Tôi là Cô Hồn Tham Ăn - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-02-10 07:17:46
Lượt xem: 57
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Sơ Thất, tao thấy ngôi nhà mày đang ở có vấn đề rồi đấy.” Tiểu Hạ có vẻ lo lắng: “Tối nay tan làm, tao về với mày, cùng đến nhà xem !”
“Tao thì thấy chẳng có vấn đề gì, có nhìn thấy tao .” .
“Nếu có chuyện gì thì coi như mình đến nhà ăn chực.” Tiểu Hạ nói.
“Ừ.” gật đầu.
Tan làm, dẫn Tiểu Hạ đến nhà .
“Biệt thự đẹp phết nhỉ.” Tiểu Hạ vừa nói vừa kéo sang ngó nghiêng nhà bên cạnh.
Thần giữ cửa nhà bên vung đại đao, mặt mũi dữ tợn nhìn chúng .
“Chỗ này đúng là chỗ ở của người thật.” Tiểu Hạ gãi đầu, mặt mày ngơ ngác.
“Chắc mình nghĩ nhiều rồi, thôi, bên này.” kéo tay Tiểu Hạ bước vào nhà .
“Quả thật chẳng thấy bóng dáng thần thánh nào cả, thơm thế!” Tiểu Hạ trố mắt.
“Tối nào giờ này cũng nấu bữa khuya, mà nấu nhiều lắm.” vừa nói vừa kéo Tiểu Hạ vào nhà. “Nhanh lên, chút nữa mình lại được ăn chực.”
chỉ tay về phía : “Anh đẹp trai lắm, chút nữa lại là mày thấy ngay.”
“Chắc gì đã đẹp bằng Diêm Vương nhà mình.” Tiểu Hạ hừ một tiếng.
Đúng lúc đó, bưng một ̃a thức ăn, xoay người tới.
“Á…” Tiểu Hạ hét lên, giật mạnh tay rồi đầu bỏ chạy. “Á á chạy mau Sơ Thất ơi chạy mau!”
“Sao ? Tiểu Hạ, đừng chạy…” vội vàng đuổi theo.
“Diêm Vương! Đó chính là Diêm Vương, mày đúng là đồ ngốc!” Tiểu Hạ vừa chạy vừa hét.
: ???
Diêm Vương?
Người mà vẫn luôn nghĩ là nhìn thấy , hóa lại là Diêm Vương?
“Huhu Tiểu Hạ, chờ tao với…”
Một luồng sáng trắng chiếu vào cánh cổng biệt thự, thì lao thẳng qua… Cứ như thể đ.â.m đầu vào bao bố ai đó chuẩn bị sẵn, bị trùm chặt kín mít. hoảng loạn, vùng vẫy.
luồng sáng trắng ấy cứng lắm, siết chặt lấy , cứ thế đẩy lui lại, lui lại…
Cuối cùng, bị đẩy trở về phòng ăn, đưa đến ngồi xuống cạnh , luồng sáng trắng mới biến mất.
Anh ngồi trước bàn ăn, chiếc áo sơ mi trắng buông hờ ba cúc , để lộ xương quai xanh cứ thoắt ẩn thoắt hiện.
“Em sợ cái gì?” Anh tao nhã bóc tôm, liếc nhìn , khóe môi cong lên: “Chẳng phải trước đó em còn cởi truồng chạy nhong nhong ?”
Đây là lần đầu tiên thấy cười. Nụ cười đẹp mê mẩn, nhưng lời nói thì cay độc dễ sợ.
cởi đồ… chẳng phải ̣i lừa đấy ư?!
tức mà dám nói, huhu.
vừa xấu hổ vừa hoảng loạn, cúi đầu, giọng run run: “Đại… đại nhân! Xin tha mạng! cố ý mạo phạm ngài, xin lỗi, xin lỗi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/toi-la-co-hon-tham-an/chuong-6.html.]
