Chương 2
ngẩn .
“Em tưởng… cô nhận em là con gái của thành viên hội đồng quản trị, nên mới lấy lòng em.”
Cô bé đó tên là Bùi Tụng.
Là chị gái của Bùi Chu.
Em , bình thường em đều về nhà ăn cơm, hôm đó cãi với gia đình nên mới xuống căng-tin.
Sau quen dần, mỗi khi thử món mới, đều mời Bùi Tụng tới nếm thử.
“Món cánh gà vị lạ thật, cô cho gì ?”
nghĩ một lát:
“Cô thử cho sữa chua phần ướp.”
“Cách giống ẩm thực Pháp ghê, cô từng học món Pháp ?”
Em mở to mắt.
, lắc đầu:
“Không , cô chỉ thích sưu tầm công thức nấu ăn, tự mày mò thôi.”
“Thật em thấy tay nghề của cô mà chỉ ở căng-tin thì phí, ngoài mở nhà hàng cũng dư sức.”
Điều em , cũng từng nghĩ tới.
…
“Phải nhỉ?”
nghĩ một lúc, lúng túng sắp xếp lời:
“Làm việc trong trường, cũng cái của nó.”
Hồi đó thành tích học tập của tệ.
Không học xong cấp ba là tiếc nuối lớn nhất đời .
Vậy nên việc mỗi ngày tiếp xúc với những đứa trẻ trẻ trung, đầy sức sống, thậm chí còn thể giúp các em.
Khiến cảm giác những thiếu hụt trong cuộc đời đang dần lấp đầy.
Công việc kéo dài suốt mười ba năm.
…
Trưa hôm đó, kết thúc ca .
Giáo viên chủ nhiệm của con gái đột ngột gọi điện tới:
“Chị Phương Ngạn Khanh, chị thể tới trường một chuyến ? Ngạn Khanh gặp chút chuyện.”
Tim lập tức trầm xuống:
“Có chuyện gì ạ?”
“Không chuyện lớn, chỉ là đ.á.n.h với bạn học. tìm hiểu sơ qua, thấy nhất nên mời phụ hai bên tới trao đổi.”
Bên cạnh là Chu Thời Vũ vẫn rời , hỏi :
“Cô ơi, chuyện gì ?”
cúp máy, tháo tạp dề :
“Không gì, cô tới trường của con gái một chuyến.”
“Vâng, chuyện gì cô nhớ với bọn em nhé.”
…
đẩy cửa phòng giáo viên.
Trước mắt là mái tóc đuôi ngựa của Ngạn Khanh giật đến rối tung, má còn hằn mấy vệt m.á.u đang chảy xuống.
Đối diện con bé là một cô nhóc khác.
Chính là một trong hai đứa trẻ hôm đó ở cổng trường, trừng mắt hai con .
Bên cạnh cô bé còn một phụ nữ mặc áo khoác lông chồn.
Bà đang nắm c.h.ặ.t cánh tay con , lớn tiếng quát Ngạn Khanh:
“Tuổi còn nhỏ mà tay ác như ? Nhìn xem con bé đ.á.n.h con nông nỗi gì !”
Móng tay dài, nhọn của bà gần như chọc thẳng mí mắt con .
Cơn giận trong bùng lên.
sải bước tới, kéo Ngạn Khanh lưng :
“Tránh xa con gái !”
Rồi xuống, kiểm tra thật kỹ.
Xác nhận con bé còn vết thương nào khác, mới thở phào.
Vì gấp, còn kịp đồng phục .
Người phụ nữ liếc một cái, giọng khinh miệt:
“Cô là cái thá gì mà dám chuyện với kiểu đó? Cô là ai ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/toi-lam-viec-trong-cang-tin-o-mot-truong-trung-hoc-quy-toc/chuong-2.html.]
cố giữ bình tĩnh:
“Bà là ai quan trọng. Nói chuyện thì lý, chứ lợi dụng lúc lớn tới để bắt nạt một đứa trẻ.”
Lúc , cô chủ nhiệm của Ngạn Khanh là cô Vương cuối cùng cũng lên tiếng:
“Được , hai bên phụ bình tĩnh .”
Cô kể đầu đuôi sự việc.
Cô bé tên là Quý Nhiễm.
Vì tung tin trong lớp rằng bài văn đoạt giải của con là đạo văn, nên Ngạn Khanh yêu cầu cô xin công khai.
Quý Nhiễm chịu, hai đứa cãi , xảy xô xát.
Cuối cùng, cô Vương :
“Ban đầu hành vi của Quý Nhiễm là đúng, nhưng dù thì Phương Ngạn Khanh là tay . Hai bên đều , thôi thì mỗi bên xin một câu cho xong.”
tức đến mức hít sâu một để tự trấn tĩnh:
“Cô Vương, như e là đúng. Nếu Quý Nhiễm tung tin bịa đặt, còn chịu xin , con cũng sẽ tay.”
“ bịa đặt! Nó đúng là đồ đạo văn, nó là đồ hổ!”
Quý Nhiễm gào lên:
“Bài văn đó trong nhật ký từ , là nó lén xem trộm!”
“Cậu dối.”
Ngạn Khanh phản bác:
“Rõ ràng là đó với định gì, đó mới ghi nhật ký.”
Cô Vương dang tay :
“Giờ hai bên đều một kiểu. Xét cho cùng thì Quý Nhiễm bằng chứng giấy tờ, còn Phương Ngạn Khanh thì , nên em vẫn là bên thiệt hơn.”
“ yêu cầu hai bên xin lẫn là nể mặt con gái chị .”
Người phụ nữ mặc áo lông chồn như tìm chỗ dựa, lập tức hùa theo:
“Những như đúng là cho mặt mũi còn điều.”
“Nói xem, nhà trường tuyển loại học sinh thế gì, hư con nhà chúng .”
lạnh:
“Con bà như bà, xem bộ từ lúc sinh hư , còn cần ai hư nữa ?”
Bà trợn mắt .
Cô Vương cũng quát:
“Phụ Phương Ngạn Khanh!”
từng chữ một:
“Con gái cần xin . Nó chỉ đòi công bằng cho việc vu khống.”
“Nó hề đạo văn.”
lúc đó, cửa phòng đẩy .
Một giọng gấp vang lên:
“ . tin Phương Ngạn Khanh đạo văn.”
…
Là cô giáo dạy Văn của Ngạn Khanh tên là cô Lâm.
“ ở trường khác tham gia hội thảo giảng dạy, mới chạy về.”
Cô hít thở một chút tiếp:
“Thành tích môn Văn của em luôn định trong top ba khối, bài nào cũng hồn. Một học sinh như tuyệt đối thể chép nhật ký của khác.”
“Chuyện đó thì chắc.”
Người phụ nữ áo lông chồn nhạt:
“Thượng bất chính, hạ tất loạn.”
khách khí:
“Bà đang tự giới thiệu bản đấy ?”
“Cô…!”
cho dù lời chứng của cô Lâm, nhưng theo quy định của trường, vì Ngạn Khanh tay đ.á.n.h , kiên quyết xin , nên đình chỉ học ba ngày.
dẫn con bé rời khỏi cổng trường, đưa con bệnh viện xử lý vết thương mặt, ghé KFC gần đó ăn trưa.
Ngạn Khanh cầm chiếc cánh gà, nhỏ giọng với : “Mẹ ơi, con hề đạo văn.”
“Vì đó bọn con , nên con mới cho con định gì.”
xoa đầu con:
“Mẹ tin con, tất nhiên là tin.”
“Con bảo vệ bản như là đúng.”