TÔI VÀ BẠN THÂN NÓI CHUYỆN VỚI NHAU QUA NGƯỜI ẢNH ĐẾ - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-09 22:48:03
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chương 4

 

Dọc đường ít chủ động chào hỏi .

 

Anh chỉ khẽ gật đầu, thần thái điềm tĩnh và lạnh nhạt quen thuộc.

 

Khi đến bàn.

 

Ánh mắt lướt qua .

 

Cuối cùng dừng .

 

“Chào buổi tối.” - chủ động lên tiếng.

 

Anh khựng một chút.

 

“Chào buổi tối.”

 

Sau đó tự nhiên xuống chỗ trống bên cạnh .

 

Suốt cả bữa tiệc.

 

Chúng hề chuyện trực tiếp với .

 

Anh trò chuyện vui vẻ với đạo diễn cùng bàn.

 

cũng nhỏ giọng chuyện với tổng biên tập tạp chí thời trang bên cạnh.

 

Thỉnh thoảng ánh mắt tránh khỏi chạm .

 

đều nhanh ch.óng và bình tĩnh dời .

 

Trong những tiệc thời trang thế .

 

ít khi ăn.

 

Một là vì lễ phục là đồ mượn.

 

Nếu lỡ bẩn thì khó giải thích với thương hiệu.

 

Hai là vì để lên hình .

 

Eo váy bóp c.h.ặ.t đến mức tối đa.

 

Chỉ cần ăn một chút thôi, bụng sẽ lộ rõ ngay.

 

Ngoài đây là một buổi giao lưu xã giao.

 

Nếu khách đến chuyện mà miệng bạn còn đầy thức ăn thì thất lễ.

 

bất kể món ăn hấp dẫn thế nào.

 

Mọi cũng chỉ chứ ăn.

 

ở những buổi xã giao như .

 

Rượu thì khó tránh.

 

Có lẽ vì uống quá nhiều champagne khi bụng đang rỗng.

 

Dạ dày bắt đầu âm ỉ đau.

 

Trên mặt vẫn giữ nụ lịch sự.

 

tay lén đặt lên dày đang co thắt.

 

Không từ lúc nào.

 

Chử Trì Tranh kết thúc cuộc trò chuyện với đạo diễn.

 

Anh nghiêng , nhíu mày một cái.

 

Lại đến mời rượu.

 

khéo léo điều chỉnh nhịp thở, tiếp tục tập trung cuộc trò chuyện với đối phương.

 

lúc nghiêng , chuẩn chụp ảnh cùng họ.

 

Bên cạnh bỗng vang lên tiếng chạm nhẹ của bát đĩa.

 

Âm thanh nhỏ.

 

Gần như chìm trong tiếng nhạc nền ồn ào.

 

Trong khóe mắt .

 

Chử Trì Tranh đang nhặt nhạnh trong đĩa thức ăn của .

 

Anh gắp bỏ nấm và ô-liu, đó là những thứ ăn.

 

Sau đó cực kỳ tự nhiên đổi đĩa thức ăn mặt với đĩa của .

 

Động tác của trôi chảy đến mức tự nhiên.

 

Thậm chí hề .

 

Sau khi xong.

 

Anh thản nhiên ăn phần nấm còn .

 

Những khác đang mải mê chuyện riêng.

 

Không ai nhận chi tiết nhỏ .

 

Chỉ một cô gái trẻ đối diện .

 

Tình cờ thấy bộ cảnh đó.

 

Trong mắt cô thoáng qua một tia kinh ngạc.

 

Rồi nhanh ch.óng cúi mắt xuống.

 

“Cảm ơn.”

 

Sau khi ăn xong phần thức ăn trong đĩa.

 

Dạ dày cuối cùng cũng dịu .

 

Khi bữa tiệc kết thúc.

 

Khách khứa lượt dậy rời .

 

đang lịch sự chào tạm biệt cùng bàn.

 

Bỗng cảm thấy cổ tay chạm nhẹ.

 

Là Chử Trì Tranh.

 

Anh cách nửa bước.

 

“Dạ dày còn khó chịu ? Không xa đây một quán cháo, giờ vẫn còn mở.”

 

Trong đám đông giao thoa giữa ánh sáng và bóng tối.

 

chỉ thấy đôi mắt của Chử Trì Tranh.

