"Sinh , sinh ..."
"Oe... Oe... Oe..."
Ngày Tống Minh đời cũng là ngày Duyệt Hinh thấu tình yêu của Tống Dục thường .
Cô khó sinh, tới ngày dự sinh mà dấu sinh. Ở bệnh viện ba ngày để theo dõi, thì ba ngày đó Tống Dục ngừng hết công việc để ở bên cô. Hắn chăm sóc cô từng ly từng tí, từ gội đầu, ăn uống, tắm rửa một tay lo liệu. Tống đại ca bình thường chỉ tay năm ngón nay phơi quần áo, tả lót cho cô. Duyệt Hinh bảo cần đích , cô tự hoặc mướn chăm sóc hộ. Tống Dục tình nguyện, trông chạy đôn chạy đáo thương buồn .
Cô sinh một bé trai, sinh sức khoẻ gần như kiệt quệ. Tống Dục tiếp tục đảm nhiệm vai trò chăm con, thuê một v.ú em để phụ việc chăm em bé, còn cô thì lo từ A- Z. Một tháng ở cử xong, râu cằm của lún phún thời gian cạo tỉa trông già buồn .
"Gần đây soi gương ?" - Cô hỏi đùa.
Hắn đang giúp cô gội đầu, vô cùng chú tâm việc đang .
"Không thời gian, vợ con , cuộc đời bao giờ bận rộn như ." - Hắn đáp.
"Có hối hận ?"
"Hối hận chuyện gì?"
Duyệt Hinh mở mắt , cô : "Hối hận vì chọn em."
"Anh chỉ hối hận vì để em sinh con quá sớm. Sinh một đứa trẻ thật sự quá vất vả cho em. Ngày đó nghĩ đây là cách duy nhất để giữ chân em nhưng nghĩ sẽ khổ em. Vợ, xin ."
"Sinh con là thiên chức của phụ nữ, ai cũng sẽ sinh con thôi. Với em... Em cảm thấy khổ chút nào, khổ là mà."
"Anh khổ, đàn ông sức dài vai rộng tí việc vặt thì kể cái gì."
Hắn tiếp tục gội đầu, bây giờ Tống Dục chuyên nghiệp lắm, gội cho cô thoải mái.
Duyệt Hinh nhắm mắt hưởng thụ, cô ngọt ngào : "Cảm ơn ông xã."
Động tác gội đầu ngừng , tắt hẳn vòi nước, hỏi : "Em cái gì?"
"Em cảm ơn ông xã."
Tống Dục im lặng lâu đó phì , chính là nụ tràn ngập hạnh phúc gương mặt: "Không gì vợ, ông xã tình nguyện cho em."
Bao lâu để thấu một con ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/treu-nham-soi-xam-luu-manh/chuong-end.html.]
Có đôi khi trong cuộc sống đ.á.n.h cược vì chẳng thứ gì đời là chắc chắn cả. Có thể trong tương lai Tống Dục sẽ đổi nhưng cũng cả miễn hiện tại Duyệt Hinh cảm nhận hạnh phúc, cảm giác yêu và sự chân thành của bên cạnh chỉ bấy nhiêu thôi là quá đủ với cô .
Ngoại truyện: Ngày ông nội Tống Dục rời khỏi thế giới trong nhà mang một màu buồn u ám, chiếc ghế may gỗ phát tiếng kêu cọt kẽo một bà lão đang tựa ngủ.
"Bà nội, dậy ăn chút cháo ạ." - Tống Hiền đến hỏi thăm bà nội Duyệt Hinh.
Vì từ lúc ông nội nhắm mắt xuôi tay bà nội đây rằng với ai, cô là bà nội buồn và thương ông nội nhiều lắm nhưng nếu cứ như thế bà sẽ khoẻ mất.
"Cháu để đó, lát bà ăn. Bà... Không ."
"Để cháu đút cho bà."
"Bà , cháu cứ để đó."
Tống Hiền thể khác lời bà, đành đặt chén cháo xuống bàn lặng lẽ rời .
Sinh t.ử mà, ai cũng trải qua, chỉ là Duyệt Hinh chịu nổi khi di chúc để . Tống Dục sang tên bộ tài sản cho con cô từ đợt cô vượt cạn thành công đứa thứ nhất, mà cả đời từng . Hắn từng yêu cô nhiều bao nhiêu, nhưng hành động cho cô đều là tình yêu. Vậy mà lúc cô nghi ngờ , sợ sẽ lòng đổi , từng ý sẽ lòng đổi mà.
"Tống Dục bỏ em thế mà coi , cùng cũng lòng đổi ?"
"..."
"Em dậy nổi, ai đỡ em."
"..."
"Tống Dục là kẻ giữ lời, sẽ bỏ em một mà?"
"..."
Không lời hồi đáp, mãi mãi sẽ ai hồi đáp những lời trách móc đó của Duyệt Hinh nữa. Tống Dục , chấp nhận mất trắng bộ tài sản để rời xa cô.
Chiếc ghế may gỗ ngừng đung đưa, tiếng cọt kẽo cũng còn nữa. Đến giờ cơm chiều, Tống Hiền mang một phần cháo đến định dỗ dành bà nội ăn chút ít. Đến gần, Tống Hiền tá hoả khi thấy tay bà nội mất ấm và đó là sự lạnh giá.
"Mau gọi cấp cứu, bà nội xảy chuyện ." - Cô la lớn.
Trong nhà nháo nhào cả lên, cùng tất cả muộn, kịp cứu vãn. Bà nội lên cơn đau tim kịp thời phát hiện nên rời , lúc Tống Hiền còn thấy rõ vệt nước mắt khô mặt bà. Có lẽ bà nội chấp nhận việc rời xa ông nội nên theo ông ...
Tống gia bao trùm trong khí tang thương, nhưng ở đây ai cũng hiểu, ông bà nội nắm tay cùng . Tình yêu của hai thật lớn, đến mức thể sống thiếu .
Đời của Tống gia con cháu đầy đàn, vinh quang phồn thịnh. Tình yêu của ông bà nội trở thành tình yêu trong mắt của , thi thoảng cha sẽ kể cho bọn trẻ , bọn chúng cũng mong một tình yêu như của ông bà...