Trao Em Cả Một Đời - Chương 7: Hiểu lầm (2)
Cập nhật lúc: 2026-03-31 15:19:00
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quả thật câu lý, dù phận cô chủ nhà Phó của Ngộ Từ cũng là do cụ bà công nhận, giờ mà phản bác thì chẳng khác nào đang tự vả mặt .
Ngộ Từ chớp mắt, lén lút liếc Phó Tắc Dịch. Sau đó rút một kết luận, rằng đời chắc chỉ mỗi là khả năng chặn sự “quái gở” của cụ bà thôi.
Cụ bà tức tối liếc xéo Phó Tắc Dịch, đóng hộp thức ăn cho cá bằng gỗ nan trong tay , thong thả lên: “Bực c.h.ế.t , chỉ cháu mới bà bực .”
Nói xong, bà giận đùng đùng bỏ về phòng.
Dì Tần híp cả mắt rót xong, với Ngộ Từ và Phó Tắc Dịch một câu: “Hai cháu chơi nhé.” Xong cũng theo cụ bà.
Thoáng cái vơi hai , bầu khí cũng yên lặng hơn.
Mưa vẫn rơi ngoài hiên, t.h.ả.m thực vật trải dài vô tận hóa thành làn sương xanh mơn mởn thấp thoáng giữa tấm rèm nước mờ ảo.
Giữa hai ngăn cách bởi chiếc ghế vòng cụ bà lúc nãy, dẫu gần gần mà xa cũng chẳng xa nhưng Ngộ Từ vẫn khỏi thấy lúng túng và gượng gạo.
Bỗng chốc, bên cạnh rũ mắt chằm chằm cô vài giây nhỏ tiếng hỏi: “Có tâm sự ?”
Ngộ Từ khựng , ngước lên .
Đôi mắt đen láy trong vắt, sáng bừng như viên pha lê ánh đèn gỗ cổ điển.
Nhất thời khiến cô đắm chìm, quên mất trả lời
Thấy cô đáp, tiếp: “Hôm nay cháu cứ ngẩn mãi.”
Tông giọng chuyện của luôn đều, trầm bổng.
Ngộ Từ ngơ một chốc mới nhận hình như hôm nay cô ngẩn ngơ nhiều , còn bắt quả tang nữa.
Cô lúng túng , bịa đại một lý do: “Tại hôm nay dậy sớm quá ạ.”
Phó Tắc Dịch xong cũng gật đầu, bưng tách nên uống, lúc buông xuống mới như sực nhớ : “Lúc chú về, gia đình nhà họ Ngộ bên gác vọng dột mưa, đêm nay cháu ngủ Dụ Viên .”
Gác vọng là phòng của cô ở nhà họ Ngộ, cô cũng ở lúc tết về cúng ông bà, ở gần nhất là khi lên mười bốn.
Thế nên cô cũng gật đầu đồng ý: “Vâng.”
Vừa xong, túi xách đặt chiếc bàn bên cạnh chợt vang lên tiếng chuông điện thoại.
Cô sang mở khóa cài kim loại túi , miệng túi chợt mở toang chiếc điện thoại vốn kẹp bởi thanh kim loại cũng “lạch cạch” rơi ngoài.
Cô giật kêu lên hoảng hốt đưa tay đỡ, nhưng may trong tầm của đôi mắt đầy hoảng sợ xuất hiện một bàn tay vươn tới từ phía đối diện.
“Bộp” một tiếng, khối vuông nhỏ rơi lòng bàn tay, đồng thời cô còn cảm nhận xúc cảm ấm nóng mu bàn tay.
Phó Tắc Dịch cúi nửa xuống, lòng bàn tay chồng lên bàn tay cô thành hình chữ “X”, đốt xương ngón tay khẽ chạm lòng bàn tay khô ấm của Ngộ Từ đơ trong chốc lát.
Cùng lúc đó, tên liên hệ màu trắng màn hình điện thoại cũng lọt tầm của hai .
“Ông xã.”
“...”
Phó Tắc Dịch rũ mắt , chậm rãi rút tay về.
Lúc tâm trí Ngộ Từ trắng xóa, đờ đẫn thật lâu mới bật dậy: “Cái đó, chú út...”
Vừa định giải thích rằng “ông xã” “ông xã” đó thì hành lang uốn lượn lầu các chợt vang lên tiếng gọi: “Sếp Phó.”
Phó Tắc Dịch nghiêng đầu chống chân dậy.
Muốn rời .
Ngộ Từ mím môi nuốt ngược nửa câu còn bụng, nhưng vẫn lén liếc mặt một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trao-em-ca-mot-doi-brwe/chuong-7-hieu-lam-2.html.]
