Trăng Xuyên Màn Mây, Lại Thấy Ánh Sáng - Chương 1

Cập nhật lúc: 2025-12-27 05:21:36
Lượt xem: 0

1

Lúc vác hành lý, bắt taxi lượn đủ bảy bảy bốn mươi chín vòng mới tới căn biệt thự nhà họ Thẩm, bên trong đang loạn cào cào cả lên.

đau đứt từng khúc ruột móc ví trả tiền xe.

Vừa vững cửa biệt thự, từ xa thấy Hạ Hòa ban công tầng thượng, nửa nhoài ngoài, cả lung lay sắp đổ.

Hai tháng gặp, hình vốn gầy gò của nó giờ lạicàng thêm mỏng manh.

Hai mắt đỏ ngầu, nó chằm chằm những của cửa biệt thự, gào thét đầy vẻ tuyệt vọng:

“Con về đây hai tháng , nhưng ngày nào ba thực sự chấp nhận con ?”

“Rõ ràng con mới là con ruột của ba , tại ba thiên vị đồ giả hơn?”

Nước mắt nó lã chã rơi xuống bỏng rát trái tim nhưng chẳng thể khơi dậy chút lòng thương hại nào từ những gọi là của nó.

Sắc mặt ba Thẩm khó coi: “Chẳng chút dáng vẻ tiểu thư nào cả, sớm thế thì đón nó về.”

Mẹ Thẩm mím môi: “Lưu lạc bên ngoài mười tám năm, rốt cuộc cũng chỉ học mấy thói gì cả.”

Anh trai ruột của Hạ Hòa đang ôm cô thiên kim giả, lạnh lùng bóng run rẩy tầng cao nhất:

“Mới về hai tháng học thói uy h.i.ế.p khác, bản lĩnh thì nhảy xuống .”

Giữa một rừng chỉ trích, cô thiên kim giả sợ hãi che mắt, nước mắt chực trào: “Chị ơi, đều là do em chiếm vị trí của chị, chị hận thì cứ hận em ...”

Nói đến đoạn thì nghẹn ngào thành tiếng.

Mấy bên cạnh vội vàng xúm an ủi cô , chẳng ai thèm ngó ngàng đến Hạ Hòa đang tuyệt vọng đến c.h.ế.t tâm tầng thượng.

Nó thất thần của vây quanh cô thiên kim giả, cuối cùng lẩm bẩm một câu: “Có chỉ khi con c.h.ế.t , mới chịu con lấy một ?”

Vừa dứt lời, nó liền nhắm nghiền hai mắt.

Ngay khi định buông nhảy xuống, kịp lao đến kéo mạnh tiện tay táng cho một phát gáy.

Đồng thời, móc một tờ hóa đơn:

“Tao taxi đến đấy, khi nhảy thì mày thanh toán tiền xe cho tao !”

2

Đôi mắt sưng húp vì của Hạ Hòa quét qua tờ hóa đơn. Trong nháy mắt, nó lập tức xù lông như con mèo dẫm đuôi.

Lầu cũng chẳng thèm nhảy nữa, tình cảm nó cũng chẳng màng.

Nó soi kỹ từng con hóa đơn chỉ tay thẳng mặt hét lên:

“Con Rùa c.h.ế.t tiệt , mày dám bắt taxi xa thế á? Tốn tận ba trăm ba mươi tệ!”

“Rõ ràng thể mua vé tàu ghế cứng, từ ga tàu bắt ba chuyến xe buýt quét mã xe đạp công cộng đạp thêm một tiếng rưỡi nữa là đến nơi mà.”

“Hai tháng gặp, mày phá của đến thế hả?”

ngại ngùng cúi đầu: “Thì đầu đến mà, đường, cứ nghĩ là tiền xe thanh toán giùm nên tao mới chơi sang một bữa.”

Hạ Hòa quệt nước mắt, vẻ mặt u ám trở : “Rùa ơi, tao cũng chẳng tiền.”

“Mày nhận cha hai tháng đồng nào á?”

Mặt nó nóng bừng, né tránh ánh mắt rực lửa của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trang-xuyen-man-may-lai-thay-anh-sang/chuong-1.html.]

nghểnh cổ xuống lầu.

