TRINH SÁT CỔ ĐẠI: ĐỌC VỊ TÂM XÀ - 2
Cập nhật lúc: 2026-05-08 09:33:28
Lượt xem: 29
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 2: MÀN KỊCH VỤNG VỀ VÀ CÁI GIÁ ĐẮT ĐỎ
Lục Đình ôm lấy một bên mặt sưng tấy, đôi mắt hằn lên những tia m.á.u vì nhục nhã. Hắn bao giờ nghĩ một Tô Vãn vốn dĩ chỉ cúi đầu ngượng nghịu mỗi khi gặp , nay dám tay giữa bàn dân thiên hạ.
“Tô Vãn! Ngươi điên ? Chính mắt thấy ngươi ở cùng nam nhân lạ mặt trong phòng kín, ngươi còn dám hành hung ?” Lục Đình gào lên, cố gắng bám víu cái lý lẽ cuối cùng để giữ chút mặt mũi.
Tống Nghi vội đáp. Cô thong dong quanh căn phòng, đôi mắt sắc sảo như quét radar qua từng ngóc ngách. Mỗi bước chân của cô đều khiến đám đông vô thức dạt . Cô dừng mặt Lục Đình, nghiêng đầu hỏi một câu tỉnh bơ:
“Lục công t.ử, ngươi ‘ thấy’. Vậy hỏi ngươi, thấy và đang gì? Thấy đang đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê bất động, thấy đang một gã tay chân của ngươi định giở trò đồi bại?”
“Ngươi… ngươi bậy! Hắn là kẻ nào còn !” Lục Đình chối phăng.
Tống Nghi mỉm , một nụ khiến lạnh sống lưng. Cô tiến đến chỗ gã đàn ông đang trói nghiến sàn, nắm lấy cằm , xếch lên cho đám đông rõ.
“Kẻ tên là Trương Tam, chuyên nghề đòi nợ thuê và bảo kê ở sòng bạc phía Đông kinh thành. Một kẻ như , cả đời chạm vạt áo tiểu thư khuê các, hôm nay hội hoa đăng mà đón đường đ.á.n.h t.h.u.ố.c?”
Cô sang Lục Đình, giọng bắt đầu sắc như d.a.o cạo: “Điều thú vị là, Trương Tam một vết bớt hình con rết ở bắp tay trái. Lục Đình, chẳng tháng chính ngươi sai gã đòi nợ cho hiệu buôn của Lục gia ? Nha môn vẫn còn lưu hồ sơ gã phạt trượng vì hành hung con nợ, mà nộp tiền bảo lãnh là quản gia của Lục phủ.”
Đám đông bắt đầu xì xầm to hơn. Những kẻ xem vốn dĩ thích hóng hớt, giờ đây xoay chiều theo hướng kịch tính hơn. Lục Đình tái mặt, lắp bắp: “Quản gia phủ … việc thiện thì gì sai? Ngươi đừng suy diễn!”
“Suy diễn ?” Tống Nghi nhướng mày, “Vậy chúng về logic một chút. Mọi kỹ , cửa phòng khóa trái từ bên ngoài, nhưng cửa sổ mở hé. Nếu tư thông, mời từ cửa chính chứ? Tại đ.á.n.h mê bản khóa trái cửa để tự nhốt ? Chẳng lẽ sở thích cưỡng bức bắt quả tang?”
Một vị công t.ử xem nhịn , phụ họa: “Tô tiểu thư đúng, logic đúng là… vấn đề.”
Tống Nghi tiếp tục dồn ép, cô tiến sát gần Lục Đình, chỉ đôi giày gấm thêu hoa của : “Lục công t.ử từ hội hoa đăng ở phố phía Nam chạy tới đây vì lo cho . đôi giày của ngươi sạch bong, lấy một hạt bụi cát đặc trưng của phố phía Nam vốn đang thi công sửa đường. Ngược , mũi giày ngươi dính chút phấn thông vàng – loại phấn chỉ ở rừng trúc phía lầu xanh . Điều chứng tỏ, ngươi ở rừng trúc , canh đúng giờ tỳ nữ của hét lên để xông diễn trò.”
Lục Đình bắt đầu run rẩy, đôi chân lùi dần về phía cửa: “Ngươi… ngươi…”
“Chưa hết .” Tống Nghi lém lỉnh , ánh mắt lóe lên sự thực dụng của một kẻ bao giờ chịu thiệt, “Ngươi hủy hôn để trèo cao với phủ Thượng thư, hiểu. ngươi định dùng danh dự của bàn đạp để ngươi đóng vai ‘kẻ hại tội nghiệp’, điều thì .”
Cô cầm tờ giấy chữ “HỦY HÔN” bằng m.á.u lúc nãy lên, lắc lắc mặt :
“Muốn ký giấy hủy hôn êm , trả tự do cho ngươi rể phủ Thượng thư? Được thôi. chúng cần tính toán một chút phí bồi thường.”
Lục Đình khựng , ngơ ngác: “Phí bồi thường? Ngươi tiền?”
“ . Thứ nhất: Phí hao mòn thanh xuân. Ba năm đính ước, vì ngươi mà từ chối bao nhiêu mối , cái tính 500 lượng vàng.”
Đám đông hít một lạnh. 500 lượng vàng? Cô đang trấn lột ?