Anh chẳng thèm cô, sắc mặt vẫn vô cảm cảm xúc gì như chẳng hề thấy tên liên hệ nãy.
Mãi đến lúc gần rời mới cô: “Phòng của cháu vẫn còn giữ gìn và dọn dẹp sạch sẽ, chú nhờ bác Thân mang hành lý từ nhà họ Ngộ sang đây giúp cháu .”
Cô mím môi, gật đầu đáp: “Vâng.”
Ngay đó, bước xuống cầu thang thẳng hành lang ấm áp khuất dạng.
Ngộ Từ vẫn đăm đăm theo hướng một lát mới thôi.
Nhìn chiếc điện thoại vẫn rung ngừng trong tay, cô bắt máy.
“Ngộ Từ Ngộ Từ! Cậu thấy ? Cậu đạt hạng nhất trong cuộc thi “Thi Họa Thanh Minh” đó!”
Vừa máy, đầu dây bên vang lên giọng liến thoắng vui mừng.
“Thi Họa Thanh Minh” là một sự kiện do Viện Múa tổ chức, tối qua là đêm chung kết, cô tham gia xong chạy về thu dọn đồ đạc, sáng nay vội vàng về nhà, bận bịu cả ngày cũng quên mất chuyện xem kết quả.
lúc cô chẳng hào hứng gì cả, ghế, vịn một tay lên rào chắn đỏ thẫm, gác cằm lên mu bàn tay, uể oải trả lời: “Chưa.”
Mưa ngoài hiên nhỏ bớt, chỉ còn sương mù mơ màng.
“Cậu thế?” Đồ Manh Manh nhận sự buồn bã trong giọng của cô nên hỏi han.
Cô cũng chẳng ừ hử gì mà chỉ chống khuỷu tay lên rào chắn, lấy điện thoại khỏi tai, thẳng thừng mở danh bạ sửa “ông xã” thành “Đồ Manh Manh”.
Đây là hình phạt vì cô thua trò chơi diễn ở ký túc xá họ hai hôm , đổi tên liên hệ chụp màn hình đăng lên trang cá nhân.
Xong chuyện cô cũng quên mất, ngờ hôm nay Phó Tắc Dịch thấy.
Sửa xong, thoát khỏi danh bạ, cô mới kề điện thoại lên tai trả lời: “Không gì, lúc nãy gọi tớ chú út trông thấy sửa tên liên hệ.”
Đầu dây bên vang lên tiếng hít sâu sợ hãi, quan tâm : “Cậu mắng nhỉ?”
Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé
“Không.”
Nghe Đồ Manh Manh mới thở phào nhẹ nhõm, thoáng cái nhai xong một miếng khoai tây chiên tiếp: “ mà cũng yêu sớm , đại học , sắp nghiệp , dù yêu thật chăng nữa thì chú út cũng thể gì ?”
“Không chú út tớ.”
Đồ Manh Manh bên hết hồn đ.á.n.h rơi miếng khoai tây chiên, nghi ngờ bản nhầm: “Hả?”
Rốt cuộc chú út đây?
Ngộ Từ ngập ngừng, thấy giải thích chủ đề khá rắc rối nên nhỏ: “Chỉ là hai bên gia đình thiết, chú ruột.”
Đồ Manh Manh hiểu : “Ồ.” Xong hỏi: “Vậy nhà giỗ tổ xong ?”
Ngộ Từ xin nghỉ ba ngày cho chuyến về quê , đa bạn cùng phòng ký túc xá đều đến từ khắp nơi, hiểu phong tục Tô Lăng lắm nên cô cũng đề cập cụ thể đến chuyện xây sửa gia phả.
“Xong .”
Đồ Manh Manh là Đông Bắc nên tính tình khá hào sảng.
“Ê ! Người Giang Nam các cầu kỳ thật, tớ thấy như đang gặp một gia tộc lớn hồi xưa .”
Ngộ Từ mỉm đáp, bỗng nhớ lúc nãy Phó Tắc Dịch bác Thân sang nhà họ Phó lấy hành lý giúp cô, thế là cô : “Tớ dọn dẹp hành lý đây, về tiếp.”
Đồ Manh Manh sảng khoái đồng ý: “Được.”
Cúp máy xong, Ngộ Từ cũng chẳng vội , cô cất điện thoại dài lên rào chắn, ngoài hiên.
Dòng suối uốn quanh hòn non bộ như một bức tranh thuỷ mặc.
Nhớ đến lời giải thích kịp buông khỏi môi, cô chợt thấy lòng buồn vô cớ.