trố mắt trai lồm cồm bò dậy từ mương, dính đầy bùn, gương mặt vốn dĩ trắng trẻo quá mức lúc đỏ bừng lên.
Thấy vẫn đang , vẻ vô cùng ngượng ngùng, gãi gãi đầu, rặn một câu: "Xin, xin ."
"..."
Chẳng lẽ là một tên ngốc ?
im lặng hai giây.
Sau đó lạnh một tiếng.
"Hừ, xin là ."
Nói xong, chỉ tay chiếc vali lưng.
"Đi xách hành lý nhà cho , nấu cho một bữa cơm, khi thì cày giúp hai mẫu ruộng nữa."
Vừa , quan sát phản ứng của trai.
Kết quả chẳng hề do dự mà đồng ý ngay.
"Được."
là một tên ngốc trai mà.
Trên đường về, Triệu Hành một tay dắt xe, một tay xách hành lý.
ở ghế xe đạp, buồn chán ngắm phong cảnh con đường làng.
Cho đến khi Triệu Hành "Đến nơi ".
Lúc mới tùy tiện buông một câu: "Vất vả cho , nặng lắm ?"
Triệu Hành lắc đầu.
"Không nặng, em nhẹ như lông chim ."
"... đang cái hành lý cơ."
Mặt Triệu Hành đỏ bừng lên.
Cha nuôi của Lê Nguyệt mất sớm vì tai nạn, cô bà nội nuôi nấng ở trong làng.
Bà cụ tin sẽ đến từ sớm.
Thấy tới, bà híp mắt đón tiếp.
"Cháu là Xán Xán ?"
Mắt bà cụ rõ lắm, thấy Triệu Hành, bà hỏi: "Đây là yêu của cháu ?"
tư tưởng thời thượng của bà cho chấn động.
Triệu Hành càng lắp bắp hơn: "Bà nội, bà nhớ cháu , cháu là Triệu Hành mà!"
"Ồ ồ, thằng cháu nội nhà ông Triệu đấy !"
Triệu Hành chào hỏi loạn xạ một hồi chạy mất dạng.
Bữa tối là món mì trứng cà chua do bà nấu, đáy bát của còn một quả trứng chần.
Hương vị bình thường, nhưng vẫn ăn hết sạch.
"Cảm ơn bà, cháu thích lắm ạ."
Tai bà cụ cũng nghễnh ngãng.
"Cháu gì cơ, thêm bát nữa ?"
Thế là ăn thêm bát nữa.
Bôn ba cả ngày, cộng thêm việc say tinh bột, buổi tối ngủ từ sớm.
Kết quả mới chợp mắt một lúc tiếng chuông điện thoại cho tỉnh giấc.
Tính gắt ngủ của lớn, bắt máy định bụng sẽ mắng cho một trận.
Chỉ thấy đầu dây bên vang lên một tràng tiếng như ấm nước sôi đang reo.
"... Lê Nguyệt, nhất là cô nên chuyện gì thực sự quan trọng."
Tiếng của Lê Nguyệt ngừng bặt.
giọng vẫn còn nức nở.
"Mọi đều thích ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trao-cho-co-ay/chuong-2.html.]
" dự tiệc, họ đều cướp mất vị trí của cô."
" dùng d.a.o nĩa, họ còn mỉa mai là đồ nhà quê, là kẻ ngoại tỉnh hôi hám, hu hu..."
Cái "ấm nước sôi" reo lên nữa.
đảo mắt một cái.
"Ai cô? Cô cứ vả nó là xong chuyện!"
Tiếng ở đầu dây bên đột ngột dừng .
Lê Nguyệt hỏi với vẻ chắc chắn: "Có ? Tay khỏe lắm đấy nhé."
Thế thì quá .
ác độc bày kế cho cô .
"Một lũ màu, là đồ khốn thôi."
"Anh trai ruột của cô là Lê Tư Ngôn, cô sợ cái gì?"
"Vả xong thì chạy, chẳng lẽ đối phương dám tìm đến tận cửa ? Bọn họ hổ ?"
Lê Nguyệt càng càng trở nên phấn khích.
"Lê Xán, cô tính thật đấy, thích quá mất!"
"..."
Cô hỏi : "Khi nào thì cô định ?"
trở , chiếc giường gỗ chất lượng lắm kêu lên kẽo kẹt.
"Hôm nay trạng thái của thế nào?"
"Khá hơn nhiều ."
Nhắc đến bà Lê, Lê Nguyệt cũng hóa thành trai cô , lải nhải thôi.
"Thật bà chỉ là nhất thời chấp nhận thôi, lúc ăn cơm tối nay thấy cô, bà còn hỏi cô mặt đấy..."
"Ồ..."
trở nữa.
"Tháng sẽ về."
Lê Nguyệt vui vẻ cúp máy.
Ngày hôm , thiên kim thật mới tìm về của nhà họ Lê hóa thành "Bác Chưởng Hiệp", một đêm vả liên tiếp bốn công t.ử hào môn.
Hơn nữa vả xong là xách váy chạy biến, đám khi phản ứng thì đến cái bóng cũng chẳng thấy .
Lúc ngủ dậy, trong nhóm nổ tung .
[Đáng ghét, bố còn bao giờ đ.á.n.h như thế!]
[Đừng nữa, tay cô khỏe thật đấy, mặt đến giờ vẫn còn đau đây .]
[Chẳng bảo thiên kim thật nhà họ Lê đón về từ quê, nhát gan lắm ?]
[Nghe ông cũng đúng, ai cho cô cái gan đó nhỉ?]
[Mọi thấy chiêu trò quen thuộc một cách kỳ lạ ?]
Cả nhóm im lặng.
đột nhiên hắt một cái.
*
Thật đám đều quá giỏi tưởng tượng .
Giữa và Lê Nguyệt thực sự chẳng mâu thuẫn gì cả.
là con gái nuôi nhà họ Lê nhận về khi Lê Nguyệt thất lạc, lúc nhận nuôi còn nhỏ.
Khi đó bà Lê vì mất con gái nên trạng thái tinh thần , vì vài phần giống Lê Nguyệt nên bà để mắt tới.
Ngày Lê Nguyệt trở về, bà Lê chạm những vết chai dày trong lòng bàn tay cô , sang đôi bàn tay trắng trẻo thon thả từng việc nặng của , bà lập tức suy sụp tinh thần.
Cha Lê nửa năm bệnh viện, Lê Tư Ngôn thì công việc bận rộn, tháng công tác nước ngoài về.
Để kích động đến bà, mới chọn cách rời khỏi nhà họ Lê.