Trang Giấy Trống - Chương 10: Bênh vực

Cập nhật lúc: 2026-03-27 20:42:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lời nhắm bất kỳ ai ở đây nhưng những đang cầm t.h.u.ố.c lá tay xong đều tự giác dập tắt điếu t.h.u.ố.c, tay vẫy vẫy khí mặt phụ họa đúng là sặc, họ ở đây lâu nên ngửi thấy liền bảo phục vụ mau ch.óng thông gió.

Lại xin Vân Gia, đều là những thô lỗ hiểu lễ nghĩa, đừng để ý.

Vân Gia gò má nâng lên cho họ hai giây giả tạo.

Món nguội dọn lên nhanh, Vân Gia tranh thủ lúc ăn cơm mở điện thoại xem tin nhắn trả lời của Từ Thư Di.

[Có chứ, bên nhà của bạn trai tớ chính là rượu vang.]

[Nhà họ mấy năm nay mới từ Nghi Hải chuyển đến, chắc qua .]

[ đây của bạn trai tớ hợp tác với Trang Tại tổ chức một đại hội nếm rượu , ngay tại khách sạn nghỉ dưỡng Tây Mạn . Chỗ đó là sản nghiệp của Vân Chúng mà nhỉ , hỏi cái gì?]

Vân Gia:

[Cậu của bạn trai họ gì?]

Từ Thư Di:

[Họ Tôn chứ gì nữa.]

Vân Gia:

[Chậc, thế giới thật nhỏ.]

Từ Thư Di:

[Sao ? Cậu tìm nhà họ Tôn việc gì ? Vậy thì tìm Trang Tại , nhờ tớ , tớ với con gái nhà ông Tôn gặp là cãi .]

Hóa "cô Tôn" là em họ của bạn trai Từ Thư Di.

Vân Gia:

[Không tìm nhà họ việc, chỉ là tìm hiểu một chút thôi. Cậu với cô Tôn ?]

Món nóng bắt đầu dọn lên, những bàn chuyện phiếm câu câu . Vân Gia mặc kệ họ chỉ cúi đầu hứng thú bấm điện thoại hóng hớt với cô bạn .

Bỗng nhiên, từ khóe mắt cô thấy một bát canh bốc thơm phức đặt tầm của .

"Cô đói quá nên uống chút gì đó , nếu lát nữa ăn những món dầu mỡ dày sẽ dễ khó chịu."

"Được, cảm ơn."

Từ Thư Di lâu trả lời, Vân Gia liền đặt điện thoại sang một bên định uống vài muỗng canh .

"Đừng khách sáo như ."

Trang Tại cúi qua, ngón cái và ngón trỏ nhón vành bát chuyển bát canh đến mặt cô, nhắc nhở cô bát còn nóng cẩn thận một chút.

Lúc điện thoại Vân Gia vẫn còn sáng, Từ Thư Di gửi một chuỗi tin nhắn dài đến ngay tầm mắt của Trang Tại.

[Chắc là mệnh tương khắc thôi, tớ dám dây cô công chúa nhỏ giả tạo, õng ẹo đó . Mà tớ cho một bí mật nhé! Cô thích Trang Tại đấy, ngày nào cũng mơ mộng hão huyền nhưng mà Trang Tại hình như thích cô .]

[Ha ha ha ha ha tớ c.h.ế.t mất!]

Một ngụm canh đặc trong miệng Vân Gia nếm vị gì nhưng chiếc muỗng sứ nhỏ trong tay thì sắp bóp nát. Cô chậm rãi đưa tay che lên màn hình điện thoại của nhưng quá muộn, vô ích che những dòng chữ.

Giọng Trang Tại vẫn bình thản:

"Xin , vô tình thấy."

Vân Gia c.ắ.n c.h.ặ.t hàm răng gượng một tiếng:

"Không ..."

"Còn nữa…"

Vân Gia nắm c.h.ặ.t điện thoại trong lòng bàn tay, nghi hoặc về phía :

"Còn gì nữa?"

"Không là hình như."

"Hả?"

Vân Gia nhất thời phản ứng .

"Không là hình như, thích cô cũng rõ với cô . Cô còn gì nữa thì thể hỏi thẳng ."

"Ồ..."

Hóng chuyện mà gặp ngay chính chủ cũng là chuyện hiếm . Vân Gia gượng gật đầu,

"Được thôi, chỉ là hóng hớt với Từ Thư Di một chút thôi. Hai chúng đấy, đây chúng vẫn thích chuyện phiếm như , chỉ là hóng chuyện linh tinh thôi ý nhắm , cũng cả."

" , cô khá , bạn trai hiện tại của cũng tồi."

Rất , một phát hai tấm thẻ .

Vân Gia đành tham gia cuộc trò chuyện gia đình đột ngột :

"Ừm, đúng , họ đều khá , em họ của và Từ Thư Di quan hệ lắm."

