Trang Giấy Trống - Chương 4: Lần đầu chạm mặt
Cập nhật lúc: 2026-03-27 15:18:58
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có lẽ khi tổ chức tiệc mừng xem ngày nên hôm nay việc đều thuận lợi.
Đầu tiên là dọn nhầm món, đó một đứa trẻ chạy loăng quăng ngã trầy mặt khiến những lời hoa mỹ của dẫn chương trình cắt ngang, cả sảnh tiệc ồn ào hỗn loạn.
Bữa tiệc với vô sự cố cuối cùng cũng kết thúc.
Vân Gia về Thanh Cảng cùng ba . Lúc tàn tiệc đối mặt với vẻ bất lực của Vân Tùng Lâm và Lê Yên cô con gái, mợ cô bảo họ cứ yên tâm, bà nhất định sẽ chăm sóc Vân Gia thật .
"Thương gân động cốt một trăm ngày." Vân Tùng Lâm yên tâm về phía mắt cá chân lành hẳn của Vân Gia, "Vẫn chú ý, dạo đừng vận động mạnh."
Trước khi lên xe ánh mắt Vân Tùng Lâm trầm xuống liếc Lê Huy một cái. Người lập tức tỏ phấn chấn nở một nụ tha thiết giống hệt vợ , chỉ là lúc ông dám gọi thẳng tên em rể nữa mà bằng giọng điệu của một cấp đúng mực.
"Tổng giám đốc Vân yên tâm, chuyện ở công trường nhất định sẽ xử lý thỏa."
Vân Gia công trường xảy chuyện gì, chỉ tối hôm đó về nhà. Mợ cô tuy cùng cô xem một chương trình giải trí hài hước nhưng lo lắng yên, tâm trí đặt TV.
Đầu hè thường mưa đêm.
Lúc trời tối vài tiếng sấm sét đáng sợ, đến giờ mưa tạnh gió cũng ngừng, gian tĩnh lặng đến kỳ quái.
Mợ dám với Vân Gia chuyện ở công trình vì bản bà cũng rõ ngọn ngành. Nếu tùy tiện một câu "công trình con phụ trách c.h.ế.t" thì sợ sẽ dọa cô bé sợ hãi giữa đêm khuya.
Sáng hôm Vân Gia mới chuyện.
Cô rửa mặt đ.á.n.h răng xong, xuống cầu thang nửa chừng thì thấy tiếng mợ đang giữ ở ăn sáng.
Đi xuống thêm một chút, cô thấy mặt mày rầu rĩ kẹp chiếc cặp da chuyện xử lý thì là t.a.i n.ạ.n bất ngờ, xử lý ... xử lý thì toi đời! Cấp điều tra xuống và to chuyện lên đình công chỉnh đốn thì sẽ trì hoãn bao nhiêu việc,
" còn tâm trạng mà ăn cơm nữa."
Cậu bước khỏi cửa, Vân Gia xuống phía .
Cô hỏi:
"Có chuyện gì xảy ạ?"
Mợ đầu với cô, gì công trường xảy chút tai nạn, là chuyện thường tình, sẽ xử lý thỏa thôi.
Bảo mẫu là dì Điền bưng há cảo tôm lên và đặt đĩa nước chấm pha sẵn chỗ của Vân Gia. Mợ hỏi Vân Gia uống cháo hải sản cháo bí đỏ hạt kê. Tất cả đều do bà tự tay nấu từ sáng sớm.
Ăn sáng xong, Vân Gia liền quẳng chuyện đó đầu.
Chiều hôm đó cô ngủ trưa quá giấc nên lúc tỉnh dậy cảm thấy uể oải.
Từ đầu hè đến giờ vì thương ở chân nên cô bơi nào. Dù nhớ lời ba dặn tiếp tục dưỡng thương nhưng Vân Gia xoay xoay mắt cá chân, cảm thấy bình phục.
Bơi một chút thôi mà, tính là vận động mạnh.
Thế là cô lấy một bộ đồ bơi trong tủ , xuống lầu với dì Điền rằng bơi một lát, lát nữa ăn chè nhãn.
Dì Điền mỉm đồng ý lấy một chiếc khăn tắm lớn đặt lên ghế .
