TRINH SÁT CỔ ĐẠI: ĐỌC VỊ TÂM XÀ - 17
Cập nhật lúc: 2026-05-08 09:52:52
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2BBWJ6VNUI
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
CHƯƠNG 17: BẪY TRONG LỒNG BẪY
Kinh thành xôn xao thông tin về một buổi "Thưởng Họa Đại Hội" tổ chức tại biệt viện của Tạ Vương gia. Lời đồn đại lan xa rằng Vương gia tìm một bức họa tuyệt thế tên "Oan Khiên Tận Diệt", vẽ bằng loại mực bí truyền khả năng thanh lọc tâm hồn, khiến kẻ ngay thấy thiện, kẻ ác thấy quỷ.
Thực chất, đây là một cái bẫy l.ồ.ng bẫy do Tống Nghi dàn dựng.
"Tiểu thư, thực sự treo bức tranh ?" Tiểu Đào run rẩy bức họa phủ một lớp vải lụa đen huyền bí giữa đại sảnh. "Nhìn nó thôi con thấy lạnh sống lưng ."
Tống Nghi đang cẩn thận điều chỉnh những chậu cây hương liệu đặt quanh phòng, lém lỉnh nháy mắt: "Đừng sợ, đây là 'liệu pháp sốc tâm lý' dành riêng cho những kẻ tâm xà. A Thất, hệ thống 'đèn sân khấu' của chuẩn xong ?"
A Thất xà nhà, tay cầm những tấm gương đồng mài sáng bóng và những lọ bột khoáng sản phản quang, dõng dạc đáp: "Xong hết tiểu thư! Chỉ cần ánh nến đủ, thần đảm bảo bức tranh sẽ... sống dậy."
Giờ Tuất, biệt viện Vương phủ đèn hoa rực rỡ nhưng gian tĩnh mịch một cách kỳ lạ. Những vị khách mời – phần lớn là các quan viên Bộ Hộ và đặc biệt là Lục Đình cùng phụ , Lục Thượng thư – đều mặt với vẻ mặt đầy nghi ngại xen lẫn tò mò.
Lục Đình quanh, vẻ mặt khinh khỉnh nhưng đôi bàn tay trong tay áo khẽ run. Hắn vẫn còn ám ảnh bởi những lời đe dọa của Tống Nghi hôm . "Hừ, bày trò thần thánh. Để xem Tạ Trầm và con ả đó định gì."
Tạ Trầm bước , phong thái lãnh khốc uy nghiêm. Hắn bên cạnh Tống Nghi – lúc đang vận một bộ y phục màu trắng thanh khiết, gương mặt điềm tĩnh như một vị nữ quan hành pháp.
"Cảm ơn chư vị đến." Giọng Tạ Trầm trầm thấp vang vọng. "Dạo gần đây kinh thành xảy nhiều vụ án mạng liên quan đến tranh. Bản vương tình cờ tìm bức họa , nó thể tìm chân tướng kẻ thủ ác."
Tống Nghi bước lên, tay cầm một nén hương nhỏ đốt: "Bức tranh mang tên 'Sự thật'. Kẻ tội sẽ thấy núi cao mây trắng, kẻ tội ... sẽ thấy điều giấu nhất."
Cô lém lỉnh liếc Lục Đình: "Lục công t.ử, ngươi là mở màn ?"
Lục Đình nghiến răng: "Mở thì mở! Ta cây ngay sợ c.h.ế.t !"
Tống Nghi phất tay. Hai ám vệ lập tức kéo tấm vải đen xuống.
Một sự im lặng bao trùm. Bức tranh ban đầu chỉ là một mảng trắng mờ ảo với những đường nét nhạt nhòa. khi Tống Nghi đặt nén hương chiếc lư tranh, khói hương (thực chất chứa hoạt chất kích thích nhãn cầu nhẹ và mùi hương đặc trưng của kho lương cháy) bắt đầu lan tỏa.
Dưới sự điều khiển của A Thất xà nhà, ánh sáng từ những tấm gương đồng tập trung bức tranh theo một góc độ khoa học.
Bất ngờ, những đường nét tranh bắt đầu "chuyển động". Bằng kỹ thuật vẽ chồng lớp bằng mực lân tinh và bột phản quang, Tống Nghi tạo một hiện tượng quang học kỳ ảo. Dưới làn khói, mảng trắng biến mất, hiện cảnh tượng một kho lương đang chìm trong biển lửa.
Lục Đình trố mắt . Hắn thấy trong lửa hình ảnh những bao tải trấu, thấy con dấu của Lục phủ thiêu cháy, và kinh khủng hơn, những đốm lửa trắng li ti (do bột phốt pho trắng cô rắc sẵn) bắt đầu nhảy múa, tạo thành hình dạng những cánh tay đang vươn từ bức tranh.
"Cái... cái gì thế ?" Một vị quan viên kêu lên.
Tống Nghi bồi thêm một đòn tâm lý gắt gao, cô hạ thấp giọng, dùng kỹ thuật vang âm: "Nhìn kỹ Lục Đình. Ngươi thấy mùi tỏi nồng nặc của lân tinh ? Có thấy những linh hồn c.h.ế.t đói đang đòi gạo ?"
