CHƯƠNG 30: DI NGÔN TRONG CẤM VẬT
Căn mật thất cuối cùng sâu nền gạch của Phượng Nghi Cung mở . Khác với sự hỗn độn của mật thất Thái y viện, nơi trang nghiêm và lạnh lẽo, chỉ một chiếc rương gỗ bách nhỏ niêm phong bằng sáp đỏ của mười năm .
Tạ Trầm đó, bàn tay cầm chìa khóa—thứ mà Hoàng đế giao cho cuộc thanh trừng Quý phi—khẽ run rẩy. Hắn chờ đợi mười năm để tại mẫu , một phụ nữ khỏe mạnh và minh mẫn, suy sụp nhanh ch.óng chỉ một mùa hè ở hành cung.
Tô Vãn (Tống Nghi) đặt tay lên vai , cảm nhận lạnh tỏa từ cơ thể đang căng cứng của Vương gia. Cô lém lỉnh thường ngày giờ đây trầm mặc lạ thường: "Vương gia, sự thật đôi khi đau đớn hơn cả độc d.ư.ợ.c, nhưng nó là liều t.h.u.ố.c duy nhất để ngài thực sự buông bỏ quá khứ. Mở nó ."
Cạch.
Nắp rương mở . Bên trong vàng bạc, chỉ một cuốn nhật ký ố vàng và một chiếc bình sứ nhỏ màu đen—loại bình mà Tống Nghi nhận ngay lập tức: Vật chứa nguyên bản của Hàn Băng Tán đời đầu.
Tống Nghi cầm cuốn nhật ký lên, dùng đôi găng tay lanh quen thuộc lật từng trang. Đôi mắt trinh sát của cô quét qua những dòng chữ thanh mảnh nhưng đầy vẻ hối hả. Cô bắt đầu thành tiếng, giọng đều đều nhưng chứa đựng sự xót xa:
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
"Tháng Sáu, hành cung nóng như đổ lửa. Ta phát hiện Vệ Chính và Liễu thị thường xuyên thì thầm bên hiên vắng. Họ chỉ vị trí Hoàng hậu, họ một thứ kinh khủng hơn: Một đứa trẻ để thế Trầm nhi. Trầm nhi mang trong dòng m.á.u thuần khiết của hoàng tộc, nhưng Lâm Hựu—kẻ tự xưng là tiên nhân phương Nam— rằng đứa trẻ đó là vật chủ hảo nhất để nuôi dưỡng 'Hàn Băng Tâm'."
Tạ Trầm khựng , đôi mắt đỏ ngầu: "Hoán đổi? Ý bà là ?"
Tống Nghi tiếp tục lật trang, thở cô dồn dập hơn: "Hãy đoạn : 'Họ định dùng một đứa trẻ từ hắc đạo diện mạo giống Trầm nhi để tráo đổi, đưa Trầm nhi cho Lâm Hựu thí nghiệm sống. Để bảo vệ con, lén uống lọ t.h.u.ố.c mà chúng định dùng cho con. Hàn Băng Tán... cái lạnh thật đáng sợ, nhưng nó giúp giữ lý trí để che giấu con khỏi tầm mắt của chúng. Mỗi ngày suy kiệt, là một ngày Trầm nhi an .'"
Căn phòng rơi sự im lặng c.h.ế.t ch.óc. Sự thật vỡ òa như một nhát d.a.o đ.â.m xuyên qua mười năm thù hận của Tạ Trầm.
Bà c.h.ế.t vì bệnh. Bà cũng c.h.ế.t vì sự sơ suất của Thái y viện. Bà tự nguyện trở thành vật thí nghiệm, tự nguyện gánh chịu nỗi đau xé da xé thịt của Hàn Băng Tán để Lâm Hựu thấy rằng "độc d.ư.ợ.c quá mạnh, thể dùng cho trẻ nhỏ". Bà dùng mạng sống của để đ.á.n.h lừa kẻ điên đó, khiến tin rằng thí nghiệm thất bại dòng m.á.u Quý phi, từ đó mới từ bỏ ý định bắt Tạ Trầm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trinh-sat-co-dai-doc-vi-tam-xa/30.html.]
