khẽ mỉm , lịch sự trả lời: “Vị , nghĩ chắc là hiểu lầm gì đó ở đây . Thời gian gặp t.a.i n.ạ.n xe , quên mất một và việc trong ba năm gần đây. Nếu lỡ quên mất , thực sự xin .”
Sắc mặt Quý Cẩn Ngôn càng tối sầm hơn.
“Vừa khéo là ba năm, khéo quên mỗi . Tô Tiểu Trì, trông giống thằng đần lắm ?”
Nói thế cũng tin, thế cũng , thật sự hết cách .
sang nháy mắt hiệu liên hồi với Khương Tri Ý. Thế mà cô tưởng đang nháy mắt đưa tình với cô , còn vui vẻ b.ắ.n tim cho nữa.
: …
là phúc đức của mới bạn như .
Chẳng còn cách nào khác, đành c.ắ.n răng diễn tiếp.
“Ôi thưa , thật sự xin , nhưng đúng là quên sạch . Nếu đây chỗ nào đắc tội với , sẵn sàng xin .”
Quý Cẩn Ngôn im lặng hai giây. Ánh mắt sâu thẳm, tối tăm, khiến thể đoán định cảm xúc.
Một lúc , đột nhiên bật .
“Xin thì cần . Trước đây chúng là yêu, còn hẹn ước đợi em về sẽ kết hôn. Mặc dù em quên, nhưng định nuốt lời. Chúng kết hôn .”
: !!!
Anh cũng thể nhăng cuội như thế chứ. Hóa còn bịa chuyện hơn cả ?
Có lẽ bắt thóp vẻ kinh hoàng trong mắt , khẽ nheo mắt , nụ mang theo vẻ nguy hiểm.
Bị chằm chằm như , cảm thấy hô hấp cũng trở nên khó khăn. Khóe miệng giật giật, cố gắng kìm nén ý định c.h.ử.i thề.
“Chắc chắn nhớ nhầm .”
Quý Cẩn Ngôn tháo chiếc nhẫn trơn ở ngón trỏ tay , đưa đến mặt , nở một nụ rạng rỡ đến mức khiến rùng : “Chiếc nhẫn chính là tín vật định tình em tặng , kỹ , bên trong còn khắc chữ cái tắt tên của hai chúng đấy.”
: …
Trời cao mắt! Oan uổng quá mà!
Trong nhẫn khắc chữ S&J. Đó là chữ cái tắt của Tô Tiểu Trì và Khương Tri Ý, chứ Tô Tiểu Trì và Quý Cẩn Ngôn.
Đấy là món quà tặng kèm khi mua lắc tay cho Khương Tri Ý, vì chọn nhầm size nên tiện tay vứt trong xe. Ai ngờ thấy mặt dày mày dạn cướp lấy đeo , còn khít mới c.h.ế.t chứ.
Rõ ràng là hành vi của kẻ cướp, chớp mắt một cái biến thành tín vật định tình ? thật sự là nỗi khổ mà nên lời.
05.
“Anh đừng đùa nữa, chỉ mất trí nhớ chứ ngốc . Anh chúng là quan hệ nam nữ, ít nhất cũng lịch sử trò chuyện chứ? Nhật ký cuộc gọi? Hay tệ hơn thì cũng email hoặc thư từ gì đó chứ. Bạn bè của ? Anh gặp bố ? nhớ, nhưng họ chắc chắn nhớ chứ, từng họ nhắc về bao giờ? Vị , hiểu là tình cảm yêu mến đặt , nhưng chúng cũng thể khơi khơi như , đúng ?”
tự thấy một màn đáp trả hảo. Vừa khẳng định chuyện mất trí nhớ là thật, đỉnh cao đạo đức để chất vấn. là xứng đáng trao danh hiệu “Chiến thần mồm mép” của thế kỷ 21 mà.
