Giọng ngọt ngào vang lên, theo tiếng sang, phát hiện là Tô Lâm.
dùng giọng điệu bực bội nhắc nhở Bùi Tự Cẩn: "Là thực tập sinh của tổ ."
Bùi Tự Cẩn: "Tô Lâm? Đầu óc của cô thể trở thành thực tập sinh của ?"
: "..."
ngược quên mất, Bùi Tự Cẩn mười tám tuổi vặn quen Tô Lâm.
Tô Lâm chạy tới, trực tiếp ôm lấy cánh tay Bùi Tự Cẩn: "Anh Bùi, bệnh ?"
Bùi Tự Cẩn vội vàng rút tay , tư thế phòng : "Dừng , chúng quen."
Trực tiếp như ?
Quả nhiên, Tô Lâm kéo tay , vẻ mặt ủy khuất: "Sao hỏi em vì đến bệnh viện..."
Bùi Tự Cẩn: "Có bệnh."
: "..."
Chỉ thể , những lời chút khuyết điểm nào.
Tô Lâm nghẹn đến đỏ mặt, thở phì phì, lúc về mới hỏi: "Anh ấn tượng với cô ?"
Bùi Tự Cẩn nhẹ một tiếng: "Lần đầu tiên gặp cô , cô vỡ đĩa Petri* trong phòng thí nghiệm mà quan sát mấy ngày, thầy hướng dẫn cưng chiều cô , cô quen nũng, một học kỳ gây bao nhiêu phiền toái cũng đếm hết."
(*) Đĩa Petri là một loại đĩa bằng thủy tinh hoặc chất dẻo dạng hình trụ mà các nhà sinh vật học sử dụng để nuôi cấy tế bào những cây rêu nhỏ.
Từ giọng điệu của thể thấy ấn tượng đối với Tô Lâm thể là cực kém.
mà…
Mấy ngày lúc khôi phục bình thường rõ ràng kiên nhẫn với cô như , còn với cô .
Một hai mươi tám tuổi và mười tám tuổi, sẽ biến hóa lớn như ?
Bùi Tự Cẩn mười tám tuổi giả lớn ở công ty vài ngày.
Có kinh nghiệm , mỗi buổi sáng đều sẽ xác nhận một mặt là mười tám tuổi hai mươi tám tuổi.
liên tiếp nửa tháng, Bùi Tự Cẩn vẫn giữ nguyên ký ức mười tám tuổi.
Sáng thứ sáu, Bùi Tự Cẩn nấu mì, thoáng qua thuận miệng hỏi: "Sao ăn mì thích cho tương ớt?"
Động tác của Bùi Tự Cẩn dừng : "Bởi vì cũng thích, nhân lúc còn nóng chị ăn , hôm nay chị cuộc họp ?"
Hôm nay một cuộc họp dự án quan trọng, tiếp xúc nửa năm, khách hàng sẽ đích tới tham dự, vì thế chuẩn lâu.
trăm triệu ngờ tới tới công ty bao lâu, đầu óc bắt đầu mê man, đo nhiệt độ cơ thể lên tới 38 độ.
Cuộc họp thể đổi ngày.
uống t.h.u.ố.c hạ sốt, quyết định chịu đựng đến khi cuộc họp kết thúc.
Ở phòng nước gặp Bùi Tự Cẩn, một hồi, khẽ nhíu mày: "Sao mặt chị đỏ như ?"
còn lên tiếng, đặt mu bàn tay lên trán .
"Chị phát sốt ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tra-xanh-latte/chuong-6.html.]
khó chịu, miễn cưỡng đẩy tay : " , , chờ cuộc họp kết thúc sẽ đến bệnh viện."
Bùi Tự Cẩn kéo tay : "Còn hai tiếng nữa mới tới cuộc họp, những gì chị chuẩn cứ như đốt hết ?"
Dáng vẻ của …
ngạc nhiên , thậm chí kịp suy nghĩ kéo khỏi công ty.
Khi đưa đến bệnh viện, sốt gần bốn mươi độ, bác sĩ mắng một trận, đó bắt đầu truyền dịch trị liệu.
Mà Bùi Tự Cẩn báo cáo, đối với hạng mục của chúng , hiểu rõ như lòng bàn tay, khách hàng trực tiếp hài lòng hỏi phương thức liên lạc của .
Đó là Bùi Tự Cẩn hai mươi tám tuổi.
chắc chắn.
hồi phục lúc nào, ở mặt giả bộ bao lâu, .
Điện thoại di động vang lên ngừng, là tổ viên lượt gửi tin nhắn cho .
Không cần cũng bọn họ thất vọng, hạng mục mà cố gắng lâu như , Bùi Tự Cẩn trở thành thắng lớn nhất.
Buổi tối khi Bùi Tự Cẩn về nhà, bật đèn, sô pha trong phòng khách.
"Đùa giỡn vui ?"
Nghe thấy giọng của , Bùi Tự Cẩn dừng bước chân.
Anh bật đèn lên, một lúc mới : "Hạ sốt ?"
lạnh lùng .
Bùi Tự Cẩn tiếp: "Hạ sốt là ."
hít sâu một , cảm thấy thể xác và tinh thần đều mệt mỏi: "Anh khôi phục trí nhớ bao lâu ?"
"Ba ngày."
Cho nên ba ngày nay đều giả bộ.
Tiếp tục tranh cãi còn ý nghĩa nữa, đặc biệt nghiêm túc về phía Bùi Tự Cẩn: "Xe của xảy chuyện ngoài ý của , nhưng tại lợi dụng việc rối loạn trí nhớ để đùa giỡn , trong thời gian rốt cuộc cái gì là thật, cái gì là giả, , nhưng nghĩ tới cảm thấy cả ngứa ngáy. Bùi Tự Cẩn, đeo mặt nạ mệt ?"
Có lẽ là ảo giác, đầu Bùi Tự Cẩn hình như cúi thấp một chút.
Anh ở lưng lâu, lâu.
Đêm hôm đó chỉ để một câu –
"Xin ."
đây đáp án mà .
Ngày thứ hai vốn định tìm chuyện, nhưng tìm , đến công ty mới Bùi Tự Cẩn đề nghị từ chức.
sửng sốt: "Sao đột ngột thế?"
Các tổ viên liếc gì, chỉ Hạ Thịnh nhỏ giọng : "Chị Chi Chi, ngày hôm qua khi giám đốc Bùi chị báo cáo xong, tổng giám đốc Trần đề nghị tiếp nhận hạng mục , nhưng giám đốc Bùi từ chối, còn tất cả nội dung mà báo cáo đều là của chị, chị đang ở bệnh viện, chỉ mặt báo cáo mà thôi."