"Mẫu ..." Tạ Trầm quỳ sụp xuống đất, thanh kiếm rơi khỏi tay phát tiếng động chát chúa. Hắn ôm lấy cuốn nhật ký lòng, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài gương mặt vốn dĩ chỉ đến m.á.u và lửa. "Mười năm qua... cứ ngỡ bỏ rơi trong cô độc... hóa bà từng rời ."
Tống Nghi xuống cạnh , cô dùng những lời an ủi sáo rỗng. Cô lấy chiếc bình sứ đen lên, quan sát cặn t.h.u.ố.c khô khốc bên : "Vương gia, xem. Ở đáy bình khắc một dòng chữ nhỏ bằng ký hiệu hiện đại mà chỉ mới hiểu: 'Fail-safe' (Cầu chì an ). Mẹ ngài lén trộn một lượng nhỏ bột than hoạt tính bình độc mỗi ngày để kéo dài sự sống, đủ để bà ngài trưởng thành thêm một chút. Bà chỉ là một , bà là một chiến binh thầm lặng."
Cô lém lỉnh quẹt giọt nước mắt khóe mắt , cố dịu bầu khí: "Ngài thấy ? Logic của tình mẫu t.ử còn mạnh hơn cả logic hóa học của Lâm Hựu. Hắn nghĩ kiểm soát cái c.h.ế.t, nhưng ngài dùng chính cái c.h.ế.t để đặt bẫy mười năm qua."
Tạ Trầm ngước lên, ánh mắt còn sự điên loạn của Hàn Băng Tán, mà là một sự kiên định rực cháy: "Tô Vãn, g.i.ế.c Lâm Hựu. Không vì thù hận nữa, mà vì sự hy sinh của mẫu ."
"Tất nhiên ." Tống Nghi dậy, phủi bụi váy, nụ lém lỉnh trở . "Hắn sai lầm khi coi thường cảm xúc con . Giờ thì chúng đầy đủ mảnh ghép. Mẹ ngài bảo vệ ngài mười năm , giờ đến lượt và ngài cùng kết thúc gã 'tiên nhân' rởm đó."
A Thất và Tiểu Đào ở cửa mật thất, cả hai đều sụt sùi nước mắt. A Thất vỗ n.g.ự.c dõng dạc: "Vương gia yên tâm! Thần sẽ dùng cả tính mạng để bảo vệ và tiểu thư! Cái lão Lâm Hựu đó, thần sẽ băm lão mồi cho cá!"
Tiểu Đào cũng gật đầu lia lịa, tay siết c.h.ặ.t tấm thớt hộ : "Con cũng ! Con sẽ đập tấm thớt mặt lão vì Quý phi nương nương khổ sở!"
Tống Nghi bật , khí u ám tan biến: "Được , biệt đội phá án! Sắp xếp sổ sách và bằng chứng . Vương gia, đừng đó mà cảm động nữa, ngài lên dẫn đầu chứ. Sáng mai, chúng sẽ mở cuộc tổng tấn công sào huyệt cuối cùng ở phía Bắc kinh thành."
Tạ Trầm dậy, nắm lấy tay Tống Nghi. Lần , cái nắm tay còn sự run rẩy, mà là sự gắn kết tuyệt đối.
"Tô Vãn, vụ ... chuyện với nàng."
"Hừm, là chuyện cưới xin là tăng lương bánh bao gạch cua?" Tống Nghi nháy mắt tinh quái. "Để xong tính. Giờ thì thôi, sự thật hiện hình, giờ là lúc để công lý thực thi bản án cuối cùng."
Dưới ánh trăng bạc, bóng hai rời khỏi cung điện vắng lặng. Bí mật mười năm giải mã, nỗi đau trở thành sức mạnh. Phía họ là trận chiến cuối cùng với Lâm Hựu, nhưng với sự thật v.ũ k.h.í, Tống Nghi rằng mật thất độc d.ư.ợ.c nào thể ngăn cản họ nữa.