Quý Cẩn Ngôn im lặng hồi lâu gì, rõ ràng á khẩu .
lưng , lén tự giơ ngón tay cái tán thưởng chính .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/toi-lam-chi-dau-cua-ban-than/chuong-2.html.]
Năm đó mở miệng là gọi cục cưng, đóng miệng cũng cục cưng, nhưng thực chất hai chúng chẳng chút kết nối thực sự nào. Suốt ba tháng mập mờ, cả hai chúng đều từng gặp bạn bè của .
Giờ thì hình nhé. đắc ý hừ nhẹ một tiếng trong mũi, xoay định rời .
“Ây da cục cưng, cục cưng ơi, em yêu cục cưng nhất trần đời luôn. Anh đối xử với em như , em chỉ gả cho luôn thôi đấy.”
Bước chân khựng . chậm rãi và cứng nhắc đầu . Không chứ... Sao vẫn còn giữ cái đoạn ghi âm lịch sử đen tối ?
Trong hai giây còn đang lưỡng lự, đoạn ghi âm vẫn tiếp tục phát.
“Bé con , đừng bận tâm đến mấy đó, bọn họ chỉ là khách qua đường thôi, mới là cục cưng duy nhất trong lòng em, tim em chỉ mỗi thôi, ngoan nào đừng quậy nữa nhé.”
cảm thấy chột , khẽ mím môi. Chẳng đó chỉ là lời dỗ dành thôi ? Nếu thì thế nào bây giờ? Chẳng lẽ : "Mặc dù em thích bọn họ, nhưng em cũng chẳng thích " ?
Nói thế thì chẳng xong đời trong vòng một nốt nhạc ? Mấy lời điêu cho vui miệng thế mà cũng tin, hèn gì lừa.
Anh khẽ mỉm , nhấn nút tạm dừng.
“Thế nào? Có cần phát tiếp ?”
đằng hắng một tiếng: “Cho dù là thật nữa thì cùng lắm chúng cũng chỉ là quan hệ yêu cũ, còn là kiểu tình nhân lén lút dám công khai, tính là thật .”
Quý Cẩn Ngôn im lặng hai giây. Anh tiện tay tóm lấy Thiệu An đang quẩy nhiệt tình giữa sàn nhảy, chỉ chỉ chính .
“Cô bảo l..m t.ì.n.h nhân của cô .”
Thiệu An bất ngờ túm lấy, cả ngơ ngác. Ngay đó, trợn tròn mắt kinh ngạc.
cũng như giẫm đuôi mà nhảy dựng lên: “Vu khống! Rõ ràng là vu khống! bao giờ câu đó nhé.”
Quý Cẩn Ngôn thản nhiên buông tay : “Vậy nhầm ?”
gật đầu lia lịa.
“Vậy về đề nghị của , cô Tô thấy thế nào?”
em Thiệu An ngây thơ vô tội, sang Khương Tri Ý đang xách váy với gương mặt đầy lo lắng cách đó xa.
Đây là đe dọa đúng ? Chắc chắn là đe dọa . Để trả thù mà ngay cả đám cưới của em trai ruột cũng đem lợi dụng, quả nhiên đàn ông đủ tàn nhẫn.
siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, gượng hai tiếng như kẻ điên.
“Haha, thấy lời lý. gặp thấy như quen từ lâu, là chúng tìm chỗ nào vắng vẻ để bàn bạc kỹ hơn nhé?”
Quý Cẩn Ngôn khẽ gật đầu. Anh như một quý ông lịch lãm, nghiêng , mỉm và đưa tay động tác mời.
Hèn gì thiên hạ đồn đại tổng giám đốc tập đoàn Vân Hải là một doanh nhân nho nhã. là diễn thật đấy.
06.
“Ba tháng.”
Bên cạnh hồ bơi vắng lặng và rộng thênh thang của khách sạn, chiếc ghế tắm nắng, bình thản lên tiếng.
“Nếu ba tháng em vẫn nhớ , sẽ tiếp tục phiền nữa.”