Vân Gia bơi hơn nửa tiếng đồng hồ mới ghiền. Cô trồi lên từ đáy bể nước văng tung tóe. Gương mặt cô trắng nõn, lạnh trong suốt do ngâm nước lâu. Cô vuốt nước mặt tháo mũ bơi . Cái đầu tròn mềm mại nghiêng sang một bên, những lọn tóc ướt dính da cô dùng hai tay vuốt tai cong cong vểnh lên.
Cô men theo thang bước lên quên mất chiếc khăn tắm đang ở ghế.
Tấm nệm cao su bên ngoài nắng hè chiếu nóng ran. Vân Gia chân ướt sũng dẫm lên, cảm thấy bỏng rát lòng bàn chân. Cô "kéo roẹt" một tiếng mở cánh cửa kính lùa.
Chân cô còn kịp bước trong thì chạm một ánh mắt đang thẳng .
Đó là một con trai từng gặp mặt, mặc một chiếc áo thun màu xám rộng thùng thình, quần thể thao màu xanh lam đậm gần như đen giống như đồng phục học sinh, một đôi giày vải viền cao su mòn cũ. Đôi giày giặt quá sạch sẽ, cả phần vải đen và phần viền cao su trắng đều vẻ cũ kỹ do giặt và phơi nắng nhiều .
Cậu như xuất hiện từ hư , ở phòng khách nhà cô một cách hề ăn nhập.
Vân Gia sững , nhíu mày im lặng quan sát.
Còn đối phương, trong vài giây ánh mắt giao , mặt cũng hề thoáng qua một tia cảm xúc nào khác ngoài sự lạnh lùng.
Tiếng của dì Điền phá vỡ sự im lặng đối mặt của hai . Dì cầm chiếc khăn tắm lớn đuổi theo :
"Trong phòng điều hòa lạnh lắm, khoác khăn ? Bị cảm lạnh thì bây giờ."
Lời còn dứt, vai Vân Gia phủ lên một chiếc khăn mềm mại rộng lớn. Cô khép hai bàn tay ướt , lúc mới muộn màng rùng một cái.
Hình như lạnh thật.
Dì Điền càng lo lắng hơn, quấn c.h.ặ.t chiếc khăn dày ôm cô trong. Đến cửa cầu thang, dì ném một chiếc khăn sọc nhỏ hơn xuống đất.
"Dẫm lên cho khô, lên lầu cẩn thận trơn trượt. Tắm rửa xong xuống, chè đá lát nữa là ngay, mau ."
Vân Gia lau khô lòng bàn chân chiếc khăn dày, đặt chân lên bậc thang đầu tiên thì dừng nghiêng đầu , chỉ thấy bóng lưng gầy gò thanh tú của thiếu niên.
Sự ngượng ngùng bất ngờ lúc nãy vẫn tan biến, cô hạ giọng hỏi:
"Cậu là ai ạ? Đến đây lúc nào?"
Dì Điền đang nhặt chiếc khăn lên cũng nhỏ,
"Công trường của con xảy t.a.i n.ạ.n , đây là con trai của công nhân qua đời."
"Nửa tiếng con đưa về. Nghe ý tứ thì sẽ ở đây."
"Cậu nhà ạ?"
"Hình như còn một kế. Cha ruột c.h.ế.t , kế thì mà tin cậy . Nghe phụ nữ đó đến công trường la lối om sòm, nuôi gánh nặng . Cậu con cũng hết cách nên mới đưa về, haizz..." Dì Điền hạ giọng thở dài như thể gặp một chuyện đau đầu, "Đợi mợ con đ.á.n.h bài về sẽ thế nào đây."
Dì Điền giục cô:
"Ngoan nào, mau lên lầu quần áo đừng để cảm lạnh."
Không do chiếc áo thun màu xám đó mà rõ ràng chỉ một cũng thể một bộ xương tuấn tú, cao ráo nhưng khí chất u uất, cũ kỹ, hề thư thái, giống như một cánh buồm bỏ bờ.
Nghĩ đến việc mất cha, Vân Gia khỏi cảm thấy thương cảm.
