đầu rung động, đem lòng yêu chị hàng xóm Vũ Lệ Lệ.
Để dỗ chị vui lòng, theo chị về vườn nho nhà bà ngoại quê hái nho ngã gãy cả chân.
Bác sĩ bảo vết thương khá nghiêm trọng, cần xe lăn tịnh dưỡng suốt ba tháng.
Mẹ sợ ảnh hưởng đến việc học nên ngay ngày thứ hai khi leo lên xe lăn, bà tống đến trường luôn.
Đến trường, bạn cùng bàn liền báo cho một tin: 「Kỳ Dã, lớp trưởng lớp chuyển trường nước ngoài .」
Trường mà gửi là trường công lập trọng điểm của thành phố, lớp đang theo học ai nấy đều thành tích , gia cảnh cũng khá giả, nước ngoài du học là chuyện bình thường nên chẳng mấy ngạc nhiên, chỉ là...
「Vậy lớp sắp bầu lớp trưởng ?」
háo hức thử sức.
Nhớ tranh cử lớp trưởng trượt, cứ càm ràm chí tiến thủ suốt cả hai tháng trời.
Lần lấy tất cả những gì mất!
đang định chuẩn phô diễn tài năng thì ngờ bạn cùng bàn lộ vẻ mặt mê trai đầu lụy: 「Không bầu , lớp một lớp trưởng mới chuyển đến , là một đại mỹ nhân tự nhiên, thanh thuần và xinh lắm.」
? ? ? Không chứ, trọng điểm là thanh thuần xinh ?
Lớp trưởng mà cũng nhảy dù ?
Điều hợp lý ?
cố gắng thảo luận với về sự phi lý của việc lớp trưởng nhảy dù, nhưng từ bạn cùng bàn cho đến đám bạn xung quanh đều trưng bộ mặt si mê hớn hở.
Sau hơn mười năm, cái cảm giác kỳ quái hoang đường ập đến một nữa.
Rất nhanh đó, vị lớp trưởng chuyển trường nhảy dù xuất hiện.
Cô buộc tóc đuôi ngựa cao, trang điểm tinh xảo, đến cả nụ mặt cũng căn chỉnh góc độ vô cùng chuẩn xác.
Nhìn qua là ngay đây chính là thành quả từ sự đào tạo tỉ mỉ của cầu kỳ giống như .
Sự đóng gói đầy cố ý thế mà cũng gọi là tự nhiên thanh thuần xinh ?
Còn chẳng bằng một phần mười của chị Vũ Lệ Lệ nhà .
hiểu nổi, nhưng tôn trọng.
Khi giáo viên chủ nhiệm tuyên bố cô là lớp trưởng mới, đưa nghi vấn, đồng ý để cô lớp trưởng và yêu cầu bầu cử .
Thế nhưng giáo viên chủ nhiệm chẳng thèm đoái hoài đến , cô tân lớp trưởng với vẻ mặt nghiêm nghị: 「Em Uyển Quân, bạn Kỳ Dã đang nghi ngờ năng lực của em, bạn phục thì em dùng năng lực để chứng minh, chuyện đại hội thể thao cô giao quyền cho em phụ trách. Cô hy vọng em sẽ dốc hết sức để cho bạn Kỳ Dã rằng, vị trí lớp trưởng em xứng đáng!」
「Vâng! Em sẽ phụ trách thật đại hội thể thao ạ!」
“...”
“...”
Không chứ.
Chẳng cuối cùng vẫn là để cô lớp trưởng ?
Trọng điểm của là cái ?
còn kịp thắc mắc thì giáo viên chủ nhiệm mất, lớp trưởng Uyển Quân tiến đến mặt .
Hai cái má của cô phồng lên trông giống hệt con cá nóc dùng để lau giày .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/toi-thai-tu-gia-bac-kinh-sap-khong-gong-noi-roi/chuong-02.html.]
「Kỳ Dã, phục , nhưng cho , là dễ dàng đ.á.n.h bại ! sẽ dùng thực lực để chứng minh cho thấy!」
?
Ai đ.á.n.h cô ?
Đừng bậy!
Những ký ức năm 6 tuổi vẫn còn in đậm nên dám so đo nhiều, chỉ buông một câu 「Chúc cô thành công」 việc của .
chẳng thể ngờ , dù so đo thì rắc rối vẫn cứ tìm đến tận cửa.
Vào ngày diễn trận thi đấu bóng đá, đáng lẽ xe lăn sưởi nắng thì đẩy giữa sân bóng.
ngơ ngác chẳng hiểu chuyện gì.
Cho đến khi thấy tên trong danh sách vận động viên lúc trọng tài điểm danh, đầu óc bỗng chốc trống rỗng.
Trọng tài thấy cũng sững sờ: 「Cậu là Kỳ Dã ? Cậu thế là...」
小鱼翻译 - Cá Nhỏ Dịch Truyện
Ông từ xuống khi đang xe lăn, cuối cùng vẫn thốt câu hỏi đó: 「Cậu thật sự đến đây để đá bóng, còn thủ môn nữa ?」
Những xung quanh rộ lên một trận.
, Kỳ Dã, phú nhị đại n đời ở Bắc Kinh, bao giờ nhạo như thế .
Xấu hổ, thật sự quá hổ.
「, .」
「Vậy trong danh sách vận động viên tên ?」
cũng tại đây.
Trước khi gãy chân đúng là đăng ký thi đấu, nhưng ngay khi gãy chân xin rút tên .
Thầy giáo cũng đồng ý, mà bây giờ tên vẫn còn đó.
đang thắc mắc thì tân lớp trưởng .
Cô mở to đôi mắt, trong ánh mắt lộ rõ vẻ vô tội: 「Bạn Kỳ Dã khi gãy chân thì trở nên lập dị trong lớp, em thấy bạn vốn đăng ký đá bóng nên để bạn rút tên. Em bạn tham gia nhiều hoạt động mang tính danh dự tập thể hơn, như sẽ cảm giác gắn bó với lớp hơn. Em tin rằng dù bạn gãy chân nhưng vẫn thể thủ môn !」
「Hừ...」
giận đến mức bật luôn.
Cô chắc là nhận đang giận dữ nên đôi mắt lập tức đong đầy nước mắt, với vẻ vô cùng ủy khuất: 「Bạn Kỳ Dã, cũng là vì , bạn nhanh ch.óng hòa nhập với lớp hơn thôi mà.」
Nhanh ch.óng hòa nhập với lớp?
vốn dĩ là của cái lớp , rốt cuộc là ai mới là kẻ cần hòa nhập với lớp hả?
Để một xe lăn giữ khung thành?
Cô đúng là thiên tài!
Trong lòng thấy cạn lời nhưng thấy xung quanh đều đang chờ khai cuộc, thế là với trọng tài: 「Thưa thầy, việc tham gia thi đấu bản em hề , em yêu cầu rút lui và để bạn khác trong lớp lên ạ.」
「Được thôi, thầy...」
「Không ! Em đồng ý cho rút lui!」
và thầy trọng tài cùng đồng loạt về phía tân lớp trưởng, cô càng tiến sát về phía hơn.