 

“Có ăn khuya ?”

 

Anh mời .

 

“Được.” - đồng ý.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/toi-va-ban-than-noi-chuyen-voi-nhau-qua-nguoi-anh-de/chuong-4.html.]

Chúng bước qua đám đông.

 

Giữa đường còn gọi chụp chung một tấm ảnh.

 

Mãi đến khi xuống bãi đỗ xe tầng hầm.

 

mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Xe của Chử Trì Tranh đỗ xa thang máy.

 

Vẫn là chiếc Cullinan hai năm .

 

đang định mở cửa ghế thì Chử Trì Tranh nhanh tay mở cửa ghế phụ .

 

“Em dễ say xe, phía sẽ đỡ hơn.”

 

do dự một chút.

 

Cuối cùng vẫn cúi ghế phụ.

 

Trong xe sạch.

 

Không khí thoang thoảng mùi gỗ tuyết tùng giống hệt mùi .

 

“Khẩu trang và kẹo bạc hà ở ngăn kéo phía . Muốn mở cửa sổ một chút ?”

 

“Không cần.”

 

Trước đây say xe nặng.

 

Mỗi lên xe đều ăn kẹo bạc hà và đeo khẩu trang.

 

Không ngờ hai năm trôi qua.

 

Anh vẫn quên.

 

 

Suốt đường ai gì.

 

Hai mươi phút , cuối cùng cũng tới quán cháo.

 

Quán lớn, vẻ mở từ khá lâu. Trước cửa đặt vài bộ bàn ghế.

 

Giờ mà trong quán vẫn còn khá đông .

 

Chử Trì Tranh đeo khẩu trang và đội mũ mới xuống xe.

 

cũng nhanh ch.óng khoác áo ngoài, theo trong.

 

Vừa bước quán, nóng của thức ăn lập tức ập mặt.

 

Ông chủ là một đàn ông trung niên mập.

 

Vừa thấy Chử Trì Tranh quen thuộc chào hỏi.

 

“Đến ? Vào trong .”

 

Ông chỉ về một góc khá yên tĩnh.

 

Vừa xuống, Chử Trì Tranh tự nhiên gọi món:

 

“Một phần cháo hải sản tôm cua nấu nồi đất, ít muối, rau mùi. Thêm một đĩa cải làn xào tỏi, một phần chân gà hấp sốt đậu đen.”

 

Nói xong mới ngẩng lên .

 

“Đã hai năm , khẩu vị của em đổi . Có gọi thêm gì ?”

 

“Không đổi.”

 

Những món gọi đều là món đây chúng ăn.

 

Anh khẽ hỏi:

 

“Vậy thể hiểu là… những thứ em thích bây giờ vẫn giống hai năm ?”

 

ngẩng đầu .

 

Anh xuống tháo mũ và khẩu trang, lộ gương mặt rõ ràng.

 

Lúc đang thẳng .

 

Sau một lúc im lặng.

 

gật đầu.

 

“Ừ.”

 

“Vậy thì .”

 

Nồi cháo nóng hổi mang lên.

 

Hơi nước mờ mờ che gương mặt .

 

thấy hình như đang .

 

“Kiều Tư Dư.”

 

Anh đột nhiên gọi .

 

“Ừ?”

 

“Bữa em trả.”

 

“Được.”

 

trả lời dứt khoát.

 

“Vậy thì .”

 

Anh gật đầu.

 

“Thế tha thứ cho em.”

 

“???”

 

ngơ ngác.

 

vẫn lịch sự đáp :

 

“Vậy… cảm ơn tha thứ?”

 

Chử Trì Tranh: …

 

Mùi cháo hải sản lan đầy trong gian nhỏ.

 

Chử Trì Tranh tiếp tục chủ đề .

 

Anh cầm muỗng múc cho một bát nhỏ.

 

“Cẩn thận nóng.”

 

Cháo ninh nhừ, vị ngọt thanh và ấm áp.

 

Chỉ một ngụm thôi cũng đủ dịu cảm xúc đang cuộn lên trong lòng.

 

“Vẫn là hương vị cũ.”

 

nhịn thở dài.

 

Bởi vì cố ý tránh gây chú ý, nên đây và Chử Trì Tranh ít khi ngoài ăn.

 

 

Loading...