Trà Sữa Cún Con - 5

Cập nhật lúc: 2026-03-14 13:11:23
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày 18 tháng 5 năm 2020.

 

sẽ vĩnh viễn ghi nhớ ngày . Chúng tìm tủy xương tương thích với Tô Ngạn. Anh tên là Trần Bình An, 37 tuổi, vợ bỏ theo khác, ở nhà còn ba đứa con nheo nhóc đang gào đòi ăn.

 

Vì mưu sinh, đồng ý hiến tủy cho Tô Ngạn, đổi bố Tô Ngạn sẽ chi trả cho một khoản tiền lớn.

 

Ngày phẫu thuật, căng thẳng đến tột độ, hai hàm răng cứ đ.á.n.h bò cạp , cũng nên lời. Mẹ Tô Ngạn cũng .

 

Trước khi đẩy phòng phẫu thuật, Tô Ngạn nắm c.h.ặ.t t.a.y hai chúng , mỉm nhẹ giọng an ủi, bảo chúng đừng sợ, sẽ ngay thôi.

 

Cứ như thể sắp lên bàn mổ , mà là chúng .

 

Ngay lúc phòng mổ, Tô Ngạn chợt gọi : "Chị ơi."

 

vội vàng , nắm c.h.ặ.t t.a.y , giọng vẫn giấu sự run rẩy: "Sao thế em?"

 

Cậu băng ca , chớp chớp mắt: "Chị ơi, đây."

 

ngoan ngoãn ghé sát , bất ngờ Tô Ngạn túm lấy cổ tay. Cậu dùng sức kéo cúi hẳn xuống.

 

Một nụ hôn nhẹ nhàng và mềm mại lướt nhanh qua môi .

 

Lúc hồn, Tô Ngạn đang mỉm . Đôi mắt đen láy cong cong, thần sắc dịu dàng, nơi đáy mắt mang theo vài phần đắc ý vì kế hoạch trót lọt.

 

Cậu chớp mắt với một cái: "Chị ơi, đợi em nhé."

 

gật đầu liên tục.

 

Khoảnh khắc Tô Ngạn đẩy phòng phẫu thuật, thấy băng ca, mấp máy môi với . Rất dễ để đoán , đang : Anh yêu em.

 

cũng thầm đáp trong lòng: Em cũng yêu .

 

Gặp là một tình yêu mãnh liệt. Từ nay về , vạn vật thế gian, cũng thấy sự lãng mạn và rung động.

 

 

 

 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/tra-sua-cun-con/5.html.]

(Ngoại truyện

Thật may mắn, chúng tay trong tay cùng vượt qua tất cả, và vẫn yêu như thuở ban đầu.

Chớp mắt một cái, vài năm trôi qua, và Tô Ngạn đều nghiệp.

Đầu tháng Chín, một mùa tựu trường nữa đến. và Tô Ngạn rảnh rỗi việc gì , bèn rủ về trường cũ dạo bước.

Thế nhưng...

chỉ mới bước cách xa Tô Ngạn cỡ hai bước chân, đầy một lát một cô bé tân sinh viên năm nhất chạy tới, đỏ mặt ngượng ngùng xin WeChat của .

lập tức xốc tinh thần, im một bên xem Tô Ngạn phản ứng . Đối phương dù cũng là một cô bé đàn em xinh xắn lanh lợi, thanh tú đáng yêu cơ mà.

Tô Ngạn từ chối vô cùng dứt khoát: "Ngại quá, bạn gái ."

Cô bé sững , nhưng vẫn bám riết tha: "Chỉ là kết bạn WeChat thôi mà, bạn bè bình thường cũng ?"

Tô Ngạn đáp lời, sải bước thẳng về phía . Đến cạnh , vươn tay, trực tiếp ôm chầm lòng: "Không , bạn gái lòng hẹp hòi lắm, cô sẽ ghen đấy."

Cô bé đàn em khiếp sợ liếc một cái, nhíu mày ù té chạy mất.

Đợi cô bé khuất, huých huých cánh tay Tô Ngạn: "Vừa mới cổng trường đàn em đến tỏ tình với , chẳng nam sinh nào tới xin WeChat của em nhỉ?" Nói đoạn, bĩu môi: "Là do chân em đủ dài, eo đủ thon, là mặt em đủ xinh?"

Tô Ngạn liếc mắt đ.á.n.h giá một lượt, thèm lên tiếng mà bất ngờ kéo tuột khỏi trường.

Thư Sách

ngẩn tò te: "Đi thế?"

Tô Ngạn ngoảnh , đuôi chân mày rướn lên. Cậu như , nét mặt mờ ám quyến rũ, gì còn cái dáng vẻ "cún con" mềm mại dịu dàng như nữa.

Cậu bất chợt ghé sát gần, thì thầm: "Về nhà, để ngắm thật kỹ xem vợ xinh ."

Mặt mũi nháy mắt đỏ lựng cả lên.

vẫn luôn cho rằng Tô Ngạn chỉ đùa, ai ngờ kéo thẳng về căn hộ của thật. Đó là căn hộ mua cho ở gần trường để tiện nghỉ ngơi, ngày thường chỉ một ở.

Tô Ngạn vặn chìa khóa mở cửa. Cửa hé, kéo trong đóng sầm cửa .

"Chị ơi..."

Cậu gọi khẽ, thở ấm áp phả bên tai .

"Chúng phòng ngủ nhé, ?"

từ chối, nhưng giọng điệu mềm mỏng của , khuôn mặt tỏ vẻ vô tội , lời từ chối căn bản tài nào thốt khỏi miệng.

Ma xui quỷ khiến thế nào, gật đầu, còn chủ động vòng tay ôm lấy cổ .

Chúng đính hôn, nhưng bình thường lúc hẹn hò vẫn luôn giữ chừng mực trong sáng. Tô Ngạn bật khẽ, nắm tay dắt phòng ngủ.

Bên mép giường.

thể rõ nhịp tim đập thình thịch của , cũng ngửi thấy mùi hương chanh thanh mát dễ chịu , trái tim bất giác đập nhanh từng nhịp.

Tô Ngạn cầm lấy chiếc điều khiển từ xa để tủ, tự động kéo rèm cửa, tiện tay tắt luôn đèn.

Khoảnh khắc ánh đèn vụt tắt, Tô Ngạn dịu dàng cất giọng:

"An Ý, gả cho nhé."

Trong phòng tối om, chỉ thể thấy đôi mắt của . Nơi đáy mắt rực rỡ lấp lánh như chứa đựng cả ngàn vì , khiến nhịn mà cam tâm tình nguyện sa .

lẳng lặng sâu mắt , mỉm khẽ.

"Vâng ạ."

Chỉ vì một ly sữa đầu thu, cuối cùng gả cho một chú "cún con" trai dịu dàng, vụ ăn quả thực lỗ chút nào.

(Toàn văn )

 

 

 

Loading...