"Cậu ăn chè nhãn ạ?"
Dì Điền hít một thật sâu:
"Để dì bưng, con mau quần áo ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trang-giay-trong/chuong-4-lan-dau-cham-mat.html.]
Vân Gia lúc mới cầm khăn tắm bước nhanh lên lầu.
Khi xuống lầu nữa, mái tóc ướt dài đến eo của cô buông xõa, những lọn tóc vắt khô nước vẫn lặng lẽ đọng những giọt nước trong suốt. Vài giọt nước nhỏ xuống chiếc váy trắng thêu hoa thục quỳ loang những vệt trong suốt.
Chè nhãn bưng lên bàn nhỏ. Cô thong thả ăn chè, chiếc nơ bướm ở cổ tay áo Vân Gia thèm buộc, hai dải dây lỏng lẻo rủ xuống cổ tay.
Dì Điền lưng cô cẩn thận và thành thạo sấy tóc cho cô.
Trong nhà vẫn còn một nữa.
Chỉ là lời nào, để lộ một chút cảm giác tồn tại.
Tiếng máy sấy tóc vù vù, Vân Gia đầu , ngón tay cầm chiếc thìa ăn chè lơ lửng giữa trung xem thử ăn chè nhãn .
Đáng tiếc một chiếc quầy bar rỗng che khuất. Bóng màu xám trong phòng khách ẩn một bình hoa mộc khương trắng lớn.
Dì Điền xoa tinh dầu hoa cam trong lòng bàn tay thoa lên ngọn tóc Vân Gia, đó bật chế độ gió nhẹ sấy thêm một nữa.
"Mái tóc dài thế , nuôi dưỡng như lụa sa tanh nỡ lòng đòi cắt chứ?"
Vân Gia múc miếng nhãn cuối cùng trong bát mắt cong cong :
"Con cố tình lừa con đấy, cắt tóc ngắn nhưng con cho. Con thế thì xỏ khuyên tai cũng chứ ạ, thế là con đồng ý cho cắt tóc luôn! Con thông minh ?"
"Thông minh! Con là thông minh nhất!"
Vân Gia lên bàn:
"Điện thoại của con ạ?"
Dì Điền cất máy sấy cũng phụ tìm. Vân Gia thấy điện thoại của bên cạnh bát chè nhãn tan hết đá.
Có lẽ môi trường xa lạ quá nặng nề cũng khiến gò bó. Cậu cúi hai cánh tay đặt lên đầu gối, những ngón tay thon dài mạnh mẽ rũ xuống, lượt ấn sâu từng khớp ngón tay, lúc tiếng động lúc phát tiếng "rắc" một cái, đó cũng là động tĩnh duy nhất của kể từ khi đến đây.
Vân Gia tiến gần .
Cô gái tóc đen da trắng như tuyết toát lên khí chất nuông chiều, tỏa mùi hương nồng nàn ẩm ướt khi tắm. Cô lặng lẽ xổm xuống bên bàn giống như một đám mây mềm mại phủ đầy phấn hoa.
Hai hề giao tiếp bằng mắt nhưng Trang Tại từ khóe mắt, từ thở, nhận sự tiếp cận của một khác. Động tác ngón tay cũng bất giác dừng .
Chiếc thìa bạc nhỏ vẫn úp khô ráo xem hề đụng đến một miếng. Không thích ? Vân Gia nắm c.h.ặ.t điện thoại, lặng lẽ mím môi chút hổ vì lòng của đặt sai chỗ.
Trang Tại chú ý đến biểu cảm thoáng qua của cô điều gì đó để dịu sự ngượng ngùng khi đột ngột ở gần , giống như khi gặp quen sẽ "Chào nhé", "Ăn cơm ", "Đi đấy" một cách tự nhiên. Dùng những lời vô nghĩa để duy trì sự hòa hợp là quy tắc giao tiếp ngầm trong xã hội mà quan sát .
Đáng tiếc là thì hiểu nhưng khó thực hành. Cuối cùng cũng chỉ thốt một câu khô khốc:
"Vừa nãy gọi điện cho ."
"Ồ."
Vân Gia cầm điện thoại dậy rời .
