TÔI NGHĨ CON DÂU ĐANG DIỄN TRÒ, KHÔNG NGỜ NGƯỜI KHỐN NẠN LÀ GIA ĐÌNH TÔI - 1

Cập nhật lúc: 2026-04-14 20:15:18
Lượt xem: 27

Con dâu sinh thường xong, sinh con bao lâu mà ngày nào cũng kêu mệt, giọng lúc nào cũng yếu ớt như còn chút sức lực.

 

Sáng sớm mở mắt than mệt, đến trưa thở dài mệt, tối xuống vẫn tiếp tục kêu mệt dứt.

 

Con trai bắt đầu bực bội, khó chịu : “Người sinh con ai quá như , ngày nào cũng chỉ kêu ca om sòm.”

 

Trong lòng cũng dấy lên chút nghi hoặc, con bé đây nhanh nhẹn tháo vát là thế, chỉ vì sinh một đứa con mà trở nên yếu đuối, khó chiều đến ?

 

Mãi cho đến một đêm khuya nọ, thức dậy vệ sinh, khi ngang qua phòng của hai đứa, bỗng thấy bên trong vang tiếng kìm nén, nghẹn ngào từng cơn.

 

nhẹ nhàng đẩy cửa bước , cảnh tượng mắt khiến sống mũi cay xè, hai mắt lập tức đỏ hoe.

 

01

 

Trong phòng chỉ bật một chiếc đèn ngủ đầu giường với ánh sáng yếu ớt, mờ mờ như phủ một lớp sương mỏng.

 

Dưới ánh đèn , con dâu – Hứa Tịnh – lưng về phía , đang quỳ giường trong một tư thế vô cùng bất thường.

 

Eo cô cong thành một đường cong kỳ lạ, hề tự nhiên, bộ phần gần như gập xuống, áp sát về phía , cơ thể còn run lên khe khẽ như đang cố chịu đựng điều gì đó đau đớn.

 

Trong lòng cô là đứa cháu nội tròn một tháng tuổi của , đang ngoan ngoãn b.ú sữa, gì.

 

Những tiếng nức nở dồn nén, đứt quãng mà thấy, chính là phát từ cô.

 

c.h.ế.t lặng ở cửa, đầu óc trống rỗng, thể nghĩ nổi điều gì.

 

quỳ như ?

 

dùng một tư thế gần như hành hạ chính như thế để cho con b.ú?

 

bước gần thêm hai bước, rõ hơn từng chi tiết.

 

Trên trán Hứa Tịnh phủ đầy những giọt mồ hôi lạnh li ti, vài lọn tóc mồ hôi ướt, dính gò má trắng bệch khiến cô trông càng thêm tiều tụy.

 

Cô c.ắ.n c.h.ặ.t môi , c.ắ.n mạnh, đến mức đôi môi trắng bệch còn chút huyết sắc.

 

Mỗi cô khẽ nhúc nhích một chút, cơ thể lập tức cứng , như thể đang gồng chịu đựng một cơn đau khủng khiếp.

 

Trái tim như một bàn tay vô hình bóp c.h.ặ.t, chua xót đau đớn đến nghẹn thở.

 

chợt nhớ đến tiếng quát đầy khó chịu của con trai Lý Hạo ban ngày: “Em thể đừng kêu mệt nữa ? Nghe mà phát bực!”

 

Nhớ đến cả suy nghĩ thoáng qua trong lòng : “Con bé đúng là trở nên yếu đuối thật .”

 

Giờ đây, từng câu từng chữ như những cái tát vang dội, giáng thẳng mặt .

 

Đây gọi là yếu đuối ?

 

Đây gọi là quá ?

 

phụ nữ nào “ quá” mà nửa đêm quỳ giường, c.ắ.n răng chịu đau để cho con b.ú ?

 

Đứa cháu b.ú no , khẽ chép miệng, chìm giấc ngủ.

 

Hứa Tịnh cẩn thận từng chút một, đặt đứa bé chiếc nôi nhỏ bên cạnh.

 

Chỉ là một động tác đơn giản như , nhưng cô vô cùng khó khăn, chậm chạp đến đáng thương.

 

Eo cô dường như thể duỗi thẳng, chỉ thể chống khuỷu tay lên giường, từng chút từng chút điều chỉnh tư thế.

 

Ngay khoảnh khắc cô xoay đổi góc, thấy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/toi-nghi-con-dau-dang-dien-tro-khong-ngo-nguoi-khon-nan-la-gia-dinh-toi/1.html.]

Dưới ánh đèn yếu ớt, tấm đệm mềm cô, thấm một vệt m.á.u đỏ sẫm, tuy nhỏ nhưng vô cùng ch.ói mắt.

 

Tim chợt trầm xuống, lạnh buốt như rơi vực sâu.

 

Cô đặt con thỏa xong, cả như rút cạn sức lực, chậm rãi nghiêng xuống, đến việc trở cũng dám.

 

Cô cuộn tròn , giống như một con thú nhỏ thương, bờ vai run lên từng nhịp, lặng lẽ rơi nước mắt trong im lặng.

 

thể tiếp tục nữa.

 

nhẹ nhàng bước tới, khép cửa , lặng lẽ như một kẻ trộm.

 

Trở về phòng , bên giường suốt cả đêm, thể chợp mắt dù chỉ một chút.

 

Trong đầu ngừng hiện lên hình ảnh Hứa Tịnh quỳ giường, thể run rẩy.

 

Cùng với vệt m.á.u đỏ đến ch.ói mắt .

 

– một , còn là chồng – rốt cuộc những gì?

 

Không những cảm thông cho cô, còn hùa theo con trai, cho rằng cô đang quá chuyện.

 

Đến khi trời gần sáng, đưa một quyết định.

 

Chuyện , tuyệt đối thể coi như từng xảy .

 

02

 

Sáng sớm hôm , Lý Hạo thức dậy, bước thấy bàn ăn chỉ cháo kê và trứng.

 

Nó khẽ nhíu mày.

 

“Mẹ, là mấy món nữa? Con ăn quẩy cơ.”

 

để ý đến nó, chỉ lặng lẽ bưng một bát cháo còn ấm phòng của Hứa Tịnh.

 

Hứa Tịnh tỉnh , nhưng sắc mặt vẫn kém, trông vô cùng mệt mỏi.

 

Thấy bước , cô cố chống dậy.

 

“Mẹ, đây, con dậy ngay đây ạ.”

 

nhẹ nhàng giữ cô .

 

“Đừng động đậy, cứ yên . Uống hết bát cháo .”

 

đưa bát cho cô, xuống bên mép giường.

 

Hứa Tịnh ngẩn , ánh mắt lộ rõ vẻ bối rối, .

 

“Mẹ, con…”

 

“Đừng gì cả, uống cháo .” Giọng dứt khoát, cho phép cô từ chối.

 

Cô cúi đầu, từng ngụm từng ngụm nhỏ uống cháo, khóe mắt dần dần đỏ lên.

 

cô, trong lòng ngổn ngang trăm mối, đủ cảm xúc đan xen.

 

Lúc , từ bên ngoài vang lên tiếng Lý Hạo gọi lớn.

 

“Hứa Tịnh! Em dậy đấy? Con như mà em thấy ?”

 

Loading...