Triều Dâng Muộn Màng - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-02-24 05:24:42
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Vài phút trôi qua, Phó Thẩm Chu vẫn rời .

 

căng thẳng đến mức nhíu mày.

 

Lâu đến mức tưởng rằng phát hiện đang giả vờ ngủ, thì đột nhiên vươn tay, nhẹ nhàng vuốt ve giữa hai hàng lông mày của .

 

"Không ."

 

Giọng nhỏ, giống như ảo giác, y hệt tiếng nức nở mà thấy trong đám cháy.

 

Trái tim như thể một vật mềm mại va nhẹ .

 

mở mắt , vặn thu hết tầm mắt nỗi sợ hãi còn sót và vẻ mệt mỏi hằn sâu nơi đáy mắt .

 

"Phó..." gọi tên , nhưng cổ họng đau rát như nuốt cả ngàn cây đinh.

 

Chỉ một giây , cảm xúc của đều thu , trở về vẻ ngoài bình thản gợn sóng.

 

Anh vươn tay qua , nhấn chuông gọi y tá.

 

Phó Thẩm Chu thẳng dậy, vành tai bỗng nhiên ửng đỏ của , nhếch môi một cái.

 

"Đừng là cô... tưởng định ôm cô đấy chứ?"

 

Hơi thở vội tức phả lên mặt nạ dưỡng khí.

 

vẻ mặt chút đắc ý của , dứt khoát nhắm mắt .

 

Nể tình cứu một mạng, thèm so đo với .

 

15.

 

Rất nhanh đó, bác sĩ và y tá đẩy cửa bước . Sau khi kiểm tra tình trạng của , bác sĩ hiệu thể tháo mặt nạ dưỡng khí của .

 

"Vấn đề của cô Khúc lớn, theo dõi thêm một ngày, ngày mai là thể xuất viện. cô Khúc hít nhiều khói trong đám cháy, niêm mạc họng tổn thương và sung huyết, mấy ngày cố gắng ít ."

 

gật đầu.

 

Bác sĩ tiếp tục hỏi: "Để phòng ngừa bất trắc, vẫn cần cô điền tờ thông tin ."

 

nhận lấy, thông tin cơ bản đều điền gần hết. Nét b.út như rồng bay phượng múa, mạnh mẽ mà đẽ, là chữ của Phó Thẩm Chu.

 

Phần còn là mục tiền sử dùng t.h.u.ố.c gần đây, cùng với tiền sử bệnh án vẫn còn để trống.

 

cầm b.út do dự vài giây, điền mục tiền sử bệnh án: [Mất thính lực tâm lý].

 

trả tờ đơn cho bác sĩ, để ý thấy vẻ mặt của Phó Thẩm Chu đột nhiên lạnh .

 

Đợi bác sĩ , Phó Thẩm Chu thấp giọng : "Cô cũng giỏi thật đấy, Khúc Lan."

 

"?"

 

Đáy mắt Phó Thẩm Chu tràn ngập vẻ giễu cợt: "Cả đoàn phim đều cô đắc tội hết . Cô nhốt trong kho ăn cơm, một ai phát hiện ."

 

phản bác. Nếu Tiểu Vân xin nghỉ, thì ắt hẳn sẽ phát hiện mà?

 

Hơn nữa... chẳng phát hiện ?

 

im lặng Phó Thẩm Chu, lên tiếng.

 

Anh tiếp tục : "Ngụy Thiến Thiến bảo cô sửa kịch bản, cô cứ thế thẳng thừng bật , đương nhiên là cô ghi hận cô ."

 

"Việc đó thì thôi , đạo diễn Thẩm cũng cô đẩy về phe Ngụy Thiến Thiến. Trước đây, quan hệ giữa cô và Hà Cứu cũng tệ, mà bây giờ dám giúp cô."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trieu-dang-muon-mang-bgvy/chuong-8.html.]

 

"Cô cứ thế trơ mắt tiểu thuyết của sửa loạn lên, im thin thít tự ấm ức ?"

 

Mỗi lời Phó Thẩm Chu thốt đều khiến lửa giận trong lòng bùng lên dữ dội.

 

Phải, là nghiệp mấy năm từng nghiêm túc bước môi trường công sở, việc lỗ mãng, còn lòng tự trọng cao, nên tự đẩy tình thế khó xử.

 

khác thế nào cũng mặc kệ, Phó Thẩm Chu dựa cái gì mà lên mặt dạy dỗ .

 

đè nén sự bực bội vì thất bại, dùng giọng khàn đặc câu đầu tiên khi tỉnh : "Liên quan gì đến ."

 

" đối nhân xử thế , việc thế nào, cần dạy ."

 

Cho dù đ.â.m đầu đến mức sứt đầu mẻ trán, thì cả thế giới , duy nhất thấy bộ dạng t.h.ả.m hại của chính là Phó Thẩm Chu.

 

ngẩng đầu , nhưng Phó Thẩm Chu mặt ánh .

 

Giọng cứng ngắc, nhưng khẽ va tâm trí : "Không dạy cô. Cứ như cũng , cần đổi bản ."

 

" học cách tận dụng những nguồn lực sẵn xung quanh, ví dụ như...."

 

16.

 

Phó Thẩm Chu ý gì?

 

ngây , thẳng , nhất thời nên lời.

 

Phó Thẩm Chu khẽ nhướng mày, ý định giải đáp thắc mắc cho .

 

lúc đó, ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.

 

"Mời ."

 

Chị Vu Tuyết dẫn theo Chu Mộ Xuyên bước .

 

Thấy , Phó Thẩm Chu lập tức cau mày.

 

Chị Vu Tuyết lo lắng hỏi: "Lan Lan, em chứ? Đừng dậy, em cứ yên ."

 

Chu Mộ Xuyên đặt bó hoa và giỏ trái cây xuống, quan tâm bước đến gần : "Khúc Lan, em cảm thấy thế nào ?"

 

"Cảm ơn." khàn giọng đáp, "Mọi cứ tự nhiên."

 

Phó Thẩm Chu cất cao giọng gọi: "La Gia, đây."

 

Anh trợ lý mặc vest đen lập tức bước : "Phó tổng, chuyện gì ạ?"

 

Phó Thẩm Chu thản nhiên xách bó hoa mà Chu Mộ Xuyên mang đến lên: "Vứt ."

 

"Vâng."

 

La Gia nhận lấy bó hoa, định ngoài thì Chu Mộ Xuyên cau mày chặn : "Anh Phó ý gì?”

 

Phó Thẩm Chu nhếch mép, lạnh một tiếng: "Bác sĩ niêm mạc mũi họng của cô đang tổn thương, còn mang bó hoa loa kèn nhiều phấn thế đến, sợ cô khỏi bệnh nhanh quá ?"

 

Chu Mộ Xuyên sững sờ một chút, sắc mặt lắm.

 

vội vàng giảng hòa, nhỏ: "Cảm ơn , đàn . Hoa cứ để bên ngoài , lúc nào về em mang về ."

 

"Không , là suy nghĩ chu đáo." Chu Mộ Xuyên mỉm , "Lần mang hoa hồng đến cho em."

 

 

 

====================

 

Loading...