CHƯƠNG 16: HỌA TRUNG HỮU ĐỘC
Kinh thành mấy ngày nay bao trùm bởi một bầu khí u linh. Ba vị quan viên cấp trung của Bộ Hộ liên tiếp đột t.ử tại thư phòng. Điểm chung kỳ quái duy nhất: Họ đều c.h.ế.t trong tư thế mỉm mãn nguyện, đôi mắt trợn trừng một bức tranh sơn thủy tặng. Người dân đồn rằng đó là "Họa bì chi vương", những bức tranh chứa linh hồn quỷ dữ ám hại kẻ tham lam.
"Thần tiên của tiểu thư dạy cách bắt quỷ trong tranh ?" A Thất rùng khi bước phủ của nạn nhân thứ ba – Viên ngoại lang họ Lý.
Tô Vãn (Tống Nghi) đáp, cô thong thả bước thư phòng, đôi mắt sắc sảo lập tức thu hút bởi bức tranh treo chính giữa tường. Đó là một bức họa "Mẫu đơn phú quý", màu sắc rực rỡ đến mức lạ kỳ, cánh hoa đỏ thắm như nhỏ m.á.u.
"A Thất, mang khẩu trang . Tiểu Đào, đừng gần quá ba thước." Tống Nghi lệnh, giọng trở nên chuyên nghiệp và lạnh lùng.
Cô tổng thể bức tranh mà tiến sát , dùng kính lúp tự chế (mài từ pha lê) soi những đường vân mực. Tiểu Đào xa xa, tay ôm hòm dụng cụ, run rẩy hỏi: "Tiểu thư, ai lâu tranh sẽ quỷ kéo hồn đấy!"
Tống Nghi nhếch môi, nụ lém lỉnh hiện lên lớp vải che miệng: "Quỷ thì thấy, nhưng kẻ dùng hóa học để g.i.ế.c thì thấy rõ ."
Cô lấy một chiếc kim bạc, nhẹ nhàng cạo một lớp mực khô cực mỏng ở phần nhụy hoa mẫu đơn, bỏ lọ sứ nhỏ. Sau đó, cô dùng một ngọn nến nhỏ, hơ nhẹ phía bức tranh nhưng để lửa chạm giấy.
Một mùi hương ngọt lịm, nồng như mùi trái cây chín quá mức bắt đầu lan tỏa.
"Tránh ! Nín thở!" Tống Nghi quát lớn.
lúc , Tạ Trầm bước . Hắn bình tĩnh hơn nhiều đêm "chép phạt", đôi mắt sói thâm trầm quan sát động thái của cô. Thấy cô vẻ căng thẳng, định bước tới nhưng Tống Nghi giơ tay ngăn .
"Vương gia, đừng gần. Bức tranh quỷ, nhưng 'mê hồn trận' của kẻ tâm xà."
Tống Nghi mang lọ mực thu thập bàn, cô đổ đó một chút dung dịch trong suốt lắc đều. Chất lỏng lập tức chuyển sang màu tím sậm.
"Ngài xem." Tống Nghi chỉ lọ sứ, "Trong mực vẽ trộn lẫn chiết xuất của cây Mạn Đà La trắng và một loại nấm ảo giác hiếm gặp từ vùng cực Nam. Kẻ vẽ tranh dùng một kỹ thuật bí truyền: Trộn độc chất mực đậm đặc nhất ở những điểm hội tụ thị giác của bức tranh."
Tạ Trầm nheo mắt: "Ý nàng là, nạn nhân chỉ cần tranh là trúng độc?"
"Chính xác." Tống Nghi gật đầu, phong thái tự tin như một chuyên gia độc chất học, "Khi nạn nhân tập trung nhụy hoa – điểm nhất của bức tranh – đồng t.ử sẽ giãn . Cùng lúc đó, ấm từ nến hoặc nhiệt độ phòng sẽ khiến tinh dầu độc chất trong mực bay nhẹ. Nạn nhân hít , thần kinh sẽ tê liệt, bắt đầu thấy những ảo giác cực kỳ hưng phấn. Họ c.h.ế.t vì tim đập quá nhanh trong trạng thái cực lạc. Đó là lý do tại họ đều mỉm khi c.h.ế.t."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trinh-sat-co-dai-doc-vi-tam-xa/16.html.]
