Editor: Trang Thảo.
Chẳng may , một con quái vật nhắm trúng và lao thẳng tới. Adrenaline trong tăng vọt, kéo theo Cố T.ử Nghiêu, lúc vẫn còn đang thản nhiên xem kịch vui, chạy lên lầu.
kéo trốn một căn phòng. Con quái vật lảng vảng xung quanh, tim đập liên hồi. trốn trong phòng là lựa chọn sáng suốt, nhưng còn cách nào khác. Cố T.ử Nghiêu ôm c.h.ặ.t lấy : “Chị ơi, em là chơi cũ, em lợi hại lắm đấy nhé.”
thì thầm đáp : “Biết , im .”
“Ý em là, em cách để kết thúc cuộc bạo loạn sớm hơn.”
“Cái... cái gì?”
“Chị ơi, hôn em , hôn em em sẽ cho chị .”
nhíu c.h.ặ.t mày, mồ hôi căng thẳng rơi từng giọt. Con quái vật bên ngoài dường như thấy tiếng nên xác định vị trí, tiếng bước chân “đát đát đát” hướng về phía . Cánh cửa cũng gió thổi mở từ lúc nào.
Cố T.ử Nghiêu bây giờ chẳng còn nửa phần thanh thuần ngoan ngoãn, trong mắt đầy vẻ nắm chắc phần thắng. Cậu chẳng thèm liếc Phương Đàm đang sức vùng vẫy lầu lấy một cái: “Chị ơi, chỉ cần chị hôn em, chừng vì tâm thiện mà em còn cứu cả nữa đấy.”
Bình luận:
[Điên , điên ! Chuyện gì thế ? Đá khỏi trò chơi mau!]
[Cố T.ử Nghiêu gì ? Nhìn cho rõ , đây là trò chơi kinh dị chứ game hẹn hò!]
[Ha ha! đoán đúng ! Thằng nhóc rõ ràng là ý đồ với chị gái!]
[Mấy lầu im , quên là lúc các bảo là cún con ngây thơ ? Giờ xem tí nào gọi là ngây thơ ?]
[Đám não yêu đương cấm tham chiến! Cố T.ử Nghiêu trừ 10 điểm! Tầng ba trừ 20 điểm!]
[Các im ! là thưởng thức... Ơ! Sao màn hình đen thui ! Có cái gì mà hội viên như xem hả?]
tức giận lườm một cái. Cố T.ử Nghiêu rõ ràng đang uy h.i.ế.p . Cậu mỉm vô tội, con quái vật đang ngày càng tiến gần: “Quên với chị, thực đám quái vật ở đây đều nhút nhát.”
“Chỉ cần thấy con hôn là chúng sẽ tự động tránh .”
đầy nghi hoặc. Cậu nhếch môi : “Chị tin ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tro-choi-kinh-di-boss-benh-kieu-doi-danh-phan/chuong-3.html.]
Nói đoạn, phẩy tay một cái. Con quái vật vốn còn cách một đoạn đột nhiên xuất hiện ngay mặt . Cái cổ dài vặn vẹo đầy m.á.u, cái miệng đỏ lòm như chậu m.á.u đang mở rộng, con ngươi lồi như sắp rơi xuống mũi. Trái tim hẫng một nhịp, đôi môi vô thức hé mở vì sợ hãi: “A!”
Ngay giây tiếp theo, cằm cảm nhận một luồng khí lạnh. Những ngón tay lạnh lẽo của Cố T.ử Nghiêu bóp lấy cằm , xoay mặt từ phía con quái vật sang phía , cúi đầu hôn xuống.
dọa đến mức dám cử động. Con quái vật vươn cái cổ dài sát gần hai chúng , đôi mắt lồi to tò mò quan sát. sợ đến mức bủn rủn chân tay, cả đổ sụp xuống nhưng Cố T.ử Nghiêu giữ c.h.ặ.t. Cậu một tay ôm eo, một tay đỡ lấy đầu .
Nhận thấy sự khác thường của , Cố T.ử Nghiêu đang nhắm mắt tận hưởng khẽ mở mắt . Con quái vật như hoảng sợ, đỏ mặt bỏ .
dần tỉnh táo , đưa tay đẩy Cố T.ử Nghiêu . chỉ càng hôn sâu hơn. giật bởi bàn tay lạnh lẽo của : “Đừng... đừng như ...”
“Chị ơi, đừng ? Em hiểu.” Cậu vẫn vô tội, nhưng đầu ngón tay trượt xuống eo .
đột ngột đẩy tay , chút thẹn quá hóa giận. Tại ác liệt đến ? Chẳng là học trò ngoan ngoãn của ? Bây giờ thế là thế nào?
Trang Thảo
Cậu nghiêng đầu, vẻ mặt trở nên đơn thuần vô tội như thể hành động vượt rào là . thực sự tát một cái, nhưng lúc dám...
Bởi vì, nếu lầm thì chính phẩy tay gọi con quái vật tới. Chỉ cần phẩy tay là gọi !
nuốt nước miếng vì căng thẳng: “Cố... Cố T.ử Nghiêu... Rốt cuộc em là ai? Tại em thể triệu hồi quái vật dễ dàng như ?”
Cậu tiến sát gần, tay chống hai bên , giọng điệu chân thành: “Chị ơi, em , em là chơi cũ, em lợi hại.”
vẫn tin lắm. Cậu chẳng thèm giải thích thêm mà chỉ chằm chằm môi , thúc giục: “Chị ơi, đến lượt chị hôn em đấy.”
kinh ngạc : “Chẳng chúng ...”
“Cái đó tính, đó là vì chị tin em nên em mới đưa bằng chứng thôi.”
“Chị ...”
“Ôi chao, thì thật đáng tiếc. Không Phương Đàm và mấy ở lầu đám quái vật ăn đến nhỉ?”
“Cũng cuộc bạo loạn sẽ kéo dài bao lâu, chị định trốn ở đây đến bao giờ nữa đây?”
“Cố T.ử Nghiêu! Em chơi !”
“Chị ơi, em chơi , em chỉ là quá say mê chị thôi.”