Lục Đình bắt đầu thở dốc. Mùi hương cô chuẩn vốn là chất dẫn gợi nhớ ký ức (trigger), kết hợp với ảo giác thị giác từ bức tranh khiến rơi trạng thái hoảng loạn cực độ. Hắn thấy trong tranh là lửa, mà là gương mặt của những quan viên c.h.ế.t vì tranh của chính , họ đang mỉm một cách quái dị và chỉ tay về phía .
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
"Không ! Là cha bảo ! Chính ông đưa Hàn Băng Tán cho Liễu thị!" Lục Đình gào lên, lùi phía , va một chiếc bàn khiến chén đĩa rơi loảng xoảng.
Lục Thượng thư tái mặt, định ngăn con trai : "Nghịch t.ử! Câm miệng!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trinh-sat-co-dai-doc-vi-tam-xa/17.html.]
Tống Nghi để kịp trở tay. Cô lém lỉnh nhếch môi: "Lục công t.ử gì cơ? Hàn Băng Tán ? Chúng đang xem tranh mà, ngươi nhắc đến t.h.u.ố.c độc?"
Tạ Trầm bước tới, sát khí bùng nổ, thanh kiếm nửa rút khỏi vỏ: "Ngươi thừa nhận điều gì, Lục Đình?"
Lục Đình lúc sụp đổ tâm lý, quỳ sụp xuống, đôi mắt dại vì ảo giác vẫn còn vương vấn: "Bức tranh... nó đang ... nó bảo khai ... Vàng giấu hầm rượu... con rết... con rết ở khắp nơi!"
lúc , từ phía rèm, một bóng đen bất ngờ lao , hướng thẳng về phía Tống Nghi với một con d.a.o tẩm độc. Đó chính là "thương nhân phương Nam" – kẻ vẽ tranh sát nhân thực sự. Hắn nhận kịch bản lộ nên định g.i.ế.c diệt khẩu.
"Tiểu thư cẩn thận!" Tiểu Đào hét lớn.
Keng!
Thanh kiếm của Tạ Trầm nhanh như chớp chặn đường d.a.o. Chỉ bằng một cú đá, khiến tên sát thủ ngã văng bức tranh. A Thất từ xà nhà nhảy xuống, đè nghiến tên xuống sàn.
"Bắt gọn!" A Thất đắc ý hô to.
Tống Nghi bình thản phủi bụi áo, cô Lục Đình đang co giật đất, sang Lục Thượng thư đang run rẩy đó: "Thượng thư đại nhân, buổi triển lãm hôm nay thế nào? Bức tranh 'Sự thật' ... ngài thấy ?"
Lục Thượng thư quanh, nhận bộ quan viên mặt đều là của Tạ Trầm bí mật cài , và những bằng chứng từ lời khai của Lục Đình thư ký ghi chép thiếu một chữ.
"Bẫy l.ồ.ng bẫy..." Lục Thượng thư rã rời ngã xuống ghế. "Ngươi... ngươi Tô Vãn... ngươi là yêu nghiệt!"
"Ta yêu nghiệt." Tống Nghi bước tới, lém lỉnh , ánh mắt lạnh lẽo như băng giá. "Ta là trinh sát. Và nhiệm vụ của trinh sát là đưa những kẻ cặn bã như các đúng vị trí của : Nhà giam."
Tạ Trầm thu kiếm, bức tranh vẫn còn đang tỏa ánh sáng xanh mờ ảo, cô gái đang hiên ngang giữa sảnh.
"Trò chơi kết thúc ." Tạ Trầm lệnh cho binh lính. "Giải bộ !"
Khi sảnh đường dần vắng lặng, Tống Nghi mới thở hắt một , bệt xuống bậc thềm. "Mệt c.h.ế.t . Diễn kịch còn tốn sức hơn cả nghiệm thi."
Tạ Trầm xuống cạnh cô, đưa cho nàng một chén nóng. "Nàng dùng cái gì khiến Lục Đình khai nhanh như ?"
"Chỉ là một chút hóa học và tâm lý học tội phạm thôi." Tống Nghi nhấp một ngụm , lém lỉnh nháy mắt. "Ta nhát gan, đang tật giật . Chỉ cần dùng mùi hương để gợi nhớ nỗi sợ và dùng hình ảnh động để đ.á.n.h lừa đại não, sẽ tự đào hố chôn thôi."
Cô Tạ Trầm, giọng chợt dịu : "Vương gia, nợ của mẫu ngài... chúng thu hồi một nửa đấy."
Tạ Trầm sâu đôi mắt cô, bàn tay khẽ chạm mái tóc nàng, nốt xanh móng tay dường như biến mất . "Cảm ơn nàng, con cáo nhỏ."
Tiểu Đào từ xa chạy , ôm lấy cánh tay Tống Nghi: "Tiểu thư, ngầu quá! Vậy là tối nay chúng ... ăn mừng chứ?"
A Thất cũng chen : " đó! Thần treo gương đồng mỏi cả tay, ăn hai con vịt mới bù !"
Tống Nghi bật , dậy kéo tay cả ba : "Đi! Hôm nay mời! Tiền bồi thường của Lục Đình vẫn còn nhiều lắm!"
Dưới ánh trăng kinh thành, bóng bốn đổ dài, bỏ lưng một vụ án "Tranh họa sát nhân" chấn động, mở con đường sáng tỏ để đưa đại tội đồ cuối cùng ánh sáng.