A Thất mà da gà nổi đầy : "G.i.ế.c bằng cách cho ... sướng đến c.h.ế.t ? Kẻ thật tàn nhẫn!"
"Không chỉ tàn nhẫn mà còn thông minh." Tống Nghi lém lỉnh Tạ Trầm, "Vương gia, ngài ai là tặng bức tranh cho Lý viên ngoại ?"
Tạ Trầm lạnh lùng đáp: "Hồ sơ ghi là một thương nhân phương Nam tặng để cảm ơn việc thông quan hàng hóa. thương nhân đó biến mất khỏi kinh thành từ hai ngày ."
"Hắn biến mất , chỉ đang bận vẽ bức tranh tiếp theo thôi." Tống Nghi cầm lấy một mẩu giấy trắng, áp nhẹ bề mặt bức họa đưa cho Tạ Trầm, "Ngài kỹ dấu triện ẩn ."
Dưới ánh sáng nghiêng của ngọn nến, mặt giấy trắng hiện lên một hình vẽ mờ nhạt: Một con rết nhỏ xíu giấu khéo léo trong vân lá mẫu đơn.
"Con rết..." Tạ Trầm rít qua kẽ răng, sát khí chực chờ bùng phát, "Lục phủ!"
" . Lục Đình vẻ học cách phá án của , nên quyết định dùng một phương thức ' dấu vết' để trừ khử những kẻ quá nhiều về vụ tham ô kho lương." Tống Nghi cuộn bức tranh một cách cẩn thận, "Hắn nghĩ rằng dùng ảo giác thì pháp y cổ đại sẽ bao giờ tìm nguyên nhân. Tiếc là rằng, mặt Tống Nghi , phân t.ử hóa học đều khai báo sự thật."
Tiểu Đào ngưỡng mộ tiểu thư: "Tiểu thư, giỏi quá! Vậy giờ chúng bắt Lục Đình ạ?"
"Bắt bây giờ thì quá dễ cho ." Tống Nghi lém lỉnh nháy mắt với Tạ Trầm, "Vương gia, ngài xem một màn 'gậy ông đập lưng ông' ? Chúng sẽ tổ chức một buổi triển lãm tranh. Ta sẽ tặng cho Lục Đình một bức họa 'tuyệt phẩm' mà bao giờ quên ."
Tạ Trầm vẻ mặt đầy ý đồ của cô, môi khẽ nhếch lên: "Nàng định vẽ gì?"
✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.
"Ta vẽ tranh, vẽ... sự thật." Tống Nghi sang A Thất, "A Thất đại , giúp chuẩn một ít bột phản quang và nhựa cây sơn nhé. Chúng sắp một buổi tối 'kinh dị' tại phủ Thượng thư ."
Đêm đó, Tống Nghi thức trắng đêm trong phòng thí nghiệm nhỏ của . Cô vẽ mẫu đơn, cô vẽ hiện trường vụ cháy kho lương, nhưng bằng một loại mực đặc biệt mà chỉ thể thấy rõ ánh nến lập lòe và sẽ tỏa mùi hương kích thích ký ức sợ hãi vì ảo giác cực lạc.
"Quản lý cảm xúc bài 2: Đối mặt với nỗi sợ." Tống Nghi lẩm bẩm, nụ lém lỉnh hiện môi ánh đèn dầu.
Bên ngoài, Tạ Trầm lặng lẽ gốc cây ngô đồng, bóng cô in cửa sổ. Hắn , con cáo nhỏ chỉ đang phá án, nàng đang dọn sạch những rác rưởi của kinh thành bằng một phương thức mà thanh kiếm nào .
"Vương gia, tiểu thư ?" A Thất từ hiện , tay cầm túi bánh bao, "Người nhớ bài học '3 giây dừng ' của tiểu thư ? Đứng thế là phạm quy đấy!"
Tạ Trầm đen mặt, thúc cho gã một gậy m.ô.n.g: "Câm miệng và chuẩn xe ngựa cho . Ngày mai, chúng xem Lục Đình xem tranh."
Tiếng của A Thất và sự im lặng đầy dung túng của Tạ Trầm hòa màn đêm kinh thành, nơi một vụ án "Tranh họa sát nhân" sắp sửa một cái kết mà kẻ thủ ác bao giờ ngờ tới.