TÔI XUYÊN LÊN GIƯỜNG CỦA NAM CHÍNH - 9

Cập nhật lúc: 2026-04-07 19:51:21
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đến cái “ ít” cũng còn nữa.

 

Sau khi bà ngoại qua đời, còn , từ đó sống một .

 

khi xuyên sách, hệ thống.

 

thấy, chạm , nhưng dù cũng để chuyện, còn cô đơn.

 

Còn Cố Trần… dường như ngoài , còn ai khác.

 

Lần đầu tiên, nảy sinh ý định đây.

 

Hệ thống :

 

“Theo quy định, ký chủ về thế giới ban đầu.”

 

thất vọng cúi đầu.

 

mà….Ai bảo hợp với ký chủ chứ, phá lệ cho cô ở , nhưng thời hạn, mười năm.”

 

ngẩng đầu đầy kinh ngạc, lẩm bẩm:

 

“Mười năm cũng , mười năm dài lắm.”

 

Rất lâu mới , cái “phá lệ” là hệ thống dùng một nửa năng lượng của đổi lấy.

 

Một năm , ngày sinh nhật của Cố Trần, kết hôn.

 

Đêm tân hôn, Cố Trần tặng nhiều thứ.

 

Sổ đỏ, xe sang, thẻ ngân hàng…

 

Ngoài những thứ đó, còn một đống đồ nhỏ linh tinh.

 

chọn một con cừu bông.

 

“Tại tặng em cái ?”

 

“Vì trong mơ em một con cừu mất, nên tặng em một con để bù.”

 

: im lặng.

 

Di chứng của việc sống ở thảo nguyên quá lâu.

 

cũng quà cho .”

 

Trong mắt Cố Trần lóe lên tia sáng.

 

từ phía lấy một cuốn sách luật siêu dày, giơ mặt .

 

Cố Trần im lặng.

 

giải thích:

 

 

 “Tặng cái là để nhắc nhở một công dân , mấy chuyện như thâu tóm trái phép, giam cầm khác… đều , ?”

 

Cố Trần bằng ánh mắt dò xét:

 

“Nhan Nhan, em cứ như từng mấy chuyện đó ?”

 

lắc đầu điên cuồng:

 

 

 “Em , là cảnh giác thôi, chỉ là cảnh giác thôi mà!”

 

Cố Trần bỗng nhiên nghiêm mặt .

 

“Vậy em nghĩ tới , lỡ như nghiên cứu thông thoại, lách lỗ hổng pháp luật thì ?”

 

tròn mắt.

 

Góc độ từng nghĩ tới.

 

lặng lẽ thu cuốn sách luật”.

 

Cố Trần nhanh tay hơn, giật lấy đặt lên bàn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/toi-xuyen-len-giuong-cua-nam-chinh/9.html.]

 

Ánh bất mãn trong đôi mắt hoa đào của gần như tràn ngoài.

 

Hắn bế ngang lên, đặt lên giường.

 

Hơi thở ẩm nóng phả cổ .

 

“Anh giận , trong lòng Nhan Nhan nhà , rốt cuộc là hình tượng ác nhân tệ đến mức nào ?”

 

định biện minh.

 

lời đến miệng chặn .

 

Sáng hôm tỉnh dậy, Cố Trần một mặt thỏa mãn, ôm cọ tới cọ lui.

 

Hắn :

 

 

 “Nhan Nhan, đây từng mơ thấy một tiên nữ tỷ tỷ, cô yêu đương với .”

 

thuận theo lời hỏi:

 

“Ồ, ?”

 

Cố Trần nắm lấy tay .

 

 

“Yêu , còn kết hôn .”

 

Hứ.

 

Trẻ con.

 

Năm thứ sáu ở bên Cố Trần, bắt đầu vô tình cố ý “tiêm phòng” cho .

 

“Cố Trần, nếu một ngày nào đó em đột nhiên biến mất, đừng buồn, cũng đừng tìm em, hãy sống thật , ?”

 

Mỗi khi như , Cố Trần đều ôm lòng, một lời.

 

Không chính miệng đồng ý, luôn cảm thấy bất an.

 

Đến ngủ cũng yên.

 

Một đêm nọ, nửa đêm bên giường vang lên tiếng sột soạt.

 

Sau đó, một cánh tay kéo lòng.

 

“Ngủ , hứa với em.”

 

Ngày rời khỏi thế giới Lễ Tình Nhân.

 

Cố Trần tặng một bó hoa hồng thật lớn.

 

Chúng giống như bao cặp đôi khác, xem phim, ăn tối ánh nến.

 

Khi ngang qua tủ kính của trung tâm thương mại, thấy bóng của và Cố Trần phản chiếu đó.

 

Một cao một thấp.

 

Rất xứng đôi.

 

hỏi :

 

“Em già ?”

 

Cố Trần bóp nhẹ lòng bàn tay .

 

“Nói bậy, đợi chúng nắm tay đến bạc đầu, lúc đó mới là già.”

 

mặt .

 

Khóe mắt ướt át.

Cùng bạc đầu… hình như thể thực hiện .

 

thật sự cùng đến bạc đầu.

 

và Cố Trần dạo đến tối mới về.

Loading...