Trò Chơi Kinh Dị: Boss Bệnh Kiều Đòi Danh Phận - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-05-02 21:06:18
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Người đang gục bàn đột nhiên phát tiếng . sững một chút lập tức nhận lừa. Tiếng của Cố T.ử Nghiêu ngày càng lớn, đôi vai run lên bần bật. tức đập cho mấy cái. Cậu ngẩng đầu lên, dùng ngón tay ấm áp nhéo nhéo mặt : “Ha ha ha, chị ơi, chị đáng yêu thế . Xem vẻ cao lãnh đây đều là giả vờ , hóa chị quan tâm đến em như .”

 

“Ôi chao, em phát hiện nhé, chị trừng phạt em một chút nào?”

 

lườm một cái: “Em còn như nữa là chị thèm quan tâm đến em nữa . Mặc kệ thành tích của em chị cũng quản nữa.”

 

Trang Thảo

Viền mắt lập tức đỏ lên, lao tới ôm chầm lấy , mái tóc mềm mại cọ vai : “Chị ơi, chị đừng như , em sợ lắm.”

 

thấy tiếng lòng của , nhưng lòng trắc ẩn trỗi dậy. Mà thôi, ai bảo đóng kịch giỏi quá gì.

 

“Cố T.ử Nghiêu, hóa đây chính là phần thưởng của trò chơi ?” tiền bàn hỏi .

 

Cậu : “ , chị ơi, tất cả đều là của chị. Chị tiêu thế nào cũng , nhưng tiêu cho đàn ông khác đấy.”

 

Số tiền chắc cũng một triệu tệ, vương vãi khắp cả phòng, đủ cho chi trả sinh hoạt phí trong mấy năm tới.

 

“Vậy còn Đinh Hoảng và những khác thì ?”

 

“Chúng thể thoát nghĩa là Đinh Hoảng buông bỏ . Giờ chắc gặp , cả nhà ba sẽ bình an vượt qua trận hỏa hoạn đó.”

 

“Em dùng tích phân của để đưa về một ngày khi hỏa hoạn xảy , mong rằng ở bên đó họ sẽ sống hạnh phúc.”

 

Đột nhiên, ánh mắt chuyển hướng , đáy mắt chứa chan tình cảm: “Chị ơi, chúng cũng sẽ sống thật hạnh phúc nhé.”

 

ánh mắt thâm tình đó mê hoặc, khẽ gật đầu. Cậu mỉm mãn nguyện hôn lên môi . Một lúc , cảm thấy gò má ướt, liền đẩy mặt một chút mới phát hiện , nước mắt rơi lã chã từng giọt.

 

“T.ử Nghiêu... em thế?” đau lòng giúp lau nước mắt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tro-choi-kinh-di-boss-benh-kieu-doi-danh-phan/chuong-10.html.]

Cậu để mặc cho nước mắt rơi: “Chị ơi, cuối cùng em cũng tìm thấy chị ...”

 

“Ý em là ?”

 

“Thực kiếp chị chính là vị hôn thê của em. vì em thực hiện nhiệm vụ của phụ vương, cũng là khuyên nhủ Đinh Hoảng nên mới nhốt trong ảo cảnh đó. Để chị chờ đợi em suốt một đời, là em với chị.”

 

sững sờ trong giây lát, lập tức hiểu ý nghĩa của những giấc mơ đây. cũng hiểu vì đầu tiên gặp , thấy quen thuộc đến thế.

 

“Chị ơi, em nhớ chị lắm, chị thể tha thứ cho em ?”

 

cúi mặt, cố gắng lục tìm ký ức trong mơ nhưng chỉ thể nhớ một vài đoạn ký ức vui vẻ bên , những thứ khác vẫn còn mờ nhạt. nếu kiếp nguyện ý chờ đợi cả đời thì thể thấy ngay từ đầu hề oán trách .

 

mỉm , nâng mặt lên: “Biết , từ đến nay chị từng trách em thì .” Chỉ là thấy thế giới đang trêu đùa một vố quá lớn mà thôi.

 

“Thật ?”

 

Thực cũng chút suy đoán. Lúc Đinh Hoảng bằng ngôn ngữ quái vật rằng là vị hôn thê c.h.ế.t của , cũng thấy lạ vì hiểu . lâu tiếp xúc nên mất một lúc mới tiêu hóa lời Đinh Hoảng . Định hỏi thì gặp cảnh Đinh Hoảng c.h.é.m , nên lúc căng thẳng quên bẵng mất. Giờ Cố T.ử Nghiêu nhắc , mới nhớ ngay.

 

trả lời : “Thật mà. Nếu em thú nhận thì thể xem em tìm chị như thế nào ?”

 

“Em là một trong những kiểm soát ảo cảnh. Mỗi khi thành một nhiệm vụ sẽ nhận tích phân nhất định. Em nỗ lực tích lũy thật nhiều tích phân mới thể tìm thấy chị ở một gian khác, đó sử dụng quyền hồi sinh để mang theo ký ức đầu t.h.a.i gian của chị. Chị ơi, thực em chẳng . Em cũng ghét cha của Đinh Hoảng, vì chính sự lơ là của ông mới khiến em kẹt trong ảo cảnh lâu như , nên em mới ngăn cản cho chơi thành nhiệm vụ. vì để tìm thấy chị, tâm ma của em giải tỏa. Lần cuối cùng , em giúp chơi kết thúc trò chơi.”

 

trầm tư một lúc: “Nói chị chính là công thần ?”

 

“Tất nhiên , nếu chị thì những chơi đó sống nổi qua một vòng , em cũng thể rời khỏi ảo cảnh, mà còn bụng giúp đỡ cha con Đinh Hoảng như thế. Chị chắc chắn là đại công thần .”

 

bật vì lời khen của . Đột nhiên, rút một bó hồng đỏ thắm từ gầm bàn, giả vờ ngượng ngùng : “Chị ơi, cho em một danh phận !”

 

cũng hiểu là mưu tính chuyện từ lâu , liền phì : “Được thôi, vị hôn phu của chị. kiếp đào hôn nữa đấy.”

 

“Vĩnh viễn sẽ bao giờ.”

Loading...