mở điện thoại , ấn khung chat với , nhắn nhắn mấy chữ xóa.
Cuối cùng tắt máy.
Thôi, tách cũng .
Ở bên cạnh như … chắc là khó khăn lắm.
Cuộc đời vốn là gặp gỡ chia ly, hợp tan.
Bao nhiêu cặp đôi yêu sâu đậm cũng vì những chuyện lông gà vỏ tỏi mà dần cạn tình. với … cũng chỉ thế thôi.
Bạn kể xong im lặng một hồi.
Chúng vẫn bàn trong góc ở quán nhậu , gọi vài món ăn và bia, cùng uống.
Ngồi thật lâu, cô mở điện thoại : “Cậu căn cước công dân .”
cho cô xong, cô nhanh ch.óng gửi ảnh chụp màn hình qua, là vé máy bay đến một thành phố du lịch nổi tiếng, thời gian xuất phát là sáng ngày mai, mà bây giờ là rạng sáng.
Cô đưa quyết định: “Giờ hai đứa về nhà xếp đồ, ngày mai xuất phát. Tớ đang nghỉ đông, cũng nộp bản thảo , nhân dịp ngoài giải sầu chút.”
Thế là chúng xếp hành lý qua loa, cùng đến một thành phố ven biển xinh .
Chúng cùng dạo chợ đêm ăn hải sản, cùng chạy xe đạp điện dọc theo đường núi bao quanh đảo, cùng học lướt sóng, học lặn, massage tại tiệm đặc trưng của dân địa phương, đêm dài bãi biển đếm .
Những ngôi nhiều, sáng, trải rộng khắp bầu trời đêm.
Trong vô thức, mắt tìm kiếm ngôi sáng nhất. Bởi vì một đêm nọ, nhiệt tình ôm lòng, chỉ cách ngắm .
Anh dù từ thì luôn một ngôi sáng nhất ở phía Tây, đó là Chức Nữ. Cách đó xa luôn một ngôi lẳng lặng canh giữ cho Chức Nữ, đó chính là Kim Ngưu, cả hai cách một dải ngân hà.
Mặc kệ những ngôi khác mọc lặn, mặc kệ trái đất xoay chuyển thế nào, Kim Ngưu vẫn luôn dõi theo Chức Nữ, giống như luôn dõi theo .
khoanh chân bên bệ cửa sổ, lười biếng rúc lòng , thỉnh thoảng ngẩng đầu lên nhéo nhéo mũi .
Ngay cả ở góc c.h.ế.t như , vẫn trai đến khó tin.
“Sao yêu em?” tò mò hỏi , “Tại em thì ?”
Anh nghiêm túc suy nghĩ một lúc, chậm rãi : “Yêu em, vì em đáng để yêu… Nhiều hơn nữa thì . Giống như vì trời xanh, vì muối mặn, vì đường ngọt, vì một năm bốn mùa, là ai chia như thế, vì cá bơi nước mà bờ, vì con sống cạn mà sống biển…”
“Anh chỉ là cứ thế mà yêu thôi, luôn cảm thấy cuộc đời dù thế nào nữa cũng là em, chẳng vì lý do gì cả. Chỉ thể là em, đổi là ai khác cũng .” Anh nhăn nhăn mũi, tự hài lòng với cách giải thích của .
một như , đ.á.n.h mất .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/trai-mem-tru-danh/chuong-7.html.]
“Còn đang nghĩ về bạn trai ?” Giọng bạn kéo từ hồi ức trở về thực tại.
“Ừ…” tuyệt vọng phát hiện bản vẫn nhớ , nhớ, nhớ, “Chắc là thất vọng về tớ lắm, nên mới…”
Bạn kéo tay , siết c.h.ặ.t: “Vậy thì đuổi theo , chứng minh là đổi.”
Vậy là chúng lúc rầm rộ, lúc về lặng lẽ trong đêm chút đ.á.n.h động.
Trở về căn nhà trống trải, bật đèn lên, một mảng im lặng.
còn kịp dỡ hành lý , ngoài cửa liền quyền đến tiếng đập rầm rầm rầm.
xuyên qua mắt mèo, thấy bạn trai ngày nhớ đêm mong đang xổm ngoài cửa, đầu gục xuống gối thút thít, giống như nhận hết sự tủi đời.
“Vợ ơi, hu hu hu, vợ ơi…”
Đầu ướt đẫm mồ hôi vì , trộn lẫn với nước mắt.
kịp phản ứng, tay còn nắm tay nắm cửa, sững tại chỗ,
Thấy để ý tới, càng gào lớn hơn, giọng run run: “Anh vợ cơ, vợ ơi hu hu hu, cần vợ cơ!”
mở cửa, nhảy chồm như dã thú, quen đường quen lối tìm đến môi , cầm tay đặt eo , rên rên rỉ rỉ: “Vợ, vợ ơi, ôm , vợ, ôm…”
Người đóng sầm cửa bỏ một tuần , giờ đổi , ôm c.h.ặ.t buông.
Cửa đóng , lập tức xoay ấn lên ván cửa, hùng hùng hổ hổ hôn.
Một lúc lâu , mới buông , thấy môi đau đớn từng hồi, rõ ràng là dùng răng c.ắ.n, môi lập tức sưng lên.
Cả tuần trời tin tức gì, giờ nửa đêm chạy đến cửa nhà lóc, xong còn hành hạ dã man như .
Rõ ràng khi gặp mặt, chuẩn sẵn xem sẽ nũng thế nào, ăn khép nép cầu hòa với . gặp mặt, nỗi tủi hờn cố gắng kìm nén trong lòng trào dâng
Anh cúi xuống đến tầm n.g.ự.c , rõ là một cao to hùng dũng, giờ đang nũng nịu cố gắng cuộn , nhét lòng .
Anh sức cọ cọ vai , miệng rầm rầm rì rì gọi: “Vợ ơi, vợ ơi!”
dùng sức đẩy .
Anh tròn mắt tay đang đặt vai , ngay đó, gào lên lớn.
Như một con sư t.ử bạn tình từ chối tàn nhẫn, tu tu, nước mắt nước mũi tè le.