Fan girl nhỏ của Lan Ngạn: [Bởi vì em nghĩ "Ngọn Hải Đăng Câm Lặng", nên cái kết như , lẽ là vì nó là BE nên cứ tiếc nuối mãi.]
Fan girl nhỏ của Lan Ngạn: [Đương nhiên chị Khúc gì em cũng sẽ ! Viết gì em cũng thích hết! Bắn tim!]
Kết cục của "Ngọn Hải Đăng Câm Lặng" là nam chính, một cảnh sát đặc nhiệm, mất tích trong một nhiệm vụ biển. Vài năm , nữ chính vẫn đến bờ biển , nhưng mãi mãi nhận hồi âm.
Trước đây, từng nghĩ đến việc thêm một ngoại truyện HE cho câu chuyện , nhưng nào cũng thể hạ b.út.
Một mặt, ké fame tác phẩm của . Mặt khác, chẳng còn tâm trí để đặt niềm tin một cái kết hậu.
giờ đây, đột nhiên động lực. Câu chuyện đó dừng bên bờ biển quá lâu , lẽ nên thử mở cho họ một chương mới.
mở laptop , ngón tay gõ nhẹ tựa đề mới: —— ["Triều Dâng Muộn Màng"].
Bước khỏi bờ biển, lẽ mới tìm thấy con đường quá khứ.
Câu chuyện ấp ủ trong lòng từ lâu, nên một khi xác định tựa đề, tình tiết đó cũng thuận lý thành chương tuôn đầu ngọn b.út.
dùng câu chuyện để đăng ký tham gia Tinh Mộng Bôi (Cúp Giấc Mơ Sao).
Hầu hết những phản hồi đầu tiên đều mấy tích cực.
Có mắng hết vốn sáng tác, ngay cả “bạch nguyệt quang” duy nhất cũng tha.
Có châm chọc lợi ích mờ mắt, chỉ bán rẻ bản quyền mà còn tiếp một cách vụng về, vắt kiệt tiền của fan thêm nữa.
Cũng lo lắng, câu chuyện là để PR cho phim, chắc chắn sẽ "cẩu huyết" và nhàm chán.
mặc kệ tất cả, chỉ vùi đầu .
Trong quá trình , chợt tìm niềm vui đ.á.n.h mất từ lâu.
Có lẽ, lúc ban đầu "Ngọn Hải Đăng Câm Lặng", tâm trạng thật sự , dẫn đến con chữ cũng ẩm ướt đẫm nước.
Vì , mỗi đặt b.út những tiểu thuyết , đều đắn đo, kìm nén cảm xúc. sợ rằng cảm xúc quá mãnh liệt sẽ khiến khó chịu.
tại sợ hãi cảm xúc của chứ?
Cảm xúc chính là v.ũ k.h.í nhất của nhà văn. sẽ nắm c.h.ặ.t v.ũ k.h.í của , leo lên đỉnh cao của Tinh Mộng Bôi.
Dù ngã xuống tan xương nát thịt, cũng sợ hãi nữa.
30.
Đây đầu đến Ấn Thành, nhịp sống ở đây vẫn luôn chậm rãi.
Đoàn phim đến giai đoạn cuối, kịch bản cơ bản chốt xong. cũng dần chuyển trọng tâm của sang việc khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trieu-dang-muon-mang-bgvy/chuong-16.html.]
Sau ngày hôm đó ở trang trại, Chu Mộ Xuyên dường như hiểu điều gì, từ đó còn chủ động tìm nữa.
chân thành cảm ơn sự giúp đỡ của , bên Wechat, dòng chữ "Đang nhập..." khung chat của xuất hiện biến mất nhiều , cuối cùng gửi một biểu tượng mặt .
Còn Phó Thẩm Chu…
Anh dường như mặc định rằng chúng tái hợp. Mỗi ngày đều điểm danh chào buổi sáng, chúc ngủ ngon, bay , hạ cánh ở cũng đều báo cáo.
Phó Thẩm Chu: [Ảnh.jpg]
Phó Thẩm Chu: [Bãi biển ở Florida thích hợp để nghỉ dưỡng. Nắng vàng biển xanh dễ chịu. Anh nhớ em từng ngắm biển, đợi đoàn phim kết thúc, đưa em đến đây chơi nhé?]
Phó Thẩm Chu: [À đúng , quên mất. Ấn Thành cũng là thành phố biển mà, biển ở đó thế nào?]
bất đắc dĩ thở dài, nhưng kìm niềm vui dâng lên từ đáy lòng.
nghiêm túc chụp cảnh bận rộn hỗn loạn của đoàn phim ở bờ biển, đó trả lời .
Sách · [Ảnh in~]
: [Hôm nay Ấn Thành trời âm u, đạo diễn Hà đổi góc mà ánh sáng vẫn , tức đến mức mắng nhân viên hiện trường một trận, Diệu Diệu cũng dám lên tiếng.]
: [Tiểu Vân cũng , tổ ánh sáng hôm nay 'toang' .]
Tin nhắn gửi đầy hai giây, điện thoại của Phó Thẩm Chu gọi tới.
Giọng chút bất mãn: "Khúc Lan, em cứ chuyện của khác thế?”
"Vậy gì? " ngập ngừng một chút, "Cuộc sống ở đây khá nhàm chán.”
"Sáng nào cũng dậy ăn ké đoàn phim một bữa sáng, đó về phòng bản thảo. Trưa ăn ké một bữa, ngủ dậy bản thảo. Trước bữa tối thì ngoài dạo... vô vị ?"
Phó Thẩm Chu dứt khoát chuyển sang gọi video. Trong màn hình, đang bàn việc trong khách sạn. Phía là cửa sổ sát đất cực lớn, ánh nắng ấm áp trải dài sàn.
Có lẽ hôm nay lịch việc, mặc đồ ngủ, râu lún phún xanh mờ cằm khiến liên tưởng đến một vài cảm giác va chạm vi diệu.
Anh nghiêm túc : "Không. Anh thấy tất cả chuyện liên quan đến em đều vô cùng thú vị."
Khóe mắt Phó Thẩm Chu cong lên, giống như một con mèo đang lười biếng phơi nắng. Khoảnh khắc khiến trái tim mềm nhũn.
giả vờ cau mày: "Vậy đây? Với khả năng phán đoán sai lệch của Phó tổng, liệu ảnh hưởng đến các vụ thu mua thương mại ?"
Anh khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua màn hình điện thoại: "Có thể đấy. điều đó quan trọng. Vậy nên, Khúc Lan, khi nghiệp đại học, em từng biển. Bây giờ, sẽ thực hiện lời hẹn ước đó.”
"Ấn Thành, Florida, Hawaii, Maldives đều , bất cứ nơi nào cũng , chỉ cần cùng là , ?"
Khoảng thời gian năm tư sắp nghiệp, chúng cãi kịch liệt. Bây giờ nghĩ , là những chuyện vặt vãnh.
====================