"Hình như là chút mâu thuẫn."

Vân Gia tò mò hỏi:

"Em họ của Từ Thư Di mặt ?"

Vẻ mặt bỗng nhiên chút do dự.

Vân Gia cũng từ sự thấu hiểu về , trong nháy mắt đoán câu trả lời.

Anh cũng thành thật.

"Cũng thể coi là ."

Từ Thư Di và học cùng trường cùng lớp cấp ba ở cùng một khu, cô Tôn liệt kê nhiều hành vi của Từ Thư Di, ví dụ như giả tạo, ví dụ như sống giả... Sau đó hỏi quen Từ Thư Di nhiều năm như quan hệ thế nào. Anh trả lời bình thường, đối phương mặt lập tức nở một nụ hài lòng.

Lúc chuyện, họ đều tự nhiên nghiêng đối mặt với cách kéo gần, khí trò chuyện một cảm giác hòa hợp cho phép thứ ba xen .

oái oăm những bàn , ai cũng một bụng lời , để cho họ ở bên cứ mãi ăn canh chuyện phiếm.

"Trang Tại , bây giờ sự nghiệp của cháu lắm, đến Thanh Cảng phát triển ?"

Như thể đoán Trang Tại sẽ trả lời họ, Trang Vĩ giành lấy vai trò phát ngôn của Trang Tại.

"Khẳng định ! Trụ sở chính của tập đoàn Vân Chúng ở Thanh Cảng, A Tại năng lực nên chắc chắn là càng ngày càng phát triển. Tổng giám đốc của Vân Chúng quý nó đến mức nào , còn nằng nặc giới thiệu con gái cho A Tại nữa đấy!"

Vân Gia và Trang Tại gần như đồng thời nhíu mày câu khoa trương .

"Ai ? Sao ?"

Vân Gia đột ngột hỏi một câu như , Trang Vĩ mới ý thức hớ, nhất thời quên mất còn cô Tôn, đang yêu Trang Tại ở đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trang-giay-trong/chuong-10-benh-vuc.html.]

Bác của Trang Tại vội vàng giảng hòa, năng văn vẻ:

"Lời đồn nhảm! Tuyệt đối là lời đồn nhảm! Cô Tôn, chuyện khác dám nhưng đứa cháu của thì hiểu. Tính tình nó giống ba nó, si tình! Chung tình! Tuyệt đối dối! Cô cứ yên tâm một trăm hai mươi phần trăm , dù cho con gái của tổng giám đốc Vân Chúng như tiên nữ, nằng nặc ở bên Trang Tại thì nó đối với cô cũng tuyệt đối hai lòng!"

Sắc mặt của hai cũng vì lời giảng hòa lên.

Trang Tại hít một thật sâu, bình tĩnh .

"Ăn cơm ."

Vân Gia tâm trạng phức tạp chút nghiêm túc chớp chớp mắt :

"Nằng nặc ở bên cũng c.ầ.n s.ao? Con gái của tổng giám đốc Vân Chúng giá trị cao đấy, nhà họ Vân là gia tộc lâu đời ở Thanh Cảng, giàu mấy đời ."

Trang Tại thể tin nổi cô một cái.

Chỉ Trang Vĩ, mới hớ lúc nãy lúc dứt khoát tiếp lời, cảm xúc dạt dào :

"Nó sẽ cần ! Nó thật sự sẽ cần! Cô Tôn, phú quý bất năng dâm, bần tiện bất năng di*. Nhà họ Trang chúng tuy chỉ một A Tại học hành giỏi giang nhưng mà phẩm chất là từ gốc rễ mà đấy!"

*Phú quý bất năng dâm, bần tiện bất năng di: câu nổi tiếng của Mạnh Tử, ý chỉ khí phách, giàu sang cho hư hỏng, nghèo hèn cho đổi ý chí.

Lời khiến tất cả những họ Trang mặt ở đây, trừ Trang Tại đều liên tục gật đầu vô cùng tán thành.

Bữa cơm ăn thật sự ý tứ.

Vân Gia cũng nhập vai theo, thật sự coi là cô Tôn, đầu ngọt ngào với Trang Tại:

"Anh như , thì yên tâm ."

Trang Tại nhất thời dở dở .

Sự cố nhỏ bất ngờ giải quyết, chủ đề bàn vòng về chỗ cũ.

"Trang Tại bây giờ tiền đồ, chúng đều vui mừng nhưng mà con thể quên gốc gác, các vị ?"

" , đúng , con thể quên gốc gác chứ."

Thấy Trang Tại trả lời, ông bác trực tiếp gọi :

"Trang Tại , cháu đến Thanh Cảng phát triển, bác Thanh Cảng trọng hiếu đạo."