Người nhà họ Thẩm cũng thôi dỗ dành thiên kim giả , chuyển thành ngơ ngác lên chúng .

Giọng cà lơ phất phơ của Thẩm Hiên vang lên: “Hừ, nãy bảo nhảy lầu cơ mà? Sao giờ nhảy nữa?”

“Làm loạn một hồi, giờ hạ màn thế nào chứ gì.”

Đáy mắt Hạ Hòa ngập nước. Vừa định mở miệng thanh minh, liền lao tới bịt mồm nó , hì hì giảng hòa:

“Cô chú ơi, nãy nhầm , ý của Tiểu Hòa là…”

“Nó cũng là con của cô chú, tiền tiêu vặt cũng công bằng, thiên kim giả bao nhiêu thì nó cũng bấy nhiêu nha!”

Con Rùa nhà đúng là đầu úng nước , ngày lành mới mấy bữa mà bắt đầu đòi hỏi tình thương.

Tình thương là thứ mà đôi chị em nghèo rớt mồng tơi như chúng dám mơ tưởng tới ?

3

Hạ Hòa lôi xềnh xệch xuống lầu.

Mẹ Thẩm nó với ánh mắt nghi hoặc: “Con về nhà lâu như đồng nào ?”

Hạ Hòa im lặng gật đầu.

Mẹ Thẩm sang ba Thẩm: “Mấy đứa con trong nhà tháng nào cũng rút tiền tiêu vặt từ quỹ tín thác, bảo ông thêm tên Tiểu Hòa , ông vẫn ?”

Ba Thẩm lúng túng đáp: “Tiểu Hòa mới về hai tháng, quên béng mất chuyện .”

Mẹ Thẩm sang con trai : “Còn con, con kiểu gì mà cho riêng em gái một ít tiền tiêu vặt?”

Thẩm Hiên đỏ mặt tía tai, gắt lên: “Con... con quên. Với , nó ăn ở đều dùng đồ nhà họ Thẩm, còn cần tiền gì nữa?”

chống nạnh cắt ngang lời : “Anh Thẩm , ăn ở cũng dùng đồ nhà họ Thẩm đấy, vẫn ngửa tay lấy tiền tiêu vặt hả?”

Thẩm Hiên cứng họng, thốt nên lời.

Đến lúc Thẩm sang cô con gái giả: “Tiểu Ngưng, hai tháng con bảo sẽ nhường phòng, nhường trang sức quần áo cho Tiểu Hòa. Sao hai tháng trôi qua mà con nỡ đưa một xu nào ?”

Thẩm Nhất Ngưng giật nảy , ấp úng mở miệng: “Con... con...”

lắp bắp cả nửa ngày mà nổi một câu trọn vẹn.

Đến lúc Thẩm còn gì mà hiểu nữa ? chính bà cũng tự thấy hổ thẹn, vì từ lúc Hạ Hòa về, bà cũng từng hỏi han con gái một câu.

Sự áy náy hiện rõ gương mặt Thẩm, bà bước tới nắm tay Hạ Hòa:

“Con gái ngoan, là sơ suất. Số tiền đây đưa, nhất định sẽ bù cho con, con chịu ấm ức .”

Sự quan tâm đột ngột khiến Hạ Hòa sững sờ. Nó quen với sự mật nên khẽ đẩy tay bà khoác lấy tay :

“Diệp Đồng, mày đến thì ở chơi vài ngày hẵng .”

gật đầu lia lịa. Sau đó, liếc mắt cái là thấy ngay phòng chứa đồ ở tầng một.

“Cô chú ơi, cháu là ngoài, ở phòng chứa đồ , đảm bảo ảnh hưởng đến ạ.”

Nói xong, hăm hở mở cửa .

Hành lý của Hạ Hòa đập ngay mắt, xếp gọn gàng ngăn nắp trong gian chật chội.

Trong căn phòng bé tí tẹo , chẳng còn chỗ nào để đặt chân.

Hóa phòng chứa đồ là để cho thiên kim thật ở đấy .

Loading...