Lê Huy đưa về từ Khúc Châu, chỉ tay ghế sofa bảo , hiền hòa bảo cứ tự nhiên ngay đó nhấc điện thoại lát nữa sẽ về, nhưng thấy bóng dáng nữa.
Trang Tại xuống hề dịch chuyển chỗ khác. Điện thoại của cô ngay tầm mắt . Không ngừng gọi điện cho cô.
Lúc điện thoại reo, cửa kính thông sân vẫn kéo , ánh nắng xiên vẫn một lớp kính trong suốt ngăn . Căn biệt thự đổi nhận thức của về cuộc sống cũng như bao bọc bởi một lớp kính lạnh lẽo. Không gian quá lớn, đồ trang trí quá nhiều, điều hòa quá lạnh…Những thứ hề liên quan gì đến , thể khiến thấy thoải mái.
Giống như một con ngựa hoang thảo nguyên lạc rừng rậm nhiệt đới, thể chạy nhảy cũng thể duỗi .
Sau đó cánh cửa kính đó kéo .
Cô gái mặc bộ đồ bơi màu xanh táo, đôi mắt sáng lấp lánh như một dải cầu vồng đột nhiên xuất hiện cơn mưa. Cô ướt sũng lười biếng vặn cổ chiếm trọn tầm mắt .
Cậu sững mất vài giây.
Khu rừng nhiệt đới rực rỡ nóng bỏng bỗng nhiên trở nên hợp tình hợp lý.
Nơi khiến cảm thấy gò bó chính là lãnh địa của cô.
Sau đó chiếc điện thoại bàn liên tục rung lên.
Người tên trong danh bạ là "Tư Hàng" gửi đến mấy tin nhắn. Sau vài bức ảnh đồ ăn tinh xảo là một tin nhắn văn bản.
"Vừa cùng dì đặt xong áo sơ mi ngoài, đường Đốn mới mở một nhà hàng Bồ Đào Nha, chắc chắn sẽ thích."
--
Vân Gia lấy điện thoại xong liền lên lầu gọi cho Tư Hàng. Cô thuận miệng nhắc đến việc hôm nay nhà thêm một lạ, cô cảm thấy chút tự nhiên.
Vân Gia là ai chứ? Là một đại tiểu thư đến cả ở với ruột mà thoải mái cũng sẽ lập tức dọn nơi khác. Từ đến nay cảm xúc của cô chính là phản ứng, hề chuyện cân nhắc nhẫn nhịn.
Cô ở đây nữa liền gọi điện nội bộ bảo dì Điền lên phòng thu dọn hành lý cho . Cô về nhà riêng ở Long Xuyên, thì tính .
Đối với sự xuất hiện của Trang Tại, phản ứng của mợ Trần Văn Thanh còn lớn hơn dự đoán của dì Điền.
Lúc dì Điền lên lầu thì gặp Trần Văn Thanh trở về.
Sắc mặt bà Lê , đây dù thua mạt chược ba ngày liền thì mày bà cũng nhíu c.h.ặ.t đến thế. Dì Điền thầm nghĩ chắc chắn là liên quan đến bé ở phòng khách.
Dì rón rén chuẩn lên lầu thì Trần Văn Thanh gọi .
"Gia Gia ?"
Dì Điền đáp:
"Đang ở lầu ạ, là về nhà ở, bảo lên thu dọn hành lý."
Sắc mặt Trần Văn Thanh càng trầm xuống, tay siết c.h.ặ.t chiếc túi giận dữ :
"Bà xem Lê Huy suốt ngày cái trò gì ! thật sự sắp tức c.h.ế.t , ở mà ? Cứ nhất quyết đưa về nhà, hả? Lê Huy , hỏi cho nhẽ!"
Bà một mặt đằng đằng sát khí tìm , một mặt lo lắng giục dì Điền lên lầu dỗ dành Vân Gia bảo cô đừng thu dọn hành lý vội, chuyện mợ ở đây lo.
Lúc dì Điền thuật , Vân Gia đang phân vân như chọn phi tần, nên dùng vali cỡ nào thì hợp lý vì cô nhất thời chắc mang bao nhiêu đồ về nhà.
--
Hết chương 4.