Trò Chơi Kinh Dị: Boss Bệnh Kiều Đòi Danh Phận - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-05-02 21:00:09
Lượt xem: 9

Editor: Trang Thảo.

 

Vì sinh hoạt phí đủ, gia sư cho giáo thảo.

 

Trong thời gian dạy kèm, thường xuyên cảm thấy gì đó . Cậu cứ nhân lúc chú ý mà chăm chú, nhưng khi đầu thì lập tức thu hồi ánh mắt. Hơn nữa, luôn cảm giác đang thông qua để hồi tưởng điều gì đó.

 

Đến tháng thứ ba, biểu hiện của ngày càng kỳ lạ. Cậu thường xuyên ngủ gật ngay trong giờ học, miệng lẩm bẩm: “Người chơi... đáng c.h.ế.t...”

 

Hôm đó, vẫn gục xuống bàn ngủ như khi. Hàng lông mi dày như cánh kiến rủ xuống, tạo thành một bóng mờ gương mặt. Cậu thực sự trai, tính cách hoạt bát, chỉ là thích gọi là cô giáo đàn chị, mà cứ nhất quyết gọi hai tiếng “Chị ơi”. Tính vốn mềm mỏng nên cũng chẳng phản đối.

 

Như ma xui quỷ khiến, đưa ngón tay thon dài , khẽ chạm lông mi của . chạm , liền mở mắt. Đôi đồng t.ử đỏ rực, toát vẻ đáng sợ đến cực điểm.

 

Đèn xung quanh bắt đầu nhấp nháy lúc sáng lúc tối. Trong màn đêm, chỉ đôi mắt tỏa ánh hồng nhạt. Thời gian dường như ngưng đọng. Đột nhiên, bàn tay lạnh lẽo của chộp lấy cổ tay . Đôi môi đỏ tươi như nhuộm m.á.u khẽ cong lên, giọng từ tính đầy mê hoặc vang lên: “Bị chị phát hiện nhé. Chào mừng chị gia nhập trò chơi.”

 

Đồng t.ử co rút theo từng động tác áp sát của , đó vì quá hoảng sợ mà ngất .

 

Khi tỉnh , đ.á.n.h thức bởi một giọng điện t.ử lạnh lẽo: [Người chơi tôn quý, chào mừng bạn đến với phó bản trò chơi Học đường ác mộng. Chúc bạn chơi game vui vẻ!]

 

ôm cái đầu đau nhức, tài nào nhớ nổi chuyện gì xảy . Chỉ cảm thấy nặng trĩu, cúi xuống mới phát hiện đang mặc một bộ lễ phục phong cách cung đình Tây phương cổ điển.

 

chống tay xuống đất định dậy thì cổ tay đột ngột nắm c.h.ặ.t: “Chị ơi! Em sợ quá...”

 

Phía truyền đến giọng quen thuộc. Cố T.ử Nghiêu với vẻ mặt đáng thương đang nép lưng .

Trang Thảo

 

Truyện dịch của Góc Ngôn Tình Của Thỏ (Trang Thảo) chỉ đăng tại Monkeyd. Các bạn  tại Monkeyd để ủng hộ nhà dịch nhé. Những trang khác đều là reup. Cảm ơn các bạn nhiều 🫰

 

“T.ử Nghiêu? Tại ... tại em ở đây? Đây là ?”

 

Cậu sợ đến mức viền mắt ửng hồng, đầu ngón tay run rẩy: “Em cũng nữa, chị ơi. Vừa tỉnh dậy em thấy ở đây . Em sợ hãi loanh quanh mãi mới gặp chị.”

 

hỏi: “Chuyện là thế nào?”

 

“Chị ơi, em đây sớm hơn chị. Hình như chúng xuyên một trò chơi tên là Học đường ác mộng. Chắc thành nhiệm vụ mới ngoài , nhưng em tìm mãi mà thấy thẻ nhiệm vụ cả. Chị ơi... em sợ lắm...”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tro-choi-kinh-di-boss-benh-kieu-doi-danh-phan/chuong-1.html.]

“T.ử Nghiêu đừng sợ... Để chị... để chị phân tích tình hình .”

 

Không gian xung quanh tối tăm mờ mịt, lờ mờ thấy kiến trúc nơi gồm những tòa thành nhỏ, tháp cao và sân tập. Nếu đoán lầm, đây là một ngôi trường quý tộc kiểu Tây phương cổ.

 

Suy nghĩ một lát, mở lời: “Không chậm trễ nữa, chúng mau ch.óng tìm thẻ nhiệm vụ!”

 

đầu , ánh mắt thâm trầm vốn đang dán c.h.ặ.t của lập tức đổi, trở nên trong sáng vô ngần: “Vâng, chị!”

 

Lòng bồn chồn lo lắng nên quá chú ý đến sự đổi trong ánh mắt của . Lúc , cũng thấy những dòng bình luận đang bay lượn màn hình livestream:

 

[Kỳ quái thật, giờ mà còn chơi mới ?]

 

[Hơn nữa, trang phục của cô nàng chẳng giống ai cả, lẽ nào là trang mới?]

 

[ , những chơi khác nếu là kỵ sĩ thì cũng là quý nữ, thấy ai mặc đồ hoàng thất cổ phương Tây cả!]

 

[Mấy lầu thôi , ai thấy trai cô gái vấn đề ?]

 

[Công nhận, lúc cô thì ánh mắt đáng sợ vô cùng, nhưng cô đầu là biến thành cún con ngoan ngoãn ngay.]

 

[Lẽ nào là canh gác mới? Muốn dụ dỗ để chúng tàn sát lẫn ?]

 

[Nói gì ? thấy yêu thầm cô nên mới đắm đuối như . Hơn nữa, thấy đồ của hai giống đồ đôi ?]

 

[Im miệng! Đám não tàn vì yêu cấm tham chiến! Có ai thích một như ăn tươi nuốt sống thế ?]

 

Lúc , tiến đại sảnh tầng một của lâu đài. Lòng bàn tay vì căng thẳng mà ngừng đổ mồ hôi. Thực , chút sợ bóng tối. Cố T.ử Nghiêu bên cạnh nắm c.h.ặ.t t.a.y như để trấn an.

 

“Chị đừng sợ, em bảo vệ chị .”

 

với : “Chị cảm ơn nhé.” vẫn chẳng thể quên đôi mắt sắp vì sợ của lúc nãy.

 

Cậu đỏ mặt, lí nhí đáp: “Chị ơi, ạ.”

 

Ngay khi định tìm thẻ nhiệm vụ, cánh cửa lớn của lâu đài bật mở. Một nhóm bước , ai nấy đều thở . Họ dựa cửa, hổn hển : “Trời đất ơi! Dọa c.h.ế.t mà! Còn đến ba giờ sáng mà đụng Đao ?”

Loading...