gần thêm chút nữa. Một bàn tay lạnh lẽo chạm lên mặt . Ngay lúc định chạm , một sợi roi màu tím bất ngờ quấn c.h.ặ.t lấy hông . Hắn nghiêng đầu nghi hoặc : “Hửm? Cậu giận ?”

 

Sợi roi càng quấn càng c.h.ặ.t, càng tỏ vui vẻ: “Thế càng hưng phấn đấy. Nếu g.i.ế.c cô, liệu càng tức giận hơn ?”

 

Trang Thảo

Nói , Đao Ma giơ đao lên định bổ xuống đầu . giơ tay lên che, đột nhiên đoạn xúc tu quấn cổ tay rơi , tát cho Đao Ma một bạt tai về chỗ cũ. Ánh mắt đầy vẻ tin nổi, túm lấy tay chất vấn: “Tại thứ ?”

 

... ... là một phu nhân cho ...”

 

Hắn giải thích, định đưa tay cướp lấy nhưng sợi dây tát thêm cái nữa. Lúc mới chịu dừng tay. Ngay đó, sợi roi ở hông đột ngột dùng lực, kéo mất.

 

thở hắt một , cảm giác rã rời khi thoát c.h.ế.t ập đến. Tay chân vẫn còn run bần bật, vững.

 

Bình luận:

 

[Trời đất ơi! lầm chứ! Vừa Đao định hôn An Thanh Dĩnh ?]

 

[Ha ha! Bạn lầm . Các còn bảo biến thái , xé rách váy còn định cưỡng hôn nữa chứ.]

 

[Anh Đao đổi , còn là Đao mà nữa.]

 

[Lẽ nào chỉ chú ý là Đao sợi roi của Huyết Ma bắt ?]

 

[ là như thật!]

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tro-choi-kinh-di-boss-benh-kieu-doi-danh-phan/chuong-6.html.]

“Chị ơi! Chị ơi! Chị ở ?”

 

Nghe thấy tiếng gọi của Cố T.ử Nghiêu, mới hồn đôi chút, cố sức vẫy tay về hướng phát âm thanh. Cố T.ử Nghiêu thấy liền nhanh ch.óng chạy . Thấy vết m.á.u môi và dáng vẻ sợ hãi đến nhũn của , trong mắt thoáng qua vẻ vui và sát khí nồng đậm.

 

“Cố T.ử Nghiêu, đừng nữa, mau bế chị lên!”

 

Cậu kịp phản ứng , xót xa lau giọt nước mắt vì sợ hãi khóe mắt : “Chị ơi, xin , em đến muộn.”

 

Sau đó, bế xốc lên. Nép l.ồ.ng n.g.ự.c lạnh lẽo của , cảm nhận sự ấm áp, mơ màng ngủ .

 

Khi tỉnh , ở tầng một của tòa tháp. Ngoài đồng đội hóa ma ở sân tập, những khác đều đang ở đây. ... Cố T.ử Nghiêu biến mất!

 

lo lắng tìm kiếm bóng dáng của thì đột nhiên một nữ đồng đội đang sướt mướt túm vai, đẩy mạnh: “Tại ! Tại c.h.ế.t là bạn của cô!”

 

“An Thanh Dĩnh! rõ ràng thấy lúc đó cô cũng ở đó, tại Đao Ma g.i.ế.c cô mà g.i.ế.c bạn ?”

 

“Nói ! Có cô là nội gián ?”

 

xô đẩy đến ch.óng mặt, định đưa tay đẩy cô nhưng còn sức. Phương Đàm nổi nữa liền kéo cô : “Cô thôi ? Cô thấy váy của Thanh Dĩnh cũng xé rách ?”

 

tin! Đội trưởng! Chính mắt thấy Đao Ma đuổi theo cô , nhưng xem, giờ cô vẫn lành lặn đây!”

 

“Đội trưởng! Anh thấy chơi nào thoát khỏi tay Đao Ma mà còn sống ?”

 

Phương Đàm nghẹn lời. Lúc đó họ chỉ từ xa thấy bóng dáng Đao Ma, nếu thực sự đụng độ thì đúng là cơ hội sống sót. Những đồng đội khác cũng bắt đầu với ánh mắt ngờ vực. Nữ đồng đội thấy lời của hiệu quả liền nhếch môi , đột nhiên lao định bóp cổ . Ánh mắt và biểu cảm của cô lúc giống hệt đồng đội mặc váy hồng hóa quỷ .

 

“Con nội gián ! Tao g.i.ế.c mày!”

 

Những khác định ngăn thì cô bất ngờ một sợi roi tím trói c.h.ặ.t, hất văng xa. Cô phục đất ho m.á.u, cơ thể vặn vẹo ngừng, dáng vẻ cực kỳ giống quái vật trong lâu đài. Sợi roi tím liên tục quất xuống cho đến khi cô còn cử động.

 

bàng hoàng kinh ngạc, vội vàng xua tay bảo nhưng chẳng ai tin nữa. Mọi đều run rẩy trốn xa. khổ sở nữ đồng đội đó chính , đúng là tình ngay lý gian. mất đồng đội, vì trải nghiệm với Đao Ma giúp hiểu rằng đồng đội ở bên, sẽ bớt sợ hãi hơn những điều kỳ dị.

 

Chiếc chìa khóa cổ tay lóe lên ánh sáng đỏ như đang giận dữ, dường như tát thêm ai đó nữa. căng thẳng ấn nó xuống. Phương Đàm lúc bình tĩnh , trong mắt thoáng qua tia giảo hoạt: “Thanh Dĩnh, chúng hẳn là tin cô. Nếu cô sẵn lòng dùng chìa khóa mở cửa tầng cao nhất và lấy thẻ nhiệm vụ về đây, chúng sẽ tin cô.”

Loading...