7/Cả cha của Tống Dục cũng Lý Châu gọi đến, náo loạn một phen, tình tiết ngoài sức tưởng tượng của Duyệt Hinh.
Tống Dục nắm c.h.ặ.t t.a.y cho cô rời nữa bước, sự chất vấn của cha , Tống Dục tỉnh bơ : "Con đăng ký với Duyệt Hinh , giấy trắng mực đen mọc đỏ."
"... Không đăng ký. Anh loạn ? ký tên giấy đăng ký bao giờ ?" - Cô lớ ngớ giải thích.
"Em uỷ quyền chữ ký cho Kiều Lăng còn gì?"
Duyệt Hinh sửng sốt, thì Kiều Lăng và cùng một giuộc, gài cô.
Cô vùng tay , loạn cả lên: "Anh điên hả? thích ."
" em mắc cỡ, hiểu tình cảm của em là ."
"Anh điên... Oẹ..."
Cơn buồn nôn ập tới, Duyệt Hinh che miệng giằng tay chạy vội toilet. Bốn bên ngoài ai một lời nào, chỉ Tống Dục là , ý môi càng lúc càng nồng đậm. Lâu nay bỏ công đ.â.m rách bao, cuối cùng cũng lợi ích.
Duyệt Hinh nôn khan xong bước , cơ hồ vững cũng may là Tống Dục đỡ cô.
"Em cẩn thận chút, chứ?"
"Không , mệt. nghĩ nên khỏi đây cho các bàn chuyện nhà."
"Con dâu!" - Tống phu nhân gọi, mà điếng hồn.
Duyệt Hinh sượng sùng khuôn mặt, đột nhiên Lý Châu lên, cô : "Được, đồng ý lấy căn nhà đó phí rời ."
"Cô điều đấy, luật sư sẽ việc với cô, tiễn khách!"
Lý Châu xách túi lướt qua, ngừng một lúc mặt Duyệt Hinh, cô : "Chúc mày sớm nhận quả báo. Tao sẽ ch.óng mắt lên chờ ngày mày vứt bỏ như tao!"
"Sẽ ngày đó ." - Tống Dục .
Lý Châu giậm chân rời khỏi nhà, chuyện cứ sai sai ở đấy.
"Con dâu nào nào qua đây , phụ nữ t.h.a.i nên quá lâu con."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/treu-nham-soi-xam-luu-manh/chuong-6.html.]
Tống phu nhân nắm tay nắm chân cô tựa như thiết từ đời kiếp nào.
Mà khoan ! Ai t.h.a.i cơ?
"... con dâu của mấy ." - Cô phản bác.
"Mẹ con trai nó càng, nhưng mà con nghĩ tới đứa nhỏ trong bụng chứ. Nó cần cha và con cũng cần chồng mà đúng ?"
"Đứa nhỏ... Nào?"
Duyệt Hinh bắt đầu hoang mang độ, gương mặt cô phút chốc chuyển sang trắng bệt. Rồi tá hoả sờ bên bụng .
"Tống Dục, gài ? Chúng ... Chúng luôn dùng biện pháp an mà?"
"Rõ ràng em gọi là ông xã. Sinh con cho ông xã thì gì sai?"
, cô chọc nhầm !
Duyệt Hinh rõ Tống Dục là đang trả thù cô, con quả thật là nham hiểm, im lặng tiếng nhưng đòn chắc chắn chí mạng.
Cô xuống nước: "Tống Dục xin , đáng lý nên phá hoại hạnh phúc của và Lý Châu. Là mắt như mù, tha cho ?"
"Tha?" - Hắn tỏ vẻ khó hiểu cô.
" , chỉ cần tha cho . Duyệt Hinh hứa sẽ cút khỏi mắt , cả đời sẽ để gặp nào nữa."
" sẽ xem như thấy gì. Những lời nhất em đừng bao giờ nhắc nào nữa." - Tống Dục .
"Phu nhân, đây xuất từ gia đình nghèo khó, cha mất sớm. đ.á.n.h DJ trong quán bar, chính là việc xứng với hào môn các . xứng với con trai hai , nghĩ ." - Cô chuyển qua thuyết phục quý phu nhân vì lẽ như lời với Tống Dục đều vô dụng.
Quý phu nhân : "Không , xuất như thế nào quan trọng. Duyệt Hinh ... Tình cảm thể từ từ vun vén, năm dài tháng rộng sẽ thấu hiểu và yêu thôi con. Còn việc của con cha sẽ chê bai ý kiến gì , con yên tâm."
"Báo chí sẽ thêu dệt nhà họ Tống các đó. Phu nhân thử nghĩ xem, ngày mai báo đài sẽ đưa tin con dâu của Tống gia việc trong quán bar, quá ư là mất thể diện ?"
"Chúng tiền, nếu đám phóng viên đó dám đặt điều về con chúng kiện c.h.ế.t bọn chúng."
Duyệt Hinh: "..." - Cuối cùng cô cũng hiểu bản tính cố chấp của Tống Dục là di truyền từ ai ...