“Thứ hai: Phí tổn thất tinh thần. Hôm nay ngươi dàn cảnh hãm hại , suýt nữa khiến treo cổ tự vẫn (dù thực sẽ thế), cái tính 1000 lượng vàng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trinh-sat-co-dai-doc-vi-tam-xa/2.html.]
Tống Nghi thản nhiên đếm ngón tay, mặc kệ khuôn mặt Lục Đình đang chuyển từ đỏ sang tím, sang xanh:
“Thứ ba: Phí giám định hiện trường và tư vấn tâm lý. Ta tốn công chỉ những sơ hở ngu ngốc trong kế hoạch của ngươi, coi như là dạy ngươi một bài học về logic, phí lấy rẻ 500 lượng nữa. Tổng cộng là 2000 lượng vàng. Có tiền, ký. Không tiền, ngày mai chúng lên công đường Đại Lý Tự, để Vương gia điên – Tạ Trầm – phân xử.”
Nghe đến cái tên Tạ Trầm, Lục Đình rùng một cái. Ai mà chẳng Tạ Trầm phá án dùng lý lẽ mà dùng thanh kiếm tẩm m.á.u. Nếu vụ lọt đến tay , Lục gia chỉ mất tiền mà còn mất cả mạng.
“Ngươi… ngươi trấn lột trắng trợn! Tô gia các sa sút đến mức ?” Tô Liên bên cạnh nhịn mà gào lên.
Tống Nghi liếc nhị của , ánh mắt lạnh lẽo: “Tô Liên, nên im lặng thì hơn. Nếu điều tra kỹ xem ai là bỏ t.h.u.ố.c chén của , e là cũng bán hết trang sức mà đền đấy.”
Tô Liên lập tức im bặt, mặt cắt còn giọt m.á.u.
Lục Đình nghiến răng trần trật. Hắn đám đông đang chỉ trỏ, Tô Vãn đang hiên ngang như một nữ thần công lý, và nghĩ đến cái bóng đáng sợ của Tạ Trầm. Hắn , hôm nay thua trắng tay. Kế hoạch hảo của phá nát bởi một Tô Vãn khác lạ.
“Được! Ta đưa! ngươi thề là khi nhận tiền sẽ nhắc chuyện hôm nay nửa lời!” Lục Đình rít qua kẽ răng.
“Thề thốt gì cho mệt, chúng lập văn bản.” Tống Nghi lém lỉnh sang đám đông, “Có vị công t.ử nào ở đây sẵn lòng chứng cho cuộc giao dịch công bằng ? Ta sẽ trích 50 lượng vàng phí nước cho đó.”
“ chứng!” “Để !” Đám đông lập tức sôi nổi hẳn lên.
Lục Đình hậm hực rút từ trong một sấp ngân phiếu trị giá 2000 lượng vàng – vốn là tiền định dùng để chạy chọt chức quan mới. Hắn ném sấp giấy xuống bàn như ném một gánh nợ đời.
Tống Nghi cầm lấy, đếm kỹ càng từng tờ một ánh mắt thèm thuồng của nhiều . Sau đó, cô thản nhiên cầm b.út, ký tên lên tờ giấy hủy hôn, dùng con dấu riêng của Tô tiểu thư đóng dấu một cái cạch thật kêu.
“Xong. Từ nay ngươi đường ngươi, đường . Lục công t.ử, nếu hãm hại ai, hãy nhớ thuê một biên kịch giỏi hơn và dọn dẹp hiện trường cho sạch sẽ nhé. Nhìn cái hiện trường rác rưởi , đau mắt lắm.”
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
Cô sang tỳ nữ Tiểu Đào đang c.h.ế.t trân ở góc phòng, hất hàm: “Tiểu Đào, cầm lấy hòm dụng cụ, chúng về. À, nhớ ghé tiệm vịt mua hai con về ăn mừng nhé.”
Tiểu Đào lắp bắp: “Tiểu… tiểu thư… chúng thực sự… ?”
“Không thì ở đây xem ?” Tống Nghi thản nhiên bước khỏi phòng, tà áo lướt qua Lục Đình một cách tuyệt tình.
Ở phía xà nhà, Tạ Trầm thu thanh kiếm đang định tuốt . Hắn bóng lưng thanh mảnh của cô gái bên , môi nhếch lên một nụ kỳ lạ.
“A Thất, ngươi thấy ? Nữ nhân cần bảo vệ. Cô còn đang bận thu phí bảo kê của cả kinh thành kìa.”
A Thất – gã hộ vệ cạnh – gãi đầu ngơ ngác: “Vương gia, tiểu thư đó thu 2000 lượng vàng chỉ bằng vài câu . Thần thấy nàng còn đáng sợ hơn cả khi lên cơn điên nữa.”
Tạ Trầm dậy, bóng đen của bao trùm cả một góc trần nhà: “Càng đáng sợ, càng thú vị. Đi thôi, xem cô dùng 2000 lượng đó gì.”
Tống Nghi bước khỏi lầu xanh, hít một thật sâu khí ban đêm. Cô sấp ngân phiếu trong tay, thầm nhủ: “Thế giới cũng tệ lắm. Chỉ cần não và một chút mặt dày, kiếm tiền dễ hơn cảnh sát nhiều.”
cô cũng , trận chiến thực sự chỉ mới bắt đầu. Lục Đình chỉ là một con tôm nhỏ, kẻ bóng tối kinh thành mới thực sự là những con "tâm xà" mà cô cần vị.