CHƯƠNG 26: PHÉP THỬ CỦA SỰ THẬT
Sau cuộc đụng độ chấn động với Lâm Hựu tại hoàng cung, kinh thành rơi tình trạng thiết quân luật. Kẻ xuyên mang diện mạo ám vệ trốn thoát màn đêm, nhưng Tống Nghi rằng một thể thao túng bộ hệ thống nếu những "con mắt" cài cắm sâu trong các cơ quan tư pháp.
Mục tiêu là Đại Lý Tự — nơi nắm giữ bộ hồ sơ mật và bằng chứng của vụ án Lục gia.
“Tiểu thư, thực sự nghi ngờ nội gián trong Đại Lý Tự ?” Tiểu Đào sắp xếp các tấm thẻ gỗ lên bàn, lo lắng hỏi. “Đây là nơi nghiêm cẩn nhất kinh thành mà.”
Tống Nghi lém lỉnh nhấp một ngụm gừng, ánh mắt sắc sảo sân công đường, nơi mười vị quan chép hồ sơ và lính canh đang xếp hàng. “Trong một hệ thống càng nghiêm cẩn, một hạt cát sai lệch sẽ tạo t.h.ả.m họa lớn nhất. Hồ sơ về độc chất của Vệ Thái y tráo đổi tối qua, kẻ tay chắc chắn là hiểu rõ sơ đồ mật đạo và cách vận hành của nơi .”
A Thất bên cạnh, tay nắm c.h.ặ.t chuôi kiếm: “Thần cho phong tỏa lối . Tiểu thư định dùng nhục hình tra khảo bằng nước?”
“Nhục hình ? Lạc hậu quá.” Tống Nghi dậy, chỉnh vạt áo gọn gàng. “Chúng sẽ dùng một trò chơi nhỏ mang tên: Phản xạ ngôn từ.”
Tại sảnh chính Đại Lý Tự, mười nghi phạm gọi . Tống Nghi ở vị trí chủ tọa, Tạ Trầm khuất bức bình phong gỗ, chỉ để lộ đôi mắt sói thâm trầm quan sát.
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
“Các vị, hôm nay tìm kẻ trộm hồ sơ bằng cách tra khảo.” Tống Nghi thong thả đặt một chiếc đồng hồ cát lên bàn. “Ta sẽ một danh sách các từ ngữ. Nhiệm vụ của các vị là ngay lập tức từ đầu tiên hiện lên trong đầu khi từ của . Nếu ai ngập ngừng quá ba giây, hoặc câu trả lời logic, A Thất đại sẽ giúp các vị ‘giãn gân cốt’ một chút.”
Mười , mồ hôi bắt đầu rịn trán. Họ từng qua kiểu tra hỏi kỳ lạ .
“Bắt đầu.” Tống Nghi gõ nhẹ tay xuống bàn.
“Từ thứ nhất: Trà.”
“Nước.” – “Xanh.” – “Nóng.” – “Đắng.”... Những câu trả lời vang lên nhanh ch.óng.
“Từ thứ hai: Kiếm.”
“Sắc.” – “Vũ khí.” – “Máu.” – “Bảo vệ.”...
Nhịp độ bắt đầu tăng nhanh. Tống Nghi quan sát nhịp thở và sự giãn nở đồng t.ử của từng . Đây là bài kiểm tra liên tưởng tự do để phá vỡ lớp phòng thủ của tiềm thức. Khi con ép trả lời nhanh, họ thời gian để sàng lọc thông tin "an ".
“Từ thứ ba: Phương Nam.”
“Nắng.” – “Biển.” – “Trái cây.”...
Đến lượt một viên quan chép hồ sơ tên là Trần Văn, khựng : “...Xa xôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trinh-sat-co-dai-doc-vi-tam-xa/26.html.]
Tống Nghi nhếch môi. Một sự ngập ngừng 1.5 giây.
“Từ thứ tư: Màu sắc.”
“Đỏ.” – “Trắng.” – “Xanh lục.”...
Trần Văn đáp: “...Tím.”
Ánh mắt Tống Nghi lạnh . Màu tím chính là màu của khói độc trong mật thất Thái y viện.
“Từ cuối cùng: Con rết.”
Chín đó đều đáp: “Sâu bọ.” – “Nhiều chân.” – “Độc.”...
khi đến lượt Trần Văn, buột miệng: “Chủ nhân.”
Không gian lập tức đông cứng . Trần Văn tái mặt, nhận phạm sai lầm c.h.ế.t . Hắn lập tức quỳ sụp xuống, lắp bắp: “Không... ý hạ quan là... là con rết là chủ nhân của các loài sâu bọ... hạ quan nhầm!”
Tống Nghi dậy, lém lỉnh vòng quanh : “Nói nhầm ? Trần đại nhân, trong mười từ , nhịp tim của ngươi tăng vọt khi nhắc đến ‘Màu tím’ và ‘Phương Nam’. Và từ ‘Chủ nhân’... đó là sự tôn sùng ăn sâu tiềm thức mà ngươi kịp che giấu áp lực của thời gian.”
“A Thất, kiểm tra tay áo .” Tạ Trầm từ bình phong bước , giọng lạnh lùng khiến Trần Văn run bần bật.
A Thất lao tới, x.é to.ạc lớp lót tay áo của Trần Văn. Một lá bùa nhỏ hình con rết sáu chân cong và một lọ mực tàng hình giống hệt loại Tống Nghi dùng rơi sàn nhà.
“Ngươi... ngươi dùng yêu thuật để điều khiển tâm trí !” Trần Văn gào lên, định c.ắ.n lưỡi tự t.ử nhưng A Thất bóp nghẹt hàm.
Tống Nghi bằng ánh mắt đầy thương hại: “Đó yêu thuật, đó là khoa học tâm lý. Kẻ chọn phản bội luôn sống trong sự căng thẳng tột độ, chỉ cần một mồi lửa nhỏ từ sự liên tưởng, lớp vỏ bọc của các sẽ tự bùng cháy.”
Cô sang Tạ Trầm, nụ lém lỉnh trở môi: “Vương gia, bài học 5: Kẻ địch mạnh nhất đáng sợ bằng kẻ địch ngay lưng mà . Giờ thì Đại Lý Tự sạch sẽ hơn một chút đấy.”
Tạ Trầm cô, sự nể phục trong mắt càng đậm nét. “Nàng rốt cuộc còn bao nhiêu trò lạ lùng diễn hết hả?”
“Còn nhiều lắm, nhưng để dành cho trận cuối với Lâm Hựu.” Tống Nghi vỗ vai Tiểu Đào. “Đi thôi, phá xong một vụ thanh trừng nội bộ, thấy đói bụng quá. Bữa trưa nay sườn xào chua ngọt nhé, A Thất đại bao thầu!”
A Thất méo mặt: “Lại là thần tiểu thư? Thần mới dọn dẹp nội gián xong mà!”
“Thì chính vì dọn dẹp giỏi nên khao chứ!”
Dưới ánh nắng ban trưa, bóng dáng lém lỉnh của Tống Nghi giữa những dãy hành lang uy nghiêm của Đại Lý Tự, mang theo thở của một thời đại mới. Cô , nội gián nhổ, con đường dẫn đến Lâm Hựu đang dần ngắn . Một cuộc tổng tấn công sào huyệt cuối cùng của kẻ xuyên điên rồ đang bắt đầu đếm ngược.