Lúc này, một bộ bát đũa được đặt trước mặt . Trong bát là một con tôm to vừa được bóc sạch sẽ.
chầm chậm ngước mắt nhìn , thấy liếc , rồi lại liếc bát trước mặt , ý tứ rõ ̀ng lắm. À, cái này thì hiểu!
liền gắp con tôm ấy, đưa tới bên miệng : “Đại nhân, mời ngài dùng!”
Chẳng hiểu , mặt ngơ ngác. Rồi chầm chậm há miệng, đón lấy con tôm đút.
Nhanh chóng đó, lại bóc một con tôm khác đặt sang. lại gắp lên, đút cho . Anh bóc nữa, gắp nữa, bóc nữa, gắp nữa…
Trong lúc đó, nhìn chằm chằm vào , khóe môi cứ cong lên, nụ cười càng lúc càng đậm. Quả nhiên, rất hài lòng với màn đút ăn của .
Ăn được ́m con tôm, lại cầm con tôm thứ chín, bóc sẵn, nhưng mãi đặt vào bát . Anh chỉ cầm tay, khóe miệng nở nụ cười khó hiểu, nhìn : “Bổn vương phát hiện, em đúng là nhân ̀i.”
Sao tự nhiên lại khen ? lo sợ, cẩn thận đáp: “Đại nhân quá khen, đã là quỷ rồi, cùng lắm cũng chỉ là… quỷ ̀i thôi ạ?”
Lần này, bật cười thành tiếng, đưa con tôm trong tay đến sát miệng : “Ăn .”
vội vàng xua tay: “Không… dám!”
“Không dám?” Anh cười khẩy một tiếng, nhìn bằng ánh mắt trêu chọc: “Em tự đếm , mấy hôm nay, em đã ăn của bổn vương bao nhiêu bữa rồi?”
Nghe , thành tâm : “ bồi thường, xin bồi thường tiền cho ngài!”
“Bồi thường tiền thì có gì vui?” Anh cứ thế đút con tôm vào miệng .
nào dám ăn. Định nuốt cho xong chuyện, ai dè nhai thử một miếng lại thấy ngon đến lạ!
“Không bồi thường tiền? Vậy… ngài muốn gì?”
“Bồi thường người… à , phải nói là bồi thường quỷ.” Diêm Vương nhìn , nói: “Cứ dâng chính em, bồi thường cho bổn vương .”
ngơ ngác, chẳng hiểu gì: “Bồi thường ? Đại nhân, ý ngài là ?”
“Nữ quỷ ngốc!” Đột nhiên một giọng nói lạ vang lên từ phía .
“Ai?” giật mình lại, chẳng thấy ai cả.
Chỉ thấy một con mèo đen quen mắt đang nằm vắt vẻo bậu cửa sổ.
Con mèo lên tiếng: “Hì hì, tất nhiên là con mèo nhát gan đây.”
“Mèo! Mèo biết nói!” trợn mắt há hốc mồm.
Con mèo đen nhảy vọt về phía trước, trong nháy mắt biến thành… Hắc Vô Thường!
Lúc chết đã từng gặp Hắc Bạch Vô Thường!
câm nín!
Con mèo đen này, là Hắc Vô Thường!
Hắc Vô Thường cười với : “Nữ quỷ, ý của Diêm Vương là cô phải bồi thường cho ngài, để ngài ăn cô.”
“Ăn… ăn ?” sợ đến run lẩy bẩy, kinh ngạc nhìn họ: “Ăn quỷ… ăn quỷ là phạm pháp mà!”
từng nói có chuyện quỷ ăn quỷ, thậm chí còn ăn cả người nữa!
Diêm Vương liếc mắt nhìn Hắc Vô Thường, tay vung lên một cái, đại nhân Hắc Vô Thường liền biến mất tăm. Quyền năng của Diêm Vương quả là khủng khiếp! Anh đang thị uy với … à , đang de doạ !
“Diêm Vương đại nhân, xin ngài đừng ăn !” sợ đến mức chân tay mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất, nước mắt nước mũi giàn giụa: “ là quỷ chết oan, chắc chắn là ngon , ăn vào mặn mặn, lại còn tanh hôi nữa…”