Sau đó, tay chân quấn c.h.ặ.t lấy .
giật kêu lên, chịu nổi sức nặng của , lùi về vài bước, khó khăn lắm mới đững vững .
“Sao đẩy , đẩy … Vợ, em cần nữa ? Vợ đừng để ý đến mà… Hức hức, khổ quá.” Anh cầm tay đặt lên n.g.ự.c, nức nở: “Anh đau lắm, vợ ôm ôm.”
Mùi rượu nồng nặc.
thể nào đạo lý với ma men , đành dỗ ngủ : “Ngoan nào, ngủ ? Anh say , ngủ ngày mai sẽ khó chịu, lời, nha?”
Anh lắc đầu như trống bỏi, ôm c.h.ặ.t hơn: “Không , bao giờ buông … Anh… mới hai ngày, lúc về thấy vợ nữa, vợ cần nữa… Không thấy vợ nữa huhuhuhu.”
Anh nức nở, đó đưa khuôn mặt ướt nhẹp dán gần, hôn hôn .
Qua làn nước mắt, nóng mặt tan chảy.
dỗ : “Em với cùng ngủ, ?”
Cuối cùng cũng an tĩnh , nhỏ giọng khụt khịt, ánh mắt mơ mơ màng màng .
nắm tay dẫn phòng ngủ.
Anh ngoan ngoãn mép giường, giơ tay lên cho cởi áo khoác. định treo áo khoác lên móc nhưng xoay nắm tay kéo .
giơ chiếc áo trong tay cho xem: “Em treo quần áo mà.”
“Không cần treo quần áo, quần áo hư.” Anh liều mạng lắc đầu, đó giật lấy áo khoác trong tay , ném xuống đất.
Tay trống, lập tức đan tay .
“Treo nè, ngoan, vợ treo .” Anh nháy nháy mắt, kéo đổ lên .
Sức nặng hai cùng ngã xuống khiến khung giường kêu cót két.
Haiz, thôi bỏ .
Món nợ , mai tính .
Sáng hôm khi tỉnh , bạn trai đang bên mép giường.
Cánh tay khỏe khoắn của kéo dài tận trong chăn, vẫn đan xen với năm ngón tay .
Thấy tỉnh, cả cứng đờ trong giây lát, vẻ mặt nghiêm nghị, chịu dù tay vẫn đang nắm c.h.ặ.t.
từ từ dậy, buông tay , “Anh tỉnh ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trai-mem-tru-danh/chuong-8.html.]
“……”
“Không chia tay ? Không vênh mặt lên bỏ , mặc kệ em, để ý đến em ?”
Anh nhe răng như dã thú, hai mắt bắt đầu đỏ hoe, cả run lên vì tức giận: “Chia tay…… Em giỏi , ai chia tay em?”
“Không tạm xa cho bình tĩnh đấy ?”
“Tạm xa là chia tay ?” Anh giận đùng đùng hét mặt : “Được, kể cả nghĩa là chia tay nữa, Hạ Quả Quả, em thể, miệng thì yêu bằng trời mà tim còn cứng hơn sắt đá. Anh chia tay em thèm níu kéo một câu? Anh chia tay là em trực tiếp mua vé máy bay cao chạy xa bay luôn? Anh chỉ là em dỗ dỗ thôi!”
“Anh thấy chẳng khác gì con cún em gọi là đến em đuổi là ! Cả ngày vây quanh em, chỉ cần em thì gì cũng , em chăm sóc cho bản , liền đau lòng c.h.ế.t.”
Anh nghiến răng nghiến lợi: “Anh còn nghĩ em bao giờ thèm về nữa! Giỏi , còn thèm với , về cũng chẳng nhắn gì. Nếu ngày nào cũng xổm cửa nhà đợi em thì chắc em về lúc nào cũng luôn!”
Anh nổi giận chút chút, bắt đầu mắt đỏ hoe, giọng nghẹn ngào: “Em đừng mà lúc nào cũng bắt nạt . Em lúc nào cũng bắt nạt ! Thấy , thấy chật vật, em vui lắm đúng ? Em chẳng yêu , chỉ bắt nạt thôi…”
đau lòng c.h.ế.t, vội vàng ôm dỗ dành: “Không em giữ , là vì em sợ thấy em phiền, chịu nổi em nữa.”
“Hạ Quả Quả, em bao giờ tin . Anh em luôn sợ bỏ rơi, nhưng mà yêu em, những lời chơi!”
“Xa em tim như ngừng đập . Anh chẳng chuyện gì nên hồn, lúc nào trong đầu cũng chỉ nghĩ đến em thôi.”
Anh thẳng mắt một cách đầy nghiêm túc: “Anh yêu em, nay đều chơi đùa cho vui.”
Từ đó trở , còn như chỉ dẻo miệng yêu nữa.
Anh yêu sâu đậm như , nếu thể dùng sự chân thành đáp thì thật bất công với .
cân xong, bận rộn bếp món mới.
Không khí trong nhà đầm ấm dễ chịu, biên tập gọi cho , bản thảo của thông qua vòng duyệt sơ bộ, cần gặp để bàn chi tiết hơn.
Biên tập còn công ty cảm thấy hứng thú với tiểu thuyết của , gặp bàn chuyện ký hợp đồng xuất bản và chuyển thể thành phim.
Khi đang chuyện điện thoại với biên tập, giọng bạn trai cất lên từ lưng, gọi “Vợ yêu của ”, giọng ôn nhu dính nhão khiến tai nhũn .
Giọng biên tập dừng một chút khụ khụ hai tiếng.
Anh dùng tốc độ nhanh như b.ắ.n rap dặn dò tài liệu cần chuẩn cùng thời gian địa điểm gặp mặt, cuối cùng lưu một câu “Không quấy rầy nữa” vội vàng cúp máy.
cạn lời, đầu tên đầu sỏ gây tội lưng.
Như chuyện gì xảy , bạn trai cầm cốc sữa đậu nành mới nấu, giọng ngọt như đường dỗ dành : “Bé ngoan, há miệng nào.”
ngoan ngoãn uống hai thìa, uống nữa nên tránh thìa thứ ba đang đưa tới.