Vân Gia đây là đang nhắm liền đặt đũa xuống tiếp lời:

"Cũng đúng , cũng đại nghịch bất đạo. Giống như con gái của tổng giám đốc Vân Chúng mà các vị , hình như cô ... cho ông nội của tức c.h.ế.t cho nên cô mới đến nội địa học. Trang Tại ở nhà của cô , chắc là qua chuyện nhỉ."

Mọi mặt ở đây xong đều sững sờ.

Đang đóng vai đôi tình nhân nhỏ, Trang Tại tiếp lời cô.

"Không của cô , sức khỏe của vị lão đó vốn , đối xử với cháu gái cũng hiền lành."

Vân Gia chỉ là hứng chí nhắc đến giúp giải vây, ngờ nghiêm túc giải thích cho cô như , như thể cho phép khác một tia hiểu lầm đồn thổi về cô.

Ngay cả khi sự việc năm đó xảy , ba cô cũng chỉ ôm cô lòng vỗ về "ba con cố ý".

Trang Tại thấy cô đang suy nghĩ xa xăm, vẻ mặt chút sa sút liền ngăn tất cả những lời bàn, với họ:

"Nếu cùng ăn một bữa cơm thì ăn cho đàng hoàng , chuyện gì hãy ."

Tàn tiệc ngoài, gió đêm nổi lên.

Cửa nhà hàng đến ồn ào náo nhiệt.

những đó thêm nữa, Trang Tại đó uống ít rượu. Lúc từ phòng riêng ngoài, Vân Gia thấy tai và cổ đều đỏ.

Màu đỏ đó, khiến cô gió nhớ đến những ngón tay đỏ ửng vì lạnh của mùa đông.

Ông bác vẫn còn đang xô đẩy với Thạch Tuấn, thanh toán rằng bữa cơm thế nào cũng thể để Trang Tại trả tiền, ở đây đều là trưởng bối của .

Trang Tại gọi cô qua lên xe hỏi cô đến Tây Mạn ở một đêm .

Vân Gia .

Đi chuyến tàu đêm về Long Xuyên quá muộn.

Một ngày đóng vai "cô Tôn" chút mệt mỏi.

Lúc Trang Vĩ xách hai hộp rượu đóng gói nhét cốp xe của Trang Tại. Trang Tại khó chịu nhíu mày cần.

Trang Vĩ khăng khăng nhét , miệng :

"Cầm , rượu nhà tự ngâm, khách sáo gì."

Trang Tại trông thoải mái. Vân Gia thấy khó chịu đến mức mím môi như thể lời nào. Vẻ yếu ớt khi nhíu mày đó phảng phất như chiếc mỏ chim nhỏ nhắn nhẹ nhàng đ.â.m lòng .

Vân Gia uống rượu, đầu óc tỉnh táo. Cô đến đuôi xe giật lấy dây hộp từ tay Trang Vĩ, dứt khoát lật liếc nhãn rượu hình trăng lưỡi liềm, :

"Nhà ai thể tự ngâm La Romanée-Conti* thế? Vậy thì còn trồng nho gì, trồng tiền luôn ."

*La Romanée-Conti: một trong những loại rượu vang đắt đỏ và quý hiếm nhất thế giới.

Trang Vĩ những lời thẳng thừng bất ngờ của Vân Gia cho ngây tại chỗ.

thì cả ngày hôm nay, cô Tôn tuy luôn khó chiều nhưng đều giữ giáo dưỡng từng tỏ thái độ gì.

Vân Gia bảo mang đồ . Vừa mở miệng cũng lấy cơn giận, lửa giận nhắm thẳng bên ngoài.

"Từ buổi chiều đến buổi tối còn hiểu ? Anh giúp việc . Anh là thần, tiền đồ là do chính chịu khổ mà , dựa cái gì mà bây giờ để cho các bám lấy hút m.á.u ! Chúng nhất vẫn là nên một chút giới hạn giữ gìn mối quan hệ , còn cơ hội giúp đỡ những việc nhỏ, bớt cái thói tham lam vô độ cho !"

Trang Vĩ càng sững sờ.

Sắc mặt Vân Gia càng tệ hơn đuổi :

"Đi ! Ở đây hít khói xe !"

Nhìn Trang Vĩ xám xịt bỏ , Vân Gia thở một lúc mới cảm thấy trong lòng thoải mái hơn một chút.

Vừa đầu chỉ thấy Trang Tại lên xe. Anh lặng lẽ dựa cửa xe, ánh đèn đêm nhà hàng mờ ảo, cứ như chớp mắt mà cô.

Nhìn một lúc lâu môi mới động.

Giọng mang theo một sự khàn khàn trầm lắng như chìm xuống đáy nước.

"Hình như chỉ cần cô ở đây, cô sẽ mặc kệ ."

Ngực Vân Gia bỗng nhiên giật , trái tim phảng phất như một cảm xúc xa lạ nào đó siết c.h.ặ.t.

Phải ? Cô từng quan tâm đến ?

Anh uống quá nhiều , những lời như ?

--

Hết chương 10.

 

Loading...