Tôi Từ Chối Mua Xe Cho Bố Chồng, Cả Nhà Chồng Phát Điên - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-01-28 06:52:58
Lượt xem: 89
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm nay mua dây chuyền cho , ngày mai mua áo khoác lông chồn.
Mỗi chuyện là tức điên lên.
Bởi vì khi chồng còn sống, đừng đến những thứ như dây chuyền vàng áo khoác lông chồn .
Ngay cả khi chồng thỉnh thoảng chợ mua một bộ quần áo mấy chục tệ, ông cũng cằn nhằn ngừng, chê bà phung phí tiền bạc.
Điều khiến tủ quần áo của chồng chẳng mấy bộ đồ t.ử tế.
Ông ngược còn chê chồng ăn diện, đủ xinh .
Thử hỏi những đàn ông như đáng ghét ?
Sau , khi và chồng kết hôn, thể chịu nổi nên mua cho chồng đủ loại quần áo mới, còn mua cho bà một chiếc vòng vàng.
Không vì lý do gì khác, chỉ vì chúng đều là phụ nữ!
Nói cũng , bố chồng bây giờ mua sắm đủ thứ cho vợ hai, ông ngay cả lương hưu cũng , tiền từ ?
Đương nhiên là từ đứa con hiếu thảo của chứ .
Trước đó , chồng thu nhập khá , thu nhập của tuy bằng chồng tính theo năm, nhưng cũng .
Hơn nữa chúng còn con, vì , tiền bạc cũng khá dư dả.
Thế nên, mặc dù mỗi tháng chồng đưa tiền cho bố khiến khó chịu, nhưng vì mối quan hệ vợ chồng, cũng gì.
Dù cũng chỉ là chút tiền lẻ.
Cần gì vì chuyện đó mà tổn thương tình cảm vợ chồng?
Nào ngờ, việc nhắm mắt cho qua khiến bố chồng ngày càng quá đáng.
Bây giờ ông còn đòi chúng mua xe?
Lại còn là một chiếc Audi ba mươi vạn tệ?
Ông mà đòi thì cho ông đúng là khốn nạn !
Ngay cả còn đang lái chiếc xe nội địa mười mấy vạn tệ mà?
Ông một ông già bằng lái mua xe thế gì?
Không cần nghĩ cũng , chắc chắn vì cái bà vợ hai !
Dù thì , bất kể ông chiếc xe đó để gì, cũng sẽ đồng ý!
Nghĩ đến đây, lạnh lùng : "Không , đồng ý! Bố lớn tuổi thế cũng bằng lái, mua xe gì?"
Chồng ấp úng : "Không ông lái, chẳng con gái dì Khương là Khương Khiêm sắp kết hôn , ý bố là mua một chiếc xe của hồi môn cho cô ."
Dì Khương mà chồng nhắc đến chính là vợ hai mà bố chồng tìm khi chồng mất, bà một cô con gái riêng.
Con gái bà năm nay hai mươi bảy tuổi, năm ngoái thi đỗ biên chế giáo viên ở chỗ chúng .
gặp con gái bà vài , cô kiêu ngạo vô cùng, bình thường khác chẳng thèm nhấc mí mắt lên.
xong, lửa giận càng bốc lên.
Con gái bà kết hôn thì liên quan gì đến chúng ?
Bắt chúng mua xe của hồi môn?
Lại còn ba mươi vạn tệ?
Lại còn chỉ định Audi?
Cái mặt mà lớn thế ?
Cái đầu nghĩ kiểu gì ?
Họ mặt để mà mặt để !
Nghĩ trong lòng, liền miệng.
Chồng , chút vui: "Vợ ơi, chúng tiền , nhà hòa vạn sự hưng, bố lớn tuổi thế , còn sống bao nhiêu năm nữa? Để ông vui vẻ là quan trọng nhất."
"Hơn nữa, chúng chi tiền thì dì Khương chăm sóc bố sẽ tận tâm hơn ?"
"Với chiếc xe tên bố , cho cô , chỉ là cho cô thôi."
khẩy : "Anh bớt dùng tuổi tác mà , bố còn khỏe mạnh như , chắc sống thọ bằng ông !"
"Còn nữa, trông ngu ngốc lắm ? Viết tên bố , đầy ba ngày cái ông bố đầu óc của sẽ lừa cho què mất thôi! Anh cần thêm nữa, chuyện kiên quyết đồng ý!"
"Bố vẻ giàu thì tự kiếm tiền mà mua, thêm một lời nào! Tự kiếm đồng nào, đòi con cái tiền , đúng là miệng."
Chồng , sắc mặt càng khó coi hơn, cứng cổ :
"Sao em thể như chứ? Dù bố cũng là lớn!"
"Ông sáu mươi tuổi thì còn mà kiếm tiền nữa? Em nghĩ ông giống bố em thể mời về mà văn phòng nhàn nhã ?"
"Nói cho cùng thì em chính là coi bố là một nhà, nếu là mua xe cho bố em thì em cũng sẽ đồng ý ?"
Nhắc đến chuyện càng tức giận hơn, bố sáu mươi mấy tuổi khi nghỉ hưu mời về đơn vị cũ tiếp tục việc kiếm tiền, chỉ mong thể giảm bớt gánh nặng cho con cái.
Chúng mua nhà bố đưa một trăm vạn tệ , bình thường còn sợ chúng đủ tiền tiêu, ba bữa hai bữa trợ cấp.
Còn bố chồng thì mới kết hôn kêu đau lưng đau chân đau m.ô.n.g, năm mươi mấy tuổi gì cả, vươn tay xin con cái tiền dưỡng già.
Chồng nhắc đến bố thì thôi, nhắc đến bố là đột nhiên tỉnh táo .
, bố còn lớn tuổi hơn bố chồng mà vẫn đang cố gắng kiếm tiền trợ cấp cho chúng .
Mà bố chồng thì kém bố vài tuổi dài đòi tiền chúng .
Vậy là, hợp đang dùng tiền của bố để nuôi bố chồng và vợ hai của ông ?
Vậy cũng thể bố đang nuôi bố chồng và vợ hai của ông ?
Dựa chứ?
Hơn nữa, lời chồng , ý trong lời chính là bố năng lực thì đáng đời việc đến già ?
Bố tìm việc dễ, thì cần nữa ?
Nghĩ như , cả đều !
lạnh lùng chồng, hỏi ngược : "Ý là bố tài thì đáng đời, còn bố tài thì lý ?"
Chồng : " ý đó, là bố tìm việc , kiếm tiền thì em bảo ông mà kiếm tiền?"
tranh cãi với về chủ đề nữa, hỏi ngược : "Vậy nếu là mua xe cho bố thì đồng ý ?"
Anh cứng cổ: "Đương nhiên, bố em cũng là bố !"
"Được!"
cầm chìa khóa xe định ngoài.
Chồng đề phòng : "Em định gì? Em đừng tìm bố cãi nhé? cho em ông lớn tuổi thế , nếu tức đến mức xảy chuyện gì thì cuối cùng chịu khổ vẫn là chúng ."
lạnh : " tại tìm ông cãi ? rảnh rỗi quá ?"
Cãi giải quyết vấn đề gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/toi-tu-choi-mua-xe-cho-bo-chong-ca-nha-chong-phat-dien/chuong-2.html.]
Chồng thở phào nhẹ nhõm: "Vậy em định gì?"
bình tĩnh : "Đi mua xe chứ ."
Chồng , mừng mặt, tưởng thuyết phục: "Vợ , em xem nếu em sớm như ?"
"Đợi với, cùng em."
Sau đó, chồng lẽo đẽo cùng đến cửa hàng 4S.
lập tức đặt một chiếc Audi Q5 45 phiên bản hạng sang, tổng cộng 31 vạn.
Chồng cũng hài lòng.
Tuy nhiên, đến lúc tên chủ sở hữu, trực tiếp khai tên bố .
Chồng ngớ , vẻ mặt thể tin nổi: "Viết tên ai cơ? Bố em?"
đáp: " , chứ còn ai nữa?"
Chồng gần như phát điên: "Em đừng đùa nữa, mua xe cho bố mà thành mua xe cho bố em ?"
lạnh nhạt : "Vừa nãy là mua xe cho bố thì chắc chắn đồng ý ?"
"Thế bây giờ ý gì? Sao, đồng ý nữa ?"
Mặt chồng lúc xanh lúc đỏ: "Không , bố em xe ?"
: "Có xe thì ? Bố thích Mercedes, thích Audi thì chắc?"
Sắc mặt chồng tái mét.
dù đó cũng là lời .
Trong chốc lát, phản bác thế nào.
Mãi một lúc lâu , mới ấp úng : "Vợ ơi, em đừng giận dỗi nữa, chiếc xe mua ."
"Tại mua ? Bố là bố, bố thì bố ?"
đẩy , ký tên, trả tiền, nhận xe.
Vì mua xe cho bố mà chồng suýt phát điên.
Mấy ngày liền cứ lầm lì, mặt nặng như chì, cứ như nợ mấy trăm vạn .
cũng chẳng thèm quan tâm, ăn ngon ngủ yên.
Anh còn chẳng để ý đến tâm trạng thì tại để ý đến tâm trạng ?
Và vì tiền tiêu hết, nên chồng mua xe cho bố chồng cũng thể rút nhiều tiền mặt đến .
Mấy ngày đó, bố chồng gọi điện thoại như điên.
Cứ khăng khăng hỏi chồng mua xe .
Ban đầu, chồng hôm nay kiếm cớ , ngày mai kiếm cớ khác để lấp l.i.ế.m.
Sau , thể kéo dài nữa, đành thật với bố chồng.
Rằng bây giờ tiền mua xe nữa, tiền mặt trong nhà dùng để mua xe cho bố , còn thì kẹt trong thị trường chứng khoán.
Xe thì đợi nhận lương thưởng cuối năm từ từ mua .
Ai ngờ, bố chồng xong thì nổi đóa.
Hôm đó, chồng hớt hải bố chồng ngất, bảo nhanh ch.óng về cùng .
Trong lòng lạnh.
Trước đó , bố chồng là ham ăn biếng , tâm hồn thoải mái, hình đẫy đà, ngất xỉu ư?
, chẳng gì cả.
Vào vai con dâu hiền thục và về nhà cùng chồng.
Vừa bước cửa, Khương Hồng Mai, vợ hai của bố chồng, đang đeo đầy vàng bạc châu báu, ghế.
Thấy chúng bước , bà thậm chí còn thèm nhấc mí mắt, cúi đầu c.ắ.n hạt dưa.
Còn bố chồng thì mặt nặng như chì, ôm lấy n.g.ự.c : "Được lắm, đúng là già vô dụng , xin một chiếc xe của các mà cũng xin ?"
khoanh tay, giả vờ chuyện gì, : "Bố, bố cần xe gì?"
Bố chồng : "Con gái dì Khương của các sắp kết hôn , gia cảnh nhà trai cũng khá giả, sắm cho nó một chiếc xe của hồi môn, thì nhà trai coi thường."
Khương Hồng Mai bên cạnh vẫn tiếng nào, vẻ mặt hiển nhiên là .
cũng khách sáo nữa: "Tùy bố thôi ạ, tiền của bố thì bố tự quyết, thích của hồi môn gì thì của hồi môn đó, dù chúng con cũng tham tiền của bố."
Bố chồng xong vội vàng, lớn tiếng la làng: " lấy tiền?"
mặt đầy kinh ngạc : "Không tiền ư? Không chứ bố, tiền thì bố lấy gì mà mua xe? Dùng miệng ?"
Khương Hồng Mai cuối cùng cũng ngẩng mí mắt lên, đ.á.n.h giá một lượt, gì.
Còn bố chồng thì mặt đỏ bừng vì tức giận.
Dù bao giờ nể mặt mà cãi ông như .
"Con trai tiền! tìm nó đòi thì nào?"
"Xin , con trai ông cũng tiền."
"Tiền ? Thằng Xuyên mỗi tháng kiếm mấy vạn tệ mà tiền?"
lạnh: "Mỗi tháng mấy vạn tệ thì ? Còn trả tiền nhà, nó khổ, bố giúp đỡ, chỉ thể tự vất vả mua nhà."
Bố chồng sững một chút, : "Mua nhà bố con cho tiền ?"
"Tiền bố cho thì cần trả ?"
"Người một nhà thì gì mà trả ?"
suýt bật vì sự vô liêm sỉ của ông , cũng lười tranh cãi với ông nữa.
"Tiền bố trả là chuyện của chúng con, cần ông quản, dù bây giờ chúng con cũng tiền mua xe cho ông."
Bố chồng tức giận đập mạnh xuống bàn: "Tao là bố nó! Chúng mày thế là bất hiếu!"
"Đối với đáng để hiếu thuận thì mới nên hiếu thuận, còn ông, ông xứng đáng."
càng lúc càng khách sáo.
cũng chuyện với lớn như là nên.
hành vi của ông thực sự quá đáng ghét!
Nghe lời , bố chồng tức đến thở phì phò.
Khương Hồng Mai cũng c.ắ.n hạt dưa nữa, với chồng : " Xuyên , hai đứa đừng chọc bố các đứa giận nữa, bố lớn tuổi thế còn sống bao nhiêu năm chứ?"
"Ông cũng chỉ lo cho con gái chút thể diện, cũng là vì cả nhà chúng nở mày nở mặt thôi mà."
"Hai đứa tính toán chi li như là quá đáng ?"
Nghe những lời mà xem, mấy câu lý chu đáo, hổ là khiến bố chồng